Xe dừng , giọng trầm thấp của Chử Hàn Vũ vang lên bên tai:
“Đến .”
Ngôn Lăng gượng dậy khỏi vai , mơ màng dụi dụi mắt.
Thời gian muộn , cô buồn ngủ mệt, ngủ xe luôn.
Hoàn nghĩ đến việc sẽ .
Nghe thấy đến nơi, cô còn ngơ ngác một chút, ngẩng đầu ngoài xe thì thấy căn biệt thự quen thuộc, theo bản năng nhớ đến Chử luôn nhiệt tình quá mức với :
“Mẹ …”
Chử Hàn Vũ:
“Mẹ bình thường ở đây, về ở với cha .”
Ngôn Lăng yên tâm , nhưng cơ thể vận khí bao quanh dễ chịu đến mức tan chảy đang lười biếng, mới chợp mắt nên động tác chút chậm chạp.
Chử Hàn Vũ liếc cô:
“Vẫn khôi phục ?”
Ngôn Lăng do dự hai giây, vẻ mặt nghiêm túc:
“Ừm, tiêu hao quá lớn, chút xíu mà khôi phục chứ?!”
“…”
Chử Hàn Vũ gì, tự xuống , đóng cửa xe .
Ngôn Lăng thất vọng, đang định tự ngoài thì cửa xe bên mở , đàn ông đưa tay , dứt khoát bế cô lên:
“Đóng cửa .”
Ngôn Lăng bế, cơ thể lơ lửng , theo bản năng đưa tay đóng cửa.
“Chát!” một tiếng, khá là vang.
Ngôn Lăng:
“…”
May mà Chử Hàn Vũ gì.
Ngôn Lăng yên tâm đó, dù thì trai như , vận khí mạnh mẽ thế , nếu hy sinh một chút nhan sắc để hút nhiều hơn thì lỗ.
Hôm nay cẩn thận gây động tĩnh lớn như , chắc hẳn Giang Cẩm Lý bên sắp hành động , tiếp theo cô tranh thủ thời gian nâng cao năng lực của .
Suốt quãng đường nhà, biệt thự chỉ để ánh đèn mờ ảo nhưng vẫn rõ .
Chử Hàn Vũ bế cô đến cửa phòng khách mà cô mới ngủ một :
“Mở cửa .”
Hai tay đều đang bế cô .
Ngôn Lăng ngoan ngoãn mở cửa.
Đợi trong , cô đặt lên giường.
Căn phòng bật đèn rõ mặt đàn ông, giọng của cũng cảm xúc gì:
“Nghỉ ngơi ở đây , nếu vẫn cần thì ngày mai sẽ đến công ty vội.”
Mắt Ngôn Lăng híp , thật là chu đáo quá .
Cô gật đầu lia lịa, để lộ vẻ tinh nghịch:
“Được , chúc ngủ ngon!”
Chử Hàn Vũ nhúc nhích.
Ánh sáng từ bên ngoài hắt qua cửa một chút, khéo in rõ đường nét cơ thể .
Hai tay đặt ngang hông, trông vẻ thư thái, chỉ là gương mặt đối diện với cô ẩn trong bóng tối, rõ thần sắc.
Ngôn Lăng chỉ thể cảm nhận đang .
Cô chút ngơ ngác, chút chột , định đưa tay bật đèn.
Chỉ điều ngay khi tay chạm công tắc đèn thì đàn ông xoay rời :
“Ngủ ngon.”
Cửa phòng khép , đèn cũng bật sáng.
Ngôn Lăng xoa xoa đôi má nóng hổi, bò dậy định vệ sinh một chút, nhưng lên thấy giường đặt hai bộ quần áo, cả đồ ngoài lẫn đồ lót đều , nhà vệ sinh cũng sẵn đồ dùng cá nhân riêng.
Trong lòng Ngôn Lăng cảm thấy ấm áp, càng thấy đàn ông thực cũng khá đấy chứ?
Hay là cố gắng tán đổ luôn?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-288.html.]
Sáng hôm .
Ngôn Lăng cả đêm ngủ.
Tiêu hóa công đức thu .
Vừa khéo kết thúc khi ánh mặt trời của bảy giờ sáng rọi .
Ngôn Lăng vươn vai một cái, hớn hở lăn lộn giường vài vòng.
Nhờ nhiều vận khí bám cộng với công đức kiếm , tu vi của cô cũng tiến bộ vượt bậc.
Nếu xảy tình huống như tối qua thì chắc chắn giải quyết nhẹ nhàng thôi.
Đã vui như , Ngôn Lăng hớn hở lấy điện thoại , tìm những tấm ảnh gần đây của Giang Cẩm Lý, lấy một lá bùa, thực hiện các thao tác giống như sáng qua.
Làm xong thần sắc cô hề đổi chút nào, chứng tỏ tiến bộ khá lớn.
Tiếp theo cô hít hà mùi thơm thoang thoảng bay qua khe cửa.
Bụng đói .
Ngôn Lăng nhanh ch.óng vệ sinh cá nhân, mở cửa ngoài.
Vừa mở cửa thấy đàn ông ở ngay lối cầu thang tầng hai, lập tức mắt sáng lên, hớn hở chạy tới nắm lấy tay , nụ rạng rỡ:
“Chào buổi sáng nha!”
Ngón tay Chử Hàn Vũ khẽ cử động, thôi cô.
Ngôn Lăng khó hiểu chớp chớp mắt.
Không cho cô hút vận khí ?
Chử Hàn Vũ hiểu ý tứ đó, gì, xuống lầu.
Ngôn Lăng nắm tay , cũng từng bước theo xuống :
“Thơm quá , hôm nay ăn gì ?”
“Ăn bánh bao nhỏ!”
Mẹ Chử đang ở phòng khách tầng một, gương mặt tràn đầy một vẻ hưng phấn và kích động, hớn hở hỏi:
“Thích con?
Nếu thích thì bảo dì món khác, dậy sớm thế?
Gà mới cho nồi thôi…”
Ngôn Lăng:
“…”
Vận khí đột nhiên chút nóng phỏng tay .
Sao Chử tới ?
Ngôn Lăng nhất thời trả lời thế nào, Chử Hàn Vũ thần sắc nhàn nhạt, mang theo một vẻ thản nhiên theo kiểu bất chấp tất cả.
Thôi , chính chủ còn bình tĩnh thế , Ngôn Lăng cũng lấy bình tĩnh, tay cũng buông, dù cô cũng nghĩ kỹ là tán đổ đàn ông .
Thế là cô nở nụ :
“Món nào con cũng thích, thơm quá mất, chúng ăn cơm nhé?”
“Được , ăn cơm ăn cơm!”
Mẹ Chử hớn hở gật đầu, để họ .
Ngôn Lăng liền dắt Chử Hàn Vũ qua.
Mẹ Chử ở phía chằm chằm đôi bàn tay đang nắm c.h.ặ.t , đến mức khóe miệng kéo tận mang tai, lén lút lấy điện thoại , nhắm đôi bàn tay đang nắm c.h.ặ.t đó, “tách” một cái.
Hai phía nhanh ch.óng đầu .
Mẹ Chử tự nhiên cất điện thoại :
“Ầy, ăn cơm thôi, đói ch-ết , hai đứa đói ?”
Sáng sớm nay bà dậy lướt tin tức, chủ yếu là xem con trai và Ngôn Lăng triển vọng gì , vì thế đặc biệt Weibo xem, kết quả một cái liền yên , cơm cũng thèm ăn mà chạy tới đây luôn.
Bà dám chạy lên , sợ thấy những thứ nên thấy.
Thế là cứ loay hoay ở lầu, cuối cùng cũng thấy tiếng động.
Thực bà vẫn chút dám tin, mà ở bên chứ?
Chẳng mới quen ?
Kết quả cảnh tượng giúp bà xác nhận.
Sáng sớm cùng xuống lầu còn mật như thế, giỏi thật, con trai đúng là kêu thì thôi, hễ kêu là kinh mà!