“Ngày hôm .”
Khi Ngôn Lăng thức dậy thì Giang Chiêu hấp nóng bánh bao xong xuôi .
Tối qua khá nhiều, để dành một ít đủ cho bữa sáng hôm nay.
việc Giang Chiêu thể chủ động hấp bánh bao cũng khiến Ngôn Lăng hài lòng thêm mấy phần.
Ba đứa nhỏ chẳng hề ngủ nướng chút nào, ngửi thấy mùi bánh bao thơm lừng là bật dậy vô cùng nhanh nhẹn, còn sớm hơn cả Ngôn Lăng một chút.
Vừa ăn bánh bao, Ngôn Lăng dặn dò chúng:
“Bố lên thị trấn một chuyến, các con ở nhà trông cửa cho cẩn thận nhé.”
Cún Con theo phản xạ phản đối:
“Tại bọn con ?”
Ngôn Lăng nghĩ cũng đúng, dứt khoát gật đầu:
“Được , các con cũng luôn.”
Cún Con:
“Hả?”
Cậu bé…… thực cũng lắm.
Trái Vịt Muối bỗng chốc vui mừng hớn hở:
“Con , con !”
Ngôn Lăng hài lòng:
“Vậy quyết định như thế .”
Trứng Muối cũng vui vẻ gật đầu lia lịa:
“Vâng ạ!”
Chỉ Cún Con là vui lắm.
Cậu bé thực thích chơi với các bạn trong thôn hơn, bởi vì mỗi lên thị trấn bao nhiêu thứ bé đều mua, kết quả chẳng mua cái nào, khó chịu bao nhiêu chứ.
Tuy nhiên ai bảo lúc nãy bé lỡ lời chi.
Ăn sáng xong, gia đình năm xuất phát.
Hiếm khi thấy gia đình nào lên thị trấn đầy đủ cả nhà như .
Những nhà hàng xóm xung quanh gặp đều nhao nhao trêu chọc:
“Ôi chao, định đại sự gì đây?”
“Cả nhà cùng trông thật vui vẻ nha.”
“Cún Con, theo chú nhỏ gì thế?
Định mua món gì ngon ?”
Giang Chiêu bế Trứng Muối, chịu trách nhiệm đáp hầu hết lời chào hỏi của :
“Lên thị trấn mua ít đồ ạ.”
Cún Con dắt Vịt Muối, tuy vẻ mặt trông vẻ lắm nhưng lớn trêu chọc như bé nhịn mà ngẩng cao đầu, mặt thêm mấy phần đắc ý, dõng dạc :
“Đi lên thị trấn ạ!”
Vịt Muối cũng hớn hở lặp :
“Đi lên thị trấn!”
Trứng Muối thấy trai chị gái đều cũng vội vàng vươn cổ đáp :
“Chơi!”
“Ôi chao, cái thằng bé , quá mất.”
Những hỏi chuyện đều bật .
Ngôn Lăng liếc mắt một cái, Cún Con thằng bé vẫn nhận nụ ngây ngô mặt lớn đến mức nào.
Tiếc là điện thoại, nếu thì chụp .
À mà cũng là .
Để đề phòng xuyên đến những nơi cổ đại giải trí, trong gian của cô cất giữ ít điện thoại cũng như sạc dự phòng, tuy nhiên thể lấy .
Đợi đến đầu thôn, Ngôn Lăng bảo bọn họ đợi một lát.
Giang Chiêu cũng hỏi gì nhiều, một lúc thấy một bác ở thôn bên cạnh đ.á.n.h xe bò tới, xe còn hai dân làng.
Bác chào hỏi quen thuộc:
“Ôi, cô em, mấy ngày nay thấy cô em nhỉ.”
Ngôn Lăng bảo Giang Chiêu và bọn trẻ lên xe:
“Mới hai ngày thôi mà bác.”
Bác , liếc Giang Chiêu một cái:
“Đây là chồng cô em ?
Thôn nào thế?
Sao thấy bao giờ nhỉ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-328.html.]
Ngôn Lăng:
“Anh tên Giang Chiêu, ở ngay thôn phía thôi ạ.”
“Giang Chiêu?
Cái tên quen quen.”
Bác tỉ mỉ quan sát vài , lẽ hai em trông giống nên nhanh ch.óng nhớ :
“Cậu là em trai Giang Minh ?
về mà suýt nữa nhận , bao nhiêu năm ——”
Lời bỗng khựng , bác nhớ bắt vì tội đầu cơ trục lợi, lập tức lúng túng ngậm miệng, còn âm thầm dịch xa một chút:
“Về .”
Hai khác xe cũng nhích m-ông một chút, cách xa bọn họ.
Chuyện cải tạo đối với những dân thấp cổ bé họng sợ gặp quan phủ mà thì vẫn nghiêm trọng, đặc biệt là trông còn vẻ dữ dằn, dám dây .
Ngôn Lăng ngờ bọn họ phản ứng như , theo bản năng về phía Giang Chiêu, thấy thần sắc thản nhiên như thể nhận thái độ đổi của bác lái xe, mỉm :
“Vâng, cháu về ạ.”
Sau đó khi cô sang, đôi lông mày cứng cỏi bất kham động đậy, như thể đang hỏi cô chuyện gì ?
Ngôn Lăng đầu , ngáp một cái.
Có xe bò thì hai chân đỡ vất vả hơn nhiều, chỉ điều trả tiền, lớn hai xu, trẻ con một xu, cũng đắt.
Bây giờ tiền của cả nhà đều trong tay Ngôn Lăng, đương nhiên là cô trả tiền.
Trả tiền xong, Ngôn Lăng dẫn mấy khảo sát địa hình, sẵn tiện hỏi thăm xem chỗ nào cho thuê nhà.
Người cô hỏi là bán bánh bao .
Vừa thấy cô thuê nhà, nhiệt tình :
“Có chứ, ngay sát vách nhà cho thuê đấy, nhưng vị trí lắm, bù giá cả rẻ.
Cô thuê ở khu vực nào?”
Ngôn Lăng:
“Đương nhiên là gần đường chính một chút, xa quá.”
Mặc dù vẫn đến thời kỳ sốt đất, nhưng cửa hàng gần đường chính giá vẫn sẽ đắt hơn một chút.
Người lắc đầu:
“Cái thì , nhưng gần đường chính chắc chắn sẽ đắt hơn.
Chỗ thuê là năm đồng một tháng, trả một năm một , gần đường chắc tám đồng gì đó.
Cô em đằng hỏi thử xem.”
Ngôn Lăng cảm ơn, hỏi chủ cửa hàng gần đó.
Hỏi hai là hỏi , nhưng giá cả còn đắt hơn:
“Vừa nhà cháu một căn, ngay phía hai dãy thôi.
Cô em qua chỗ mua đồ, cũng thách gì, mười đồng một tháng, cô thấy ?”
Ngôn Lăng bỏ luôn.
Chủ quán vội vàng gọi :
“Ơ kìa, thể thương lượng mà.”
Ngôn Lăng:
“Ông ý định thương lượng t.ử tế đấy?”
Chủ quán lúng túng, ông đúng là định c.h.é.m một mẻ.
Chủ yếu là như Ngôn Lăng ông tuy quen nhưng cũng cô tay hào phóng, là khách quen của đủ loại cửa hàng thị trấn.
Nghe chồng ch-ết , trong tay nắm giữ mấy nghìn đồng tiền tuất, là một phú bà chính hiệu!
Không ngờ hề ngốc, ông đưa một cái giá thành thực:
“Sáu đồng, nếu cô đồng ý thì dẫn cô xem.”
Ngôn Lăng lắc đầu:
“Giá cả thì chấp nhận , nhưng thể trả một năm một , ?”
Chủ quán lưỡng lự, tuy nhiên vẫn :
“Hay là cứ xem ?
Để xem cháu đồng ý .”
Ngôn Lăng gật đầu, về phía Giang Chiêu và ba đứa nhỏ đang buồn chán đằng , hỏi:
“Các con cùng ?”
Cún Con lập tức mong chờ về phía chú nhỏ, bé theo chút nào nữa, bé chơi!
Trên thị trấn lâu lắm mới tới, bao nhiêu thứ mới lạ bé từng thấy!
Tuy nhiên Giang Chiêu gật đầu:
“Cùng .”