Nhìn những xung quanh, thế mà cũng hùa theo:
“Tuy rằng kế khó , nhưng cũng thể một mực nuông chiều, đứa trẻ lớn lên trong sự nuông chiều dễ tiền đồ lắm!"
“Chẳng ?
Cái nhà phía Bắc kìa, chẳng thằng con út chiều hư ?
Suốt ngày chơi bời lêu lổng, tiền đồ gì ?
Vợ cũng là mấy ông lấy cho, lấy vợ về còn dắt cả vợ sang mấy nhà trai ăn chực, mấy chị dâu tức nổ phổi..."
Mọi mỗi một câu, tự bàn tán rôm rả, từ nhà phía Bắc sang nhà nọ, mãi dứt.
Lần đầu tiên phớt lờ mà cảm thấy nhẹ nhõm, Đàm Dao thở phào một cái.
Ngôn Lăng đang thong thả đó như giám sát công trình, cô c.ắ.n môi, tiến gần Cẩu Đản, từ trong túi lấy mấy viên kẹo:
“Cẩu Đản, cái cho cháu , Đại Bảo nhà cô mới qua nhà tìm cháu đấy."
M-ông Cẩu Đản lập tức yên nữa, nhận lấy kẹo, còn tiếng cảm ơn, chia cho hai em mỗi đứa một viên:
“Cháu ngay đây ạ."
cũng bảo là rửa bát nữa, vẫn đang nghiêm túc rửa.
Đàm Dao thấy , thất vọng lùi .
Thôi bỏ , vụ hôm qua kiếm chút điểm tích lũy , dạo đồ ăn thức uống thiếu, cũng vội.
Ngôn Lăng lạnh lùng quan sát, cũng lên tiếng.
Làm bia đối chiếu thì bia đối chiếu thôi.
Đàm Dao khác với những khác, cô chỉ thể dùng cách gián tiếp như để lấy nền cho cô .
Chỉ cần quan tâm thì chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống cả.
Đợi đến khi chỗ Cẩu Đản hết nước, Ngôn Lăng giúp múc thêm nước.
Sau khi tráng xong cuối, cô xách một thùng nước sạch , để ba em Cẩu Đản tự bưng chậu về.
Dọc đường qua đám con riêng của Đàm Dao đang dắt theo một lũ em nhỏ.
Đám trẻ giống em Cẩu Đản, đứa nào đứa nấy trắng trẻo sạch sẽ, ngay cả đứa đen nhất thì quần áo cũng chỉnh tề, đặc biệt là áo một mảnh vá nào.
Chỉ riêng điểm thôi khiến lũ trẻ trong thôn ngưỡng mộ thôi .
Cậu bé Đại Bảo dẫn đầu cũng trạc mười tuổi, lập tức vẫy tay với bọn họ, hăng hái hét lên:
“Cẩu Đản, chơi trò đại bàng bắt gà con !"
“Được, đợi tớ một lát."
Cẩu Đản nhanh nhảu gật đầu, chỉ hận thể mọc cánh mà bay.
Đại Bảo đợi :
“Để kế bưng về hộ cho chứ?
Sao vẫn còn rửa bát thế?"
Cẩu Đản liếc phụ nữ phía đang xách một thùng nước mà mệt đứt , ba bước nghỉ một nhịp, lắc đầu:
“Tớ về , sẽ ngay."
Ngôn Lăng:
“..."
Mặc dù cô cũng ý định giúp Cẩu Đản, nhưng cái liếc đó, cô luôn cảm thấy Cẩu Đản đang khinh thường ?!
Thôi bỏ , lớn chấp trẻ con, thèm tính toán với nó nữa.
Trong nhà đàn ông, nước trong lu sớm cạn đáy , tắm rửa chỉ thể xách nước hết chuyến đến chuyến khác.
May mà việc cũng coi như rèn luyện sức khỏe để giảm cân, Ngôn Lăng nghiến răng chịu đựng.
Mãi cho đến khi bốn chuyến, lu nước mới đầy, cô còn dư một thùng đổ nồi.
Chỗ cháo vốn trong nồi múc một cái nồi hầm lớn để đựng.
Ba đứa trẻ đều nhà, Ngôn Lăng cũng tự tại, một thong thả đun nước tắm rửa, giặt quần áo.
Lúc mới thấy em Cẩu Đản về.
Thấy chúng cả mặt cũng chẳng thèm rửa, cứ thế mồ hôi nhễ nhại định về phòng ngủ.
Ngôn Lăng thể nhịn nữa:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-315.html.]
“Đứng !"
Cẩu Đản lập tức giật thót , cảnh giác cô:
“Làm gì?"
Ngôn Lăng nhíu mày, cực kỳ chê bai:
“Trong nồi nước nóng, tắm ."
“Hả?"
Cẩu Đản còn tưởng nhầm.
Người phản ứng nhanh hơn chính là Áp Đản.
Cô bé vốn yêu sạch sẽ, thấy tắm, lập tức chạy về phía Ngôn Lăng, giọng mềm mại pha chút nhút nhát:
“Mẹ ơi, con tắm!"
Vẻ mặt Ngôn Lăng giãn :
“Mang chậu tắm của các con đây, tắm ở trong bếp luôn ."
“Vâng ạ!"
Cô bé vui vẻ đáp lời lấy chậu.
Ngôn Lăng chịu trách nhiệm đổ nước.
Áp Đản tuy nhát gan, nhưng cũng chính vì nhát gan nên lời, bảo gì nấy.
Ngôn Lăng bảo cởi quần áo, cô bé lập tức lột sạch sành sanh, dùng đôi mắt to tròn chờ đợi cô.
Buổi tối tháng Tư vẫn còn lạnh, cửa bếp đóng kín, nóng vẫn còn vương .
Áp Đản cảm thấy lạnh, chỉ thấy trong lòng tràn đầy niềm vui.
Trong chậu tắm đổ đầy hơn nửa chậu nước ấm áp, pha thêm chút nước lạnh, nhiệt độ vẫn còn nóng hổi.
Ngôn Lăng:
“Vào ."
Áp Đản lập tức nhảy , dòng nước ấm khiến cô bé vô thức rùng một cái, đó thoải mái đến mức chỉ hận thể luôn trong đó.
Ngôn Lăng dòng nước bỗng chốc đổi màu, khóe miệng giật giật, lấy một chiếc khăn lông từ trong gian .
Sau khi nhúng ướt, cô xoa xà phòng bắt đầu kỳ cọ cho Áp Đản:
“Đau thì nhịn một chút, rửa sạch là dễ ốm lắm đấy."
Áp Đản định nhăn mặt, lập tức ngốc nghếch:
“Không đau ạ!"
Giọng giòn giã mềm mại, mang theo sự nịnh nọt rõ rệt.
Lòng Ngôn Lăng mềm , động tác tay cũng chậm một chút.
Đứa trẻ năm tuổi gầy lắm, tay chân nhỏ xíu như mấy cái que.
Ngôn Lăng dùng bàn tay béo múp của bóp thấy cộm tay.
Cô kỳ cọ từ tay chân, đó đến ng-ực, lưng, cổ, mấy chỗ như ngón chân thì để cô bé tự rửa.
Rửa xong, chiếc khăn lông mới lấy bẩn thỉu .
Ngôn Lăng chỉ đành nén mệt mỏi, vò vò chiếc khăn, cuối cùng tắm cho Áp Đản một nữa, dùng chỗ nước còn gội đầu cho cô bé, thế mới xong việc.
Cuối cùng, vốn dĩ cô định tìm quần áo của chính Áp Đản, kết quả thì chẳng bộ nào là bẩn thỉu.
Nguyên chủ giúp chúng giặt quần áo, đều là chúng tự giặt, căn bản là sạch.
Tiện thể Ngôn Lăng thật sẵn quần áo trong gian, dứt khoát lấy một bộ, cứ coi như là cô mua , mặc cho Áp Đản.
Cô dặn dò:
“Được , hôm nay đừng ngoài nữa, ngoan ngoãn một chút, bẩn đấy!"
Áp Đản ngây ngô gật đầu, cảm thấy khắp sảng khoái, quần áo đều là đồ mới, cô bé cũng chẳng kế từ lúc nào.
Cô bé toét miệng , ngọt ngào :
“Cảm ơn !"
Cô bé khi rửa sạch sẽ, nhan sắc cũng lộ .
Gầy thì gầy một chút, cái cằm nhỏ nhọn, nhưng tổng thể ngũ quan vẫn ưa , đôi mắt là nhất, tròn xoe đen láy.