Xuyên Nhanh: Đại Lão Vả Mặt Kịch Bản Pháo Hôi - Chương 314

Cập nhật lúc: 2026-05-01 21:46:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thực tế là cô chỉ ăn chậm một chút để cảm giác no đến nhanh hơn.”

 

trong mắt Áp Đản, đó chính là dáng vẻ cô đang ăn một món mĩ vị nhân gian.

 

Bì Đản cũng qua, nước miếng sắp chảy tới nơi .

 

Cơm rang của kế thơm quá mất!

 

Có mùi trứng, còn mùi thịt, còn cả nước tương nữa...

 

Cẩu Đản hai đứa em tiền đồ , bực múc một thìa mỡ đổ nồi.

 

Vừa mới đổ , cái nồi đun nóng đỏ lập tức “Bùm!" một tiếng bùng lên ngọn lửa!

 

“Á ——"

 

“Cháy !"

 

Tiếng hét thất thanh lập tức vang lên.

 

Ngôn Lăng luôn chú ý quan sát, thấy lập tức chạy tới, cầm nắp nồi đậy .

 

Vài giây lửa tắt, cô vội vàng đổ một bát nước nồi:

 

tiếng “Xèo xèo ——" vang lên, nước đổ sôi sùng sục.

 

Hai đứa trẻ vẫn hồn, mặt mũi tái mét.

 

Ngôn Lăng lạnh lùng :

 

“Còn tự nữa ?"

 

“Làm!"

 

Cẩu Đản đỏ mắt, bướng bỉnh trả lời.

 

Ngôn Lăng lập tức rời khỏi bếp, tiếp tục ăn cơm.

 

Áp Đản :

 

“Anh ơi, chúng rửa bát ?

 

Em sợ lắm!"

 

“Bà sẽ cho em ăn , chẳng còn gì để ăn nữa."

 

Cẩu Đản lườm em gái một cái:

 

“Cùng lắm thì xào rau nữa, chúng đem nấu hết lên!"

 

Áp Đản bĩu môi, xuống.

 

Cẩu Đản nghiến răng đổ khoai tây và gạo nồi, thêm nước.

 

Nhìn thấy đáy nồi chỉ một chút gạo, do dự một lúc cho thêm một ít nữa, lúc mới đậy nắp nồi :

 

“Cứ chờ mà xem, chắc chắn vấn đề gì."

 

Áp Đản nửa tin nửa ngờ, tiếp tục nhóm lửa.

 

Củi khô là do Giang Chiêu về c.h.ặ.t, kế hiếm khi nấu cơm nên củi dùng nhiều.

 

Trẻ con dùng cũng thấy xót, cứ từng thanh từng thanh cho , lửa lớn nhanh ch.óng đun sôi thứ trong nồi, tiếng sùng sục vang lên và bọt khí nổi lên.

 

Cẩu Đản tuy mới mười tuổi nhưng thời đại dinh dưỡng nên vóc dáng cũng thấp bé, bếp lò cao, chỉ thể kiễng chân cầm xẻng nấu ăn, học theo dáng vẻ của những thím , ngừng khuấy đều.

 

Rất nhanh, một mùi hương gạo tỏa .

 

“Ăn , ăn !"

 

Cẩu Đản vui mừng lấy bát đũa , múc một bát , còn nếm thử mùi vị.

 

Áp Đản và Bì Đản háo hức :

 

“Ngon ?"

 

“Thơm quá, chắc là ngon lắm đúng ?!"

 

Cẩu Đản:

 

“..."

 

Cậu đổ ngược nồi, lầm bầm :

 

“Chưa chín."

 

“Dạ."

 

Áp Đản thất vọng tiếp tục nhóm lửa, Cẩu Đản tiếp tục khuấy, hai hợp tác, Bì Đản ở bên cạnh vỗ tay cổ vũ một cách vụng về.

 

Cuối cùng, một nồi cháo đầy ắp kèm khoai tây ninh nhừ chín .

 

Có thể ăn .

 

Chỉ là...

 

Ba đứa trẻ hơn nửa nồi cháo còn khi múc đầy ba bát, im lặng.

 

Bì Đản thốt lên:

 

“...

 

Nhiêu, nhiều cơm quá!"

 

Áp Đản bật nức nở:

 

“Oa oa oa, ơi, chúng ăn hết thì ?!"

 

Cẩu Đản dám lời nào, cũng ngờ tới, chỉ hai chén gạo thôi mà nấu nhiều như !

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-314.html.]

Cậu mang theo hy vọng về phía Ngôn Lăng.

 

Ngôn Lăng cũng ăn xong, bếp đặt bát đũa xuống, híp mắt :

 

“Rửa bát ?"

 

Ba đứa trẻ:

 

“..."

 

“Đồng ý rửa bát thì chuyện đều dễ thương lượng."

 

Ngôn Lăng còn hào phóng chia cho chúng một ít củ cải muối:

 

“Ăn xong nhớ rửa bát đấy nhé, rửa cho sạch, nếu thì tính ."

 

Cẩu Đản:

 

...

 

Cậu uất ức gật đầu, rơm rớm nước mắt bưng bát cháo khoai lang đặc sệt, ăn một miếng, ăn một miếng củ cải trông trắng nõn nà, thậm chí còn trong suốt .

 

Miếng ăn mắt sáng rực lên.

 

Củ cải ngon quá mất!

 

Chua chua ngọt ngọt chút mặn cay.

 

Ba em cố gắng ăn hết sức, nhưng vẫn chẳng vơi bao nhiêu.

 

Hơn nửa nồi cháo trông thật đáng sợ, ba đứa cũng dám lên tiếng, bưng chậu giếng rửa bát.

 

Ngôn Lăng cũng theo, dẫu cũng là trẻ con, múc nước vẫn khá nguy hiểm.

 

Cô giúp múc nước, cứ thế bọn nhỏ rửa.

 

Chẳng mấy chốc, những khác cũng ăn xong bữa tối và xếp hàng giếng rửa bát.

 

Thấy ba em Cẩu Đản, họ đều :

 

“Ồ, Cẩu Đản cũng rửa bát ?"

 

“Trông cũng vẻ dáng lắm đấy."

 

Cũng bà già mồm mép cau mày :

 

“Vợ Giang Chiêu , để Cẩu Đản là con trai mà rửa bát?"

 

Ngôn Lăng vẻ mặt lạnh nhạt:

 

“Nó tay ?"

 

Bà già vui:

 

“Có tay cũng rửa bát chứ!

 

Đứa con trai mà từ nhỏ quanh quẩn bên xó bếp thì lớn lên tiền đồ ?"

 

Ngôn Lăng :

 

“Vậy thưa thím, con trai nhà thím quanh quẩn xó bếp, bây giờ mỗi tháng kiếm bao nhiêu tiền thế?"

 

Bà thím đó xong lập tức đen mặt, tức giận lườm cô.

 

“Phụt!"

 

“Con trai nhà mỗi tháng bù tiền ngoài đ.á.n.h bài thôi!"

 

Một tràng vang lên, một thím cố ý mỉa mai:

 

“Cũng quý giá lắm đấy, vẫn kiếm tiền ."

 

Xung quanh lập tức rộ lên.

 

Đột nhiên một giọng dịu dàng xuất hiện:

 

thấy bây giờ bọn trẻ còn nhỏ, đang là tuổi ham chơi, cứ để chúng chơi thêm một lát cũng mà."

 

Mọi ngừng , nhíu mày, gật đầu, còn Ngôn Lăng thì sang.

 

Quả nhiên thấy Đàm Dao đang hớn hở tới.

 

dung mạo thanh tú, vóc dáng thon thả, trông hiền thục dịu dàng, mặt luôn nở nụ .

 

Trông cứ như một vợ hiền dâu thảo mẫu mực .

 

Ngôn Lăng tán đồng gật đầu:

 

“Nói đúng lắm, hèn gì trẻ con nhà cô sống thoải mái thế, thật là ngưỡng mộ quá ."

 

Sau đó... hết .

 

Nụ của Đàm Dao cứng .

 

Mấy chị dâu khác cũng vô thức hùa theo:

 

“Chẳng thế ?

 

Chỉ trẻ con nhà cô là sống sướng, còn chẳng nỡ nuông chiều con gái như thế."

 

Bà thím giáo huấn lúc nãy lập tức bồi thêm một câu:

 

đấy, vợ Giang Chấn , cô cũng thế, trong nhà mấy đứa con gái lận, nuôi dạy chẳng khác gì con trai, còn mua cho chúng quần áo thế gì?

 

Có cần thiết ?

 

Mấy đứa con gái thì..."

 

Nụ của Đàm Dao đóng băng, cái cô kết quả mà!

 

 

Loading...