Xuyên Nhanh: Đại Lão Vả Mặt Kịch Bản Pháo Hôi - Chương 317

Cập nhật lúc: 2026-05-01 21:47:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngôn Lăng cũng ngơ ngác:

 

“Con cũng ạ."

 

Cẩu Đản từ phía , nhỏ:

 

“Là của cháu, cháu mang ngay đây ạ."

 

Cậu vội vàng dọn dẹp.

 

Bà Ngôn thấy định giúp một tay, nhưng từ chối, thế là ngượng ngùng buông tay , lườm con gái một cái, theo cô lầm bầm:

 

“Sao con để con riêng ngủ ngay cửa phòng thế?

 

Để thấy là mắng ch-ết đấy!"

 

Ngôn Lăng ngăn bà :

 

“Mẹ, đừng động , con vệ sinh ."

 

Lúc bà Ngôn mới dừng .

 

Cẩu Đản thấy hết, cất chăn xong , vội vàng :

 

“Là cháu tự ngủ ở đó đấy ạ."

 

“Tại thế?"

 

Bà Ngôn hỏi.

 

Trong lòng Cẩu Đản khẽ động, đúng lúc Áp Đản cũng đang dụi mắt , liền chộp lấy Áp Đản:

 

“Bà xem, kế tắm rửa sạch sẽ cho Áp Đản, còn cho mặc quần áo mới nữa.

 

Nhà bán con đều như thế cả.

 

Cháu sợ bà bán Áp Đản nên mới canh chừng cả đêm.

 

Bà ngoại ơi, bà với kế một câu, bảo bà đừng bán Áp Đản ?

 

Chúng cháu sẽ giúp bà rửa bát, giặt quần áo mà."

 

Áp Đản vẫn ngủ tỉnh:

 

?

 

Có liên quan gì đến ?

 

Tại bán Áp Đản?

 

Mí mắt bà Ngôn giật giật, cô bé mặt, quả thật đổi hẳn, trắng trẻo sạch sẽ, thanh tú xinh xắn, quần áo cũng là đồ mới, thật sự là khác hẳn đây!

 

Bà vô thức cũng suy nghĩ theo hướng của Cẩu Đản, lập tức sợ đến toát mồ hôi lạnh.

 

sang ông lão đang im lặng, con gái đến mức to gan như thế chứ?

 

Ông Ngôn cũng chút hoảng, hiệu bằng mắt cho bà.

 

Bà Ngôn trấn an:

 

“Cháu đừng sợ, chắc chắn là chuyện đó .

 

Mẹ các cháu mà dám thế, bà sẽ đ.á.n.h nó!"

 

Cẩu Đản yên tâm , buông tay , Áp Đản tiếp tục vệ sinh.

 

Ngôn Lăng từ nhà vệ sinh bà Ngôn kéo sang một bên dặn dò:

 

“Con thế hả?

 

Lúc thì bảo định bỏ trốn, lúc thì bảo định bán con?

 

Mẹ cho con , những việc đó.

 

Bên ngoài nhiều lắm, con gái xinh thế , ngoài chắc chắn sẽ lừa mất.

 

Còn nữa, bán con là trái đạo trời, chúng chuyện đó, ?"

 

Giọng điệu đó cứ như là đang dỗ dành trẻ con .

 

Ngôn Lăng im lặng một lát, véo véo cái má vẫn còn mập mạp của .

 

Tất nhiên nguyên chủ , lúc béo cũng là một cô gái xinh .

 

Suy cho cùng nguyên chủ thích việc, trắng trẻo, da dẻ cũng mịn màng.

 

vì béo lên nên chỗ nào cũng mỡ, nhan sắc giảm nhiều.

 

Nói là thì hẳn, đúng là đẻ khác, con gái kiểu gì cũng thấy .

 

Cô thuận miệng hỏi:

 

“Mẹ chuyện con định bán con thế?"

 

Bà Ngôn:

 

“Không bán con thì con gì mà diện cho Áp Đản xinh thế ?"

 

Diện?

 

Ngôn Lăng:

 

“...

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-317.html.]

Con chỉ thấy nó bẩn quá nên tắm rửa cho nó một chút thôi, ngờ tắm xong sạch sẽ thế.

 

Con sợ nó mặc mấy bộ quần áo bẩn thỉu đây nên cho nó một bộ quần áo thôi mà, thành bán con?"

 

Bà Ngôn nghi ngờ:

 

“Thật ?"

 

chẳng lễ tết gì, tự dưng mặc quần áo mới?

 

Chẳng lãng phí ?

 

“Thật mà!"

 

Ngôn Lăng dùng sức gật đầu, xoa xoa bụng:

 

“Mẹ, con đói ."

 

Bà Ngôn lập tức quên mất định gì:

 

“Ơi, , cho con ăn.

 

Mì sợi nhé?

 

Mẹ mang cho con bao nhiêu trứng gà ..."

 

Ngôn Lăng híp mắt :

 

“Vâng ạ, ạ."

 

Cẩu Đản đang tràn trề hy vọng quản lý kế:

 

“..."

 

Bữa sáng là mỗi một quả trứng gà, một bát mì sợi.

 

Bà Ngôn luôn cảm thấy mắc nợ ba đứa trẻ đó nên đối xử với chúng .

 

Tuy nhiên dù cũng ở xa, thời đại dựa đôi chân, từ đại đội nhà họ Ngôn bộ đến đây cũng mất một tiếng đồng hồ.

 

Đi về về mất nhiều thời gian, cho nên họ sang đây thường xuyên.

 

mỗi sang đều mang cho con gái và ba đứa trẻ ít đồ ăn.

 

Lần cũng ngoại lệ, một giỏ lớn trứng gà, còn khoai lang, khoai tây, đủ loại rau củ theo mùa trong vườn...

 

đầy ắp hai cái bao lớn.

 

Đồ đạc phân loại cất gọn gàng, bà Ngôn và ông Ngôn Ngôn Lăng yêu cầu mỗi bưng một bát cháo hôm qua, giúp giải quyết cho hết, nhân tiện trách móc con gái lãng phí lương thực.

 

Làm cho ba đứa nhóc ăn mà chẳng dám ngẩng đầu lên, trong lòng vô cùng chột .

 

Thời đại lương thực là mạng sống, đặc biệt là loại cơm gạo trắng tinh thế , càng là đồ , thể lãng phí như thế chứ.

 

Ngôn Lăng thấy , bụng vạch trần bọn nhỏ, dù cũng chẳng mất mát gì.

 

Bà Ngôn ăn củ cải muối đưa cơm, quên dặn dò con gái:

 

“Ở nhà còn con gà mái già dạo đẻ đều nữa, đợi ít nữa thịt mang sang cho một nửa.

 

Con cũng trồng ít rau , đừng tiêu sạch tiền t.ử tuất đó, bấy nhiêu tiền thôi, còn chẳng Giang Chiêu kiếm tiền ..."

 

Ngôn Lăng thầm nghĩ, tiền t.ử tuất hết sạch , nhưng dám lên tiếng, chỉ gật đầu lia lịa tỏ ý lọt tai.

 

Thái độ đúng mực ông Ngôn cũng nhịn thêm hai câu.

 

“Con đừng học theo thằng em con, thật là, suốt ngày chẳng thấy mặt mũi , chẳng cái thể thống gì cả, chẳng lấy nổi vợ nữa!"

 

Ông Ngôn thở dài.

 

Bà Ngôn hễ nhắc đến con trai út là rầu rĩ:

 

“Khó lắm, thấy là nó là bà mai lắc đầu .

 

Duy nhất một đám gật đầu thì khăng khăng đòi đủ sính lễ “ba vòng một vang", còn đòi thêm một trăm đồng tiền sính lễ nữa!

 

Ai mà lo nổi chứ."

 

Họ đang chuyện, trong đầu Ngôn Lăng cũng hiện lên tình hình nhà họ Ngôn.

 

Nguyên chủ là con thứ hai trong nhà.

 

Trên cả Ngôn Tiến Bộ, chị dâu Lý Xuân Nê, đều là những thật thà chất phác.

 

thật thà cũng nghĩa là năng lực gì lớn lao, hiện giờ đang theo cha ruộng, chỉ đủ ăn đủ mặc, thế thôi.

 

Dưới còn em út Ngôn Tân Hoa, năm nay mười tám tuổi, là một tên lông bông lêu lổng, cha nuông chiều hư hỏng.

 

Nguyên chủ cũng thế, chủ yếu là do hai cụ nuông chiều chẳng nguyên tắc gì.

 

Ví dụ như nãy, tưởng cô bán con, định bỏ trốn, kết quả cô bảo đói bụng là chuyện đó coi như xong xuôi.

 

Duy chỉ cả, vì là con đầu lòng, tính tình trầm mặc, nên ngược chẳng bao giờ mở miệng đòi hỏi, cha ít quan tâm đến, thế là càng ngày càng thật thà chất phác.

 

Ngôn Lăng nhắc nhở:

 

“Cha , em út còn nhỏ, cũng vội, chuyện lấy vợ cứ đợi nó lớn thêm chút nữa hẵng tính."

 

Nếu với cái trạng thái , cưới con nhà về là hại .

 

Cha họ Ngôn khựng một chút, cuối cùng vẫn gật đầu:

 

“Cũng đúng."

 

 

Loading...