“Vì thế đường trực tiếp đến công ty của Chử Hàn Vũ, tìm một nhà hàng khá , mua một phần mang là .”
Đến công ty, Ngôn Lăng kịp gì, cô gái lễ tân mắt sáng rực, chạy tới:
“Cô Ngôn, mời lối .”
Chử Hàn Vũ quả nhiên vẫn chu đáo như thường lệ, khiến những chuyện cô tưởng tượng như:
“Xin chào, cho hỏi cô hẹn …” hàng loạt chuyện đều xảy .
Cô cung kính đưa thẳng thang máy, lễ tân còn giúp cô nhấn tầng.
Chỉ là Ngôn Lăng , khoảnh khắc cửa thang máy đóng , cô gái lễ tân nhảy cẫng lên vì phấn khích, ngay lập tức lấy điện thoại :
“Chị em ơi!
Thiếu phu nhân thực sự tới !”
【Đù đù đù!
Có ảnh ?】
【Không dám chụp, nhưng thể trực tiếp lên mạng tìm!
Chính là Ngôn Lăng đấy!】
【Á á á, đúng là cô , tìm cô xem bói quá!】
【Cứu mạng, nên tan sớm, bỏ lỡ mất 】
【 cũng xem, mấy cái quẻ bói của cô đều theo dõi kết quả, siêu chuẩn luôn.
Nhất là vụ bạo lực học đường hai ngày , mấy tên bất lương đó giờ vẫn còn đang viện, phụ loạn mấy mà nào lên hot search cũng dìm xuống.
hình như là nhà nước tay đấy, lợi hại thế nếu xem cho một quẻ hoặc cho chút bùa gì đó thì đời đáng giá !】
【Đù, kỹ cho , còn …】
“Ting!” một tiếng, cửa thang máy mở .
Trước mắt Ngôn Lăng hiện một dãy bàn việc, giờ mà vẫn còn ít đang bận rộn ở đây.
Khoảnh khắc cửa thang máy mở , một đám đầu thò qua.
Ngôn Lăng mỉm với họ, bước khỏi thang máy, quanh một vòng tìm gần nhất:
“Cho hỏi văn phòng của Chử Hàn Vũ ở ?”
Người đó nhanh ch.óng định thần :
“Đây đây, cô Ngôn theo .”
“Cảm ơn.”
Ngôn Lăng mỉm cảm ơn, theo tới một văn phòng.
Đối phương gõ cửa, liền thấy tiếng của Chử Hàn Vũ vang lên:
“Vào .”
Người đó tự động lui , Ngôn Lăng tự mở cửa, liền thấy đàn ông đang cúi đầu đang xem tài liệu gì.
Anh thậm chí ngẩng đầu lên, mặc sơ mi, tóc cũng chải chuốt gọn gàng, từ xuống toát lên ba chữ —— Kẻ cuồng việc.
Văn phòng cũng đơn giản, phòng nghỉ trong truyền thuyết, chỉ một bộ sofa màu đen và bàn .
Trên chiếc bàn việc lớn đặt hai chậu cây, tường giá sách đựng sách và một đồ trang trí.
Chử Hàn Vũ tay cầm b-út, xoèn xoẹt ký tên, đó khép một bản tài liệu , cũng thuận thế ngẩng đầu lên.
Đường môi mím c.h.ặ.t toát lên vẻ đầy cách và lạnh lùng.
khoảnh khắc ngẩng đầu thấy Ngôn Lăng, tảng băng tan chảy, trong đôi mắt phượng hiện lên vài phần bất đắc dĩ:
“Sao lên tiếng?”
Ngôn Lăng nghiêng đầu :
“Thấy tập trung quá, nỡ gọi, đây ăn cơm ?”
“Được.”
Chử Hàn Vũ gật đầu.
Ngôn Lăng cũng câu nệ, thuận tay đóng cửa văn phòng , đặt đống đồ cầm tay lên bàn , lượt mở :
“Thời gian nhiều, mua đại đường thôi, hôm nào cho nếm thử tay nghề của .”
Chử Hàn Vũ ngạc nhiên:
“Cô nấu cơm ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-291.html.]
Ngôn Lăng hất cằm:
“Biết chứ, còn nấu đặc biệt ngon nữa.”
Chử Hàn Vũ phủ nhận nhưng trông vẻ tin lắm.
Ngôn Lăng đang định hỏi tin thì thấy tách đũa , bàn tay trái đang rảnh đưa qua.
Lần hai khá gần , Ngôn Lăng cũng dùng tay trái nắm lấy, lập tức híp mắt.
Chắc tưởng cô lừa để hút vận khí đây mà.
Ngôn Lăng hì hì , cũng cúi đầu ăn.
Đang ăn, Chử Hàn Vũ :
“Cô cứ chạy chạy hai bên thế mệt ?”
Ngôn Lăng thở dài:
“Mệt cũng còn cách nào khác, Giang Cẩm Lý tay với .”
Bàn tay lớn trong lòng bàn tay siết c.h.ặ.t, đàn ông nhíu mày:
“Cô gì?”
Nhắc đến chuyện , Ngôn Lăng liền chút áy náy:
“Phái một con lệ quỷ tới, kết quả dọa Chương Hằng sợ khiếp vía, nửa đêm nửa hôm t.h.ả.m hại lắm, dám về phòng ngủ luôn.”
Chử Hàn Vũ hỏi:
“Lệ quỷ đó giải quyết ?”
“Giải quyết .”
Ngôn Lăng gật đầu, uống canh chỉ đành buông tay Chử Hàn Vũ , bưng bát húp từng ngụm nhỏ.
Canh sườn ngô còn mang theo vài phần ngọt thanh, cô húp hết một bát còn uống thêm, liền thấy Chử Hàn Vũ đón lấy bát của , múc cho cô nửa bát canh nữa.
“Cảm ơn.”
Ngôn Lăng .
Chử Hàn Vũ liếc cô một cái, gì.
Sau khi ăn cơm xong, Chử Hàn Vũ vẫn còn công việc xong.
Ngôn Lăng bỏ lỡ cơ hội , dứt khoát ngoài bê một chiếc ghế giám đốc đặt cạnh Chử Hàn Vũ, nâng tay lên, nghiêm túc :
“ đảm bảo trộm tài liệu .”
Người đàn ông định thần cô.
Nụ của Ngôn Lăng vô tội.
Cuối cùng Chử Hàn Vũ trầm trầm thở hắt một , ngầm đồng ý với cách bám của cô, một tay việc, chỉ là hiệu suất …
Anh cố ý nắn bóp bàn tay nhỏ mềm mại trong lòng bàn tay, những điều khoản dày đặc tài liệu, bỗng cảm thấy đầu óc căng thẳng, nổi nữa.
Lại nghiêng đầu một cái, tựa vai ngủ say từ lúc nào.
Hàng lông mi dài như một chiếc quạt nhỏ tinh xảo, bóng râm đổ xuống gò má.
Cái miệng tư thế ép , đôi môi chu lên hồng hào.
Hơi thở nông cạn càng vì áp sát cánh tay mà truyền qua lớp áo sơ mi.
Đôi lông mày hiện lên vẻ bất đắc dĩ thường xuyên xuất hiện trong thời gian gần đây.
Xem đối thủ thực sự chút khó nhằn?
Anh suy nghĩ, lấy điện thoại nhắn vài tin nhắn.
Lúc cửa văn phòng gõ vang.
“Vào .”
Tiếng hạ thấp của Chử Hàn Vũ vang lên.
Cấp lúc mới thăm dò mở cửa, mở cửa thấy phụ nữ đang dựa cánh tay sếp ngủ say sưa , lập tức hận thể c.h.ặ.t phăng đôi tay , bọn họ hùa theo chạy tới gõ cửa chứ?!
Cậu run rẩy đưa qua một bản tài liệu, hạ thấp giọng :
“Sếp, báo cáo em xong ạ.”
“Ừ.”
Chử Hàn Vũ gì thêm, trực tiếp bảo rời .
Cấp lập tức như Tôn Ngộ Không thoát khỏi núi Ngũ Hành, nhanh ch.óng chuồn lẹ.
Lúc còn cẩn thận đóng cửa , đó hiệu một động tác nép đầy im lặng cho những đồng nghiệp đang nghếch cổ mong chờ.