“Lão thái thái vốn dĩ tuổi , đến nước vốn dĩ tịnh dưỡng cho , đột ngột kích thích như , xảy chuyện mới là lạ.”
Nhất thời trong phòng tiếng vang rền một mảnh, giống như đang tang , tiếng đó đợt cao hơn đợt , ồn ào chịu nổi.
Ngôn Lăng kẹp ở giữa, thần sắc lạnh nhạt, ngược chút lạc lõng, nàng nổi, cũng cách nào tang, chỉ thể cúi đầu, may mà Phỉ Thúy lén đưa qua một chiếc khăn tay dính nước gừng, nàng đưa tới gần mắt một chút là vành mắt đỏ hoe, đó giả vờ âm thầm rơi lệ, cũng giống như một đứa cháu gái hiếu thảo.
Thư ký Phỉ Thúy thực sự , tăng lương thôi.
May mà lão thái thái tiếng cũng thấy phiền lòng, vui vẻ gì mà chỉ ú ớ, thái y bèn cần nghỉ ngơi, để nhiều như , vì thế đuổi tất cả ngoài, chỉ giữ mấy con dâu ở đó.
Giữa chừng Liễu thị một chuyến, dặn dò nàng vài câu, bảo nàng tự luyện võ đúng giờ, còn cần quản.
Chưa xuất giá thì vẫn là cô nương, thì là trẻ con, cần thiết quản những chuyện .
Ngôn Lăng về phương diện vẫn lời, theo đại bộ phận rời , chỉ là tới viện t.ử liền thấy quản gia vội vã chạy tới, tìm thấy Dư Châm gấp gáp :
“Lão gia, một thư sinh tên là Tạ Thành tới cầu , hy vọng cưới đại tiểu thư."
Sắc mặt Dư Châm cứng đờ, lập tức lên tiếng.
Gần như đồng thời, bước chân khựng , từng một tò mò đổ dồn ánh mắt quản gia, hy vọng ông thể tiết lộ thêm chút gì đó.
Chỉ Ngôn Lăng, tình hình, mím môi một tiếng, công thành thoái.
Nàng là nữ phụ thật , còn đặc biệt nối dây tơ hồng cho nam nữ chính, nếu thu-ốc an t.h.a.i của nàng, hai chắc chắn sẽ ở bên nhanh như .
Tạ Thành đến Dư gia cầu cưới Dư Ngôn Hà.
Nếu là bình thường, chắc chắn sẽ dùng thần sắc lạnh lùng kiêu ngạo , duy chỉ bây giờ, trông vẻ ôn hòa khiêm tốn, điều cho dung mạo vốn dĩ tuấn tú của càng thêm nổi bật.
Đi theo qua xem xem là kẻ nào cho Dư gia bọn họ danh tiếng quét đất của Nhị phòng, Tam phòng đẳng nhân khi đ.á.n.h giá xong, đều lộ thần sắc thấu hiểu.
Người xét về bề ngoài đúng là xuất sắc, đó còn là thủ khoa kỳ thi Hương, nhưng đến kỳ thi Hội ngược trượt bảng, nhưng khả năng trượt bảng nhiều, lẽ lúc đó mới tới kinh đô, hợp khí hậu chẳng hạn.
Cho nên điều mất điểm quá nhiều.
Chỉ tiếc tính tự chủ, đại nha đầu nhà họ nuông chiều hư hỏng màng hậu quả, nhưng rõ ràng Tạ Thành là loại như , nhưng rõ hậu quả mà vẫn từ chối sự ôm ấp đưa chân của Dư Ngôn Hà, ngoài việc từ chối , ước chừng chính là sự ủng hộ của Dư gia.
Sau khi đ.á.n.h giá xong, Nhị gia âm dương quái khí :
“Cuối cùng cũng tới , cứ tưởng ngươi dám tới chứ."
Ánh mắt Tạ Thành lạnh lùng, thản nhiên :
“Chuyện là ở vãn bối, quý vị đ.á.n.h mắng tùy ý, chỉ mong quý vị chấp thuận lời cầu cưới."
“Muốn đ.á.n.h mắng tùy ý ?"
Nhị gia mắt sáng lên, ngay lập tức ngẩng đầu định nện một trận.
Mấy khác cũng nhanh ch.óng xoa nắm đ.ấ.m.
Mẹ nó, ông đây nhất định đ.á.n.h cho cái thằng sưng mặt sưng mũi mới thôi!
Chẳng chỉ dựa cái mặt thôi ?
Tuy nhiên thật sự tay Dư Châm ngăn :
“Bỏ , đ.á.n.h đ.ấ.m cái gì?
Có cái thể thống gì ?"
Nhị gia ủy khuất cả:
“Anh cả, nó bắt nạt Đại nha đầu!"
Dư Châm lạnh mặt, trông cũng cực kỳ thích , nhưng vẫn khiển trách:
“Vậy cũng tay, bỏ , chuyện đến nước , chú đ.á.n.h nó một trận thì giải quyết gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-31.html.]
Mấy im lặng, thái độ kiên quyết của cả, nửa buổi thở dài một tiếng:
“Được thôi, thế nào thì thế ."
Họ coi như hiểu, thảo nào sáng nay Dư Châm từ đầu đến cuối nhắc tới Dư Ngôn Hà, là nỡ bỏ con gái đây mà.
Lúc cho họ đ.á.n.h Tạ Thành, cũng là sợ Tạ Thành đối xử với con gái .
Còn họ thì...
Nhị gia châm biếm một tiếng, nản lòng thoái chí xoay rời , họ đúng là bằng cả, thi cử bằng, quan cũng bằng, năm đó nếu cả, lẽ họ còn quan nổi.
Hiện tại cũng chỉ thể nhẫn nhịn thôi.
Mấy em hăng hái tới, thất vọng về, trong đường cái nhanh ch.óng chỉ còn vài hầu cùng Dư Châm và Tạ Thành, cùng một bà mai.
Trong việc đối đãi với chuyện Tạ Thành cầu cưới đại con gái nhà , thái độ của Dư Châm thản nhiên, bà mai chủ động đưa sính lễ bao nhiêu, ông cũng đều phản đối, nhanh chuyện thành công.
Làm cho bà mai cũng chút ngẩn ngơ.
Một thư sinh nghèo cầu cưới một thiên kim phủ Thượng thư, dễ dàng như ?
Bà nghề bao nhiêu năm nay, đây là đầu tiên phát hiện , bởi vì lúc đầu bà Tạ Thành tìm tới cửa phủ Thượng thư cầu , trong lòng bà còn ngốc nghếch, nếu cho nhiều bạc thì bà tới.
Cho dù Dư Ngôn Hà cưới mang thai, nhưng nàng là thiên kim phủ Thượng thư nha!
Đặc biệt là sự sủng ái ai cũng , cho dù hiện tại liên lụy đến danh tiếng cả nhà, Dư gia cũng gì nàng .
Tình cảnh như , thế nào cũng khó rể Tạ Thành vài ngày.
Ai ngờ thuận lợi như thế.
Nhiệm vụ của bà mai xong, nhanh ch.óng rời , ngược Dư Châm vô cùng ôn hòa:
“Đứa nhỏ đó chắc chắn dễ chịu gì, tới cầu thì thăm nó ."
Tạ Thành gật đầu, quản gia dẫn qua đó.
“Tiểu thư!"
Trân Châu kêu lên một tiếng kinh ngạc, phong phong hỏa hỏa chạy viện t.ử.
Hộp thức ăn trong tay vẫn cầm vững vàng.
Ngôn Lăng đang luyện chiêu thức, cầm một thanh kiếm gỗ gọt nhẵn nhụi múa may trông cũng dáng, liền thấy dáng vẻ phát hiện lục địa mới của Trân Châu, ngay lập tức thu chiêu, đôi mắt sáng lấp lánh nàng .
Nói , dưa gì nào?
Trân Châu nàng thất vọng, dồn dập :
“Em mới về, thấy quản gia dẫn một đàn ông trẻ tuổi tới viện của đại tiểu thư !"
Ngôn Lăng đảo mắt, thử dò hỏi:
“Người đàn ông đó chừng hơn hai mươi tuổi, trông trai ?"
Trân Châu sức gật đầu:
“ ạ!
Nhìn giống như một thư sinh."
Phỉ Thúy vốn chuyện, hoài nghi:
“Đó là đại cô gia tương lai nhỉ?"
“Chắc là ."
Trân Châu cũng gật đầu theo, chân mày nhíu , chút chán ghét:
“Trông thì cũng dáng con đấy, ngờ là loại ."