“Ngôn Lăng mà buồn , cũng chẳng để tâm.
Cún Con còn là đứa trẻ năm tuổi như Vịt Muối nữa, thằng bé mười tuổi , từ lâu ghi nhớ chuyện .”
Nguyên chủ đối xử với ba em bọn chúng thế nào khi Giang Minh qua đời, thằng bé thực đều thấy rõ.
Nếu thực sự trong thời gian ngắn như mà thằng bé còn chút thù địch nào với cô thì đó mới là chuyện lạ.
Chỉ điều mặt cô vẫn lộ chút nụ nào.
Suốt ngày khác lợi cho sự đoàn kết của gia đình.
“Đi thôi, về thôi.”
Ngôn Lăng nhàn nhạt một tiếng.
Cún Con và Vịt Muối, Trứng Muối ngoan ngoãn theo .
Giang Chiêu liếc ba đứa cháu một cái, một tiếng.
Đi tới đầu thị trấn thấy bác lái xe bò lúc đang xe vẫy tay với bọn họ:
“Cô em ơi, qua xe .”
Ba đứa nhỏ định chạy qua đó , Ngôn Lăng xua tay:
“Không nữa ạ.”
Cả ba đứa đều xị mặt xuống nhưng đứa nào phản kháng cả.
Giang Minh dạy dỗ lũ trẻ , ở một mức độ nào đó chúng cũng hiểu chuyện, nháo đòi cái gì.
Nếu nguyên chủ khi Giang Minh ch-ết trút hết sự chán ghét bấy lâu nay dành cho những đứa con của vợ cũ Giang Minh lên đầu chúng, thì chúng hẳn vẫn là ba đứa trẻ ngoan ngoãn lời.
Giang Chiêu cũng chỉ ngạc nhiên cô một cái:
“Hay là cứ xe ?”
Ngôn Lăng lắc đầu:
“Vận động một chút cho khỏe , cũng tiện thể giảm béo luôn, đỡ cho ai đó cứ bảo béo.”
Cún Con chột cúi đầu, vành tai đỏ bừng, mặt lộ rõ vẻ hối hận.
Cậu bé…… bé cũng cố ý mà.
Giang Chiêu buồn liếc thằng bé một cái, nghiêm túc :
“Không béo , cô thế là phúc khí đấy, khác còn chẳng .”
Khóe miệng Ngôn Lăng giật giật, lời giống hệt nguyên chủ .
Cô chút kinh ngạc sang, thực sự nghĩ như ?
Vừa đầu đối diện với ánh mắt của Giang Chiêu, bớt vài phần trêu chọc và bất cần, lộ vẻ vô cùng chân thành.
Ngôn Lăng bỗng nhiên cảm thấy chút tự nhiên, lạnh lùng thu hồi ánh mắt:
“Vậy thì coi như tiết kiệm tiền .”
Giang Chiêu ý kiến gì:
“Được thôi.”
Anh vác túi đồ hề nhỏ, bước chân thoải mái theo .
Ngôn Lăng liếc vài , nhịn :
“Hay là dắt Vịt Muối, Trứng Muối xe ?”
Cô vận động để giảm béo, nhưng Giang Chiêu thế cũng thấy mệt quá.
Còn Cún Con mười tuổi , bộ một chút chẳng là gì, cùng cô cho đỡ buồn.
Giang Chiêu còn kịp gì, Vịt Muối nhanh ch.óng chạy tới ôm lấy cánh tay cô:
“Không , Vịt Muối cùng cơ!”
Nói xong ngửa đầu nở nụ toe toét, trong sự đơn thuần còn mang theo mấy phần ngốc nghếch.
Giang Chiêu bật :
“Đến Vịt Muối còn , đường đường là một đại nam nhân mà nổi ?”
Thôi .
Ngôn Lăng cũng phản đối nữa, tiếp tục lên đường.
Chỉ Cún Con là duy nhất nhắc tới chút nào, hậm hực đầu tiên, trong đầu là:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-331.html.]
“Tại lúc nãy bà kế đó chỉ bảo Vịt Muối và Trứng Muối xe bò thôi chứ?!”
Mẹ kế chắc chắn là vì bé ngoan nên mới thích Vịt Muối và Trứng Muối hơn .
mà……
Cậu bé bĩu môi, tâm trạng chút phức tạp.
Một mặt bé cảm thấy phản kháng là sai, kế đối xử với bọn họ như , bé chỉ sợ kế bắt nạt tiếp.
mặt khác bé cảm thấy hai ngày nay kế đối xử với bọn họ hơn một chút, nên loạn với kế nữa ?
Cái đầu nhỏ của thằng bé nghĩ mãi thông những chuyện , cuối cùng uể oải gác , tiếp tục hồng hộc đường.
Lần lúc thì xe bò, lúc về tuy là bộ nhưng thời gian tương đối còn khá sớm, vì thế khi về tới nhà cũng mới mười giờ rưỡi.
Thời gian còn sớm, Ngôn Lăng cất thức ăn cho hai ngày tới sang một bên, cầm lấy thịt, đường đỏ, thu-ốc lá và rượu mua xuất phát tới nhà họ Ngôn luôn.
Ba đứa nhỏ bộ nãy giờ chẳng còn sức lực gì, vốn dĩ cử động nữa, kết quả thấy Ngôn Lăng xách một tảng thịt to như là tinh thần bỗng chốc phấn chấn hẳn lên, kiên cường bước đôi chân ngắn củn theo.
Nhà họ Ngôn cách đây nửa tiếng bộ, thực gần .
Khi bọn họ tới nơi, nhà họ Ngôn cũng mới chuẩn nhóm lửa nấu cơm.
Mẹ Ngôn còn đang ở trong bếp, bỗng nhiên thấy tiếng con gái, còn tưởng nhầm:
“Bố nó ơi, ông thấy tiếng con gái ?”
Bố Ngôn trực tiếp từ trong nhà, chút kích động:
“Nghe thấy , để xem !”
Còn kịp ngoài thấy một nhóm xách túi lớn túi nhỏ tới.
“Ơ kìa, con gái!”
Bố Ngôn lập tức nở nụ rạng rỡ, hớn hở chạy đón, lúc mới chú ý tới còn khác, kỹ , “Con rể cũng tới , về từ lúc nào thế?”
“Hả?
Con gái về thật đấy ?”
Mẹ Ngôn cũng , vui mừng khôn xiết:
“Con rể cũng tới, Cún Con, Vịt Muối, Trứng Muối, đều tới cả !”
“Bố ạ.”
Giang Chiêu gọi một tiếng, còn vẻ tùy ý như thường ngày, mặt hiện rõ nụ cung kính, thái độ thiện dâng quà lên cho hai vị trưởng bối:
“Con về hôm qua ạ, lên thị trấn mua ít đồ xong.”
“Ôi chao, tới chơi là , mang đồ gì chứ?”
Mẹ Ngôn mắng yêu một câu, nhưng tay vẫn thật thà đón lấy.
Không giống con gái, đồ con rể cho thì nhận lấy, đó chào mời nhà.
Ngôn Lăng nhà tìm một chỗ xuống nghỉ ngơi từ lâu, sẵn tiện xoa bóp đôi chân.
Thấy bố cũng , cô bận rộn xoay như chong ch.óng, đem hết đồ ngon trong nhà thể lấy cho ba đứa nhỏ ăn, cô liền hỏi bố:
“Anh chị cả với chú Út ạ?”
“Anh chị cả con đang ở ngoài đồng, sắp về .”
Bố Ngôn , nhưng nhắc tới con trai út thì nụ nhạt :
“Nó , chẳng đang trốn ở cái xó xỉnh nào ngủ nướng , đến giờ cơm tự khắc nó sẽ mò về thôi.”
Vừa xong thì cả và chị dâu cả nhà họ Ngôn cũng về tới nơi.
Anh cả Ngôn Lăng là Ngôn Tiền Tiến, là một đàn ông thật thà, chỉ cắm đầu việc, lầm lũi sân mới phát hiện trong nhà náo nhiệt như thì giật một cái.
Đợi rõ là em gái và em rể, :
“Ơ, em gái về , báo một tiếng để mua ít thịt nhỉ.”
Ngôn Lăng :
“Không cần mua , em mang thịt tới đây.”
Chị dâu cả nhà họ Ngôn là Lý Xuân Nê cũng tính cách giống hệt cả, thậm chí còn thêm mấy phần nhát gan.
Thấy trong nhà đông thì chút ngượng ngùng, miễn cưỡng chào hỏi một câu bếp nấu cơm.
Mẹ Ngôn thấy bèn mang tảng thịt con gái mang về trong:
“Mỗi món cho thêm ít thịt nhé, thêm hai bát trứng hấp nữa……”