Ngôn Lăng mặt cảm xúc :
“Lúc thì sĩ diện ?
Lúc lười biếng ngày hôm qua thấy sĩ diện?
Thực sự tưởng rằng sẽ lấp l-iếm cho qua , kết quả thì , vì mà hôm nay đều tăng ca từ đầu, vui ?"
Giọng cô lớn nhỏ, cũng cố ý hạ thấp giọng, những lời chê bai nể nang gì từng câu từng chữ đều rõ mồn một, ánh mắt của những nhân viên hậu cần xung quanh đều đổi.
Cảnh đêm tối qua mệt nhất là nhân viên công tác, kết quả giờ tăng ca, từng một đều thầm oán hận trong lòng, ánh mắt qua đều mấy thiện.
“Đạo diễn Ngôn!"
Ôn Hải thẹn quá hóa giận, thời buổi diễn viên ai cũng sĩ diện, nhất là khán giả ngày càng khắt khe, kết quả giờ còn chê bai như .
Anh bắt đầu hối hận vì xông tới đây.
Ôn Hải ánh mắt cầu xin nhưng thấy Ngôn Lăng lay chuyển, là nể mặt cô thì cô việc gì giữ thể diện cho đối phương.
Nhất là còn cậy phó đạo diễn dễ chuyện, nhân lúc mặt mà trực tiếp đổi kịch bản?
Thực sự coi đoàn phim ai là quyết định ?
Cô trực tiếp :
“Gọi gì?
Chẳng giỏi ?
Cái ghế đạo diễn suýt chút nữa để , còn học theo phim thần tượng phát đường?
Các chỉ xoay vòng vòng cộng với ôm ấp thôi ?
Không thấy sến súa ?
xem một lúc mà thấy sến đến mức nôn sạch bữa trưa ——"
“Ngôn Lăng!"
Ôn Hải quát khẽ một tiếng, thẹn quá hóa giận:
“, chuyện thể là nhưng đều như , chỉ ?
Hơn nữa, nghề là nam phụ trong một bộ phim lớn, vai nam chính cũng đóng kha khá , nếu mấy năm nay tình hình thì mà đoàn phim , cô thực sự xé rách mặt với cho đều khó coi ?
phối hợp thì bên cô cũng dễ dàng gì , cái đoàn phim rách nát dựa việc cô tự dựng lên cái hình tượng xem bói để gượng ép dựng lên liệu còn giữ ?"
“Suỵt!"
Trần Dữu nấp một bên mà hít một khí lạnh, kéo tay nữ phụ Lâm Mạn, hạ thấp giọng :
“Ôn Hải đúng là cách tự tìm đường ch-ết mà!"
Lâm Mạn hiểu:
“Sao thế?"
Trần Dữu lên tiếng, nghĩ đến năng lực đó của Ngôn Lăng, luôn cảm thấy Ôn Hải sẽ nhận kết quả gì.
Mà bên Ngôn Lăng thấy lời của Ôn Hải tức giận, trực tiếp lùi hai bước, khoanh tay ng-ực, quan sát dung nhan của , bỗng nhiên mỉm .
Ngay khi trong lòng Ôn Hải thắt một cái.
Cô híp mắt :
“Vậy nên chị gái giàu nâng đỡ nghề giờ tiếp tục nâng đỡ nữa?"
Ôn Hải:
“!"
Anh đột nhiên trợn to mắt, kinh ngạc cô:
“Cô ——"
“Các giấu cũng kỹ thật đấy, bao nhiêu năm nay cũng nhờ nổi tiếng mà từng ai bóc mẽ, nhưng vì dựng hình tượng, hôm nay sẽ miễn phí xem cho một quẻ."
Nụ của Ngôn Lăng càng thêm hiền từ, đôi đồng t.ử mập mờ ánh lên tia sáng lưu động, chằm chằm như thấu cả linh hồn:
“Mười bảy tuổi mất nguyên dương, ừm, chính là đêm đầu tiên , là mùa hè, mộc khí nồng đậm, chắc là ở ngoài trời, chơi cũng bạo thật đấy."
Ôn Hải:
“..."
Ánh mắt cô liếc qua giữa hai chân một cái, đầy ẩn ý:
“Tiếc là năm hai mươi lăm tuổi đối phương cắt đứt với , vì ——"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-270.html.]
“...
sai !"
Ôn Hải đột nhiên lớn giọng cắt ngang lời cô, mặt nặn một nụ nịnh nọt:
“Đạo diễn Ngôn, sai , tối qua và đều là do hồ đồ, cái gì cũng , chỉ là tăng ca thôi , đúng , hại tăng ca, để tạ , hôm nay khi tan sẽ mời ăn cơm!"
Ôn Hải nịnh nọt Ngôn Lăng, còn chút khí thế nào như lúc .
Không thể để cô tiếp nữa!
Tục ngữ nghèo đĩ, chuyện b.a.o n.u.ô.i trong cái giới chỉ là chuyện nhỏ, tuy ai bóc mẽ nhưng trong lòng đều tự hiểu rõ.
Tuy nhiên nếu chuyện “ ăn " mà lộ thì đó mới thực sự là mất mặt lớn !
Ngôn Lăng quét mắt xung quanh, quả nhiên thấy một đám nhân viên công tác hận thể quẳng cái tai qua đây để chuyện rôm rả, cô tặc lưỡi một tiếng, cũng thực sự dồn đường cùng, cái cô cần là một diễn viên phối hợp, còn về chuyện riêng tư phạm pháp, ngoại tình, ảnh hưởng đến bộ phim thì cô cũng thể bao dung một chút.
Phim vẫn , chỉ là chả trách cô thấy bao nhiêu tài vận kẻ , cái tính cách mà nổi bật trong giới giải trí đúng là chuyện lạ.
Dù cũng cúi đầu nhận , sắc mặt Ngôn Lăng cũng dịu đôi chút, :
“Lần thể đóng phim t.ử tế ?"
Ôn Hải:
“Được!"
“Cảnh đ.á.n.h khó ?"
Ôn Hải nhanh ch.óng lắc đầu:
“Không khó!
Quá đơn giản luôn!
nhất định sẽ thật !"
Ngôn Lăng lạnh lùng một cái:
“Đi trang điểm ."
“Được ạ!"
Ôn Hải nở nụ rạng rỡ, vui vẻ nhận lời, đầu là chạy ngay, đồng thời quệt một nắm mồ hôi trán.
Sợ ch-ết khiếp.
Vị đạo diễn Ngôn ... chút đáng sợ đấy!
Thậm chí ngay cả đêm đầu tiên của là khi nào mà cô cũng đoán !
Ngay cả địa điểm cũng đoán trúng tám chín phần mười.
Thật khiến nổi da gà.
May mà cô định thực sự giẫm nát mặt mũi xuống đất.
trong khi sợ hãi, lòng khẽ động, nghề mười năm, đúng kiểu nghề là đỉnh cao, hai năm nay suýt chút nữa nhận phim nên mới nhận phim của Ngôn Lăng.
Vốn dĩ tưởng chỉ là nhận tiền việc, nhưng tình hình .
Ngôn Lăng lợi hại như , bộ phim chắc sẽ xảy vấn đề gì nữa chứ?
Anh ôm một chút kỳ vọng đối với đoàn phim .
Bỗng nhiên Ôn Hải liếc thấy một ánh đèn flash quen thuộc, ngẩng đầu lên liền thấy một bịt kín mít đang cách đó xa chụp ảnh mấy cái, thấy phát hiện liền bỏ chạy.
Sắc mặt Ôn Hải đột nhiên đổi dữ dội.
Nếu là bình thường tay săn ảnh (paparazzi) chịu chụp thì còn thấy vui mừng, nhưng hôm nay chuyện tranh chấp với Ngôn Lăng mà phát tán ngoài thì đó là bê bối, vội vàng đuổi theo:
“Đứng !"
Tay săn ảnh đầu , lập tức chạy nhanh hơn.
Có thể tay săn ảnh đều là những kẻ bản lĩnh, Ôn Hải bình thường lười rèn luyện nên chạy một lúc là đuổi kịp nữa, thở hổn hển tay săn ảnh leo lên một chiếc xe mất dấu, đành bỏ cuộc.
Ôn Hải:
“..."
Sao mà đen đủi thế ?!
Chẳng lẽ là Ngôn Lăng gì đó ?
Bình thường thấy tay săn ảnh nào ?