“Được ăn món ngon, lúc về đứa nào cũng nhảy chân sáo, hớn hở mặt.”
Hương vị rõ ràng là vấn đề gì cả.
Ngôn Lăng chỗ , đặt đĩa xuống, Giang Chiêu, nhướn mày :
“Thế nào?
Vẫn còn cảm thấy em chỉ là tự tin thôi ?"
Thực sự tưởng cô rõ những lời lẩm bẩm trong miệng sáng nay ?!
Giang Chiêu nghiêm mặt lắc đầu:
“Làm thể chứ?
Ngon lắm, em món gì cũng ngon cả!"
Ngôn Lăng mỉm , tự gắp một miếng thêm ớt để ăn.
Bỗng nhiên cô phát hiện thằng bé Cẩu Đản cách một đứa Nha Đản đang bĩu môi, mặt đỏ bừng như đang tức giận, ăn cơm vô cùng dùng lực, mắt cũng đỏ hoe.
Cô theo bản năng Giang Chiêu, dùng ánh mắt hiệu Cẩu Đản, chuyện gì ?
Giang Chiêu lắc đầu, ý bảo cô cần quan tâm.
Ngôn Lăng nhíu mày, phương pháp nuôi dạy con của thời đại là thả rông, cô thể hiểu .
Chỉ là Cẩu Đản rõ ràng phản ứng lớn, cô nghĩ một chút vẫn hỏi một tiếng:
“Cẩu Đản, ?"
Cẩu Đản ngẩng đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn hầm hầm:
“Tại đem đậu phụ cho bọn nó ăn hết !"
Ngôn Lăng ngỡ ngàng, ngờ là vấn đề .
Cô vui:
“Bởi vì đây là thứ , quyền chia sẻ cho bất kỳ ai."
Cẩu Đản kinh ngạc:
“Đây là thức ăn chúng con định ăn mà!"
“ , cho nên để cho các con hai miếng , phần còn cũng ở đây cả, cho hết."
Thấy nó chằm chằm hai miếng đậu phụ trong bát, vẻ vẫn hài lòng, Ngôn Lăng nghiêm túc :
“Giống như kẹo chú nhỏ mua cho con, con phần của , gì ?
Tại bây giờ chia sẻ một thứ gì đó theo con?"
Cẩu Đản mím môi, trong lòng thêm vài phần chột :
“Có trách con cho ăn kẹo ?"
Ngôn Lăng thần sắc cứng , vỗ trán, quả nhiên vẫn là trẻ con.
Cô nghĩ một chút dùng những lời lẽ trực bạch hơn:
“Không , chỉ là con tính chiếm hữu đối với đồ của con, đó là việc của con.
đồ của , sẵn lòng chia sẻ cho ai thì chia sẻ cho đó, giống như đây con rửa bát, cũng thể cho con ăn cơm .
Con thể vì món con thích ăn mà chia cho khác.
Đương nhiên con thể thích món như cũng vui, ngày mai sẽ một nữa, sẽ nhiều hơn một chút."
Cẩu Đản ngẩn , gì thêm.
Ngôn Lăng nuôi dạy con cái vốn nhiều kiên nhẫn, đặc biệt là Cẩu Đản cũng kiểu đứa trẻ khiến cô yêu thích.
Chỉ là kiên nhẫn giải thích nhiều như , còn một điểm nữa, tính chiếm hữu của nó đối với thức ăn lẽ liên quan đến việc nguyên chủ hơn nửa năm qua luôn để nó đói.
Lâu ngày ăn no, hầu như ngày nào cũng đói dẫn đến việc nó thích chia sẻ thức ăn, thì vẫn chút khiến xót xa, chỉ là thể dung túng.
Những gì cần đều xong, Ngôn Lăng tiếp tục ăn cơm.
Nha Đản sang trái sang , cái miệng nhỏ nhắn mím , gắp một miếng đậu phụ bỏ bát Cẩu Đản, mềm mỏng an ủi:
“Anh ăn , em ăn nữa, nhường cho hết đấy."
Cẩu Đản hồn, bĩu môi nhỏ giọng :
“Ai thèm chứ, em cứ ăn ."
Nó gắp miếng đậu phụ trong bát lên, ăn sạch sành sanh.
Đậu phụ nguội nhưng hương vị vẫn ngon.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-336.html.]
Mặc dù Cẩu Đản tức giận nhưng một điểm là nó để bụng lâu.
Nghĩ đến việc kế ngày mai vẫn thể tiếp, đến lúc đó nó thể ăn thật nhiều, thế là nó vui vẻ ngay.
Ngôn Lăng là , ngày hôm đậu phụ.
Lần cả một miếng to, bỏ ớt.
Không ngoài dự đoán, thu hút một đám trẻ con kéo đến.
Đậu phụ là thứ gì đắt đỏ, Ngôn Lăng cũng cho mỗi đứa một miếng, bảo chúng mang về mà ăn.
Phần còn thì gia đình tự ăn.
Một bát đậu phụ lớn cho Cẩu Đản ăn thỏa thuê.
Chỉ là trẻ con thường thích thèm đồ của khác, Ngôn Lăng thích ăn cay, để ảnh hưởng đến khẩu vị của lũ trẻ, cô dùng một cái bát nhỏ đựng bột ớt, đậu phụ gắp lên trực tiếp chấm một chút là thể ăn .
Giang Chiêu cũng thích ăn cay, lúc chấm ớt hận thể để hai mặt miếng đậu phụ bám đầy bột ớt, chẳng mấy chốc trán lấm tấm mồ hôi.
Thế là tự rót cho một ly nước, uống nước ăn.
Nhìn hai đứa trẻ đối diện mà thèm thuồng.
Nha Đản ngọ nguậy m-ông, chút nhịn kéo kéo ống tay áo Ngôn Lăng, mềm mỏng hỏi:
“Mẹ ơi, ngon ạ?"
Ngôn Lăng ăn cay dữ dội như Giang Chiêu nhưng cũng ăn ngon lành, :
“Ngon lắm!"
Cô bé l-iếm l-iếm môi:
“Nha Đản cũng ăn."
Ngôn Lăng suy nghĩ một chút, gắp một miếng đậu phụ chấm một xíu bột ớt đưa bát cô bé:
“Nếm thử xem, thích thì nhổ nhé."
Nha Đản vội vàng gật đầu, cẩn thận c.ắ.n một miếng.
Bột ớt chỉ một chút nên cũng quá cay, ăn miệng, mắt cô bé sáng lên như thể nếm món gì mới lạ, thậm chí thấy khó chịu chút nào:
“Ngon quá!"
Ngôn Lăng thấy rắc thêm một ít bột ớt lên miếng đậu phụ của cô bé:
“Ăn ít thôi nhé."
“Vâng ạ!"
Nha Đản thèm ngẩng đầu lên đáp ứng, nóng lòng tiếp tục ăn.
Bì Đản còn nhỏ cũng dễ thỏa mãn, mấy để ý.
Cẩu Đản mà thấy thèm, sự ngưỡng mộ trong mắt như sắp tràn ngoài.
Nó mối quan hệ với kế, với chú nhỏ thật cũng lắm.
Lúc nó còn nhỏ chú nhỏ , mãi cho đến gần đây mới trở về.
Ớt ở phía bên , sự giúp đỡ của hai lớn, nó gắp tới .
Cẩu Đản bĩu môi, chút thất vọng.
Giang Chiêu đương nhiên chú ý tới, cho đến khi chân đá một cái.
Anh vội vàng rụt chân .
Ngôn Lăng:
“..."
Cô tăng thêm lực đá một cái nữa.
Giang Chiêu cuối cùng cũng hiểu ý cô, ngẩng đầu lên.
Ngôn Lăng bảo Cẩu Đản, Nha Đản.
Giang Chiêu bừng tỉnh, dứt khoát đem miếng đậu phụ chấm chấm bột ớt, sợ đủ còn chấm thêm mấy cái, đó đưa bát Cẩu Đản:
“Nếm thử xem, ăn thì đừng cố."
Miếng đậu phụ chấm ớt mong đợi bấy lâu cuối cùng cũng đến bát, Cẩu Đản toe toét, thèm suy nghĩ liền tống miệng.
Mới nhai hai cái liền lộ vẻ đau khổ nhổ , khuôn mặt vặn vẹo:
“Phù phù!
Cay quá mất!"