Xuyên Nhanh: Đại Lão Vả Mặt Kịch Bản Pháo Hôi - Chương 240
Cập nhật lúc: 2026-05-01 21:36:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mẹ Triệu mãi cũng yên tâm, an tâm trông nom cháu trai cháu gái, mong chờ đứa con của nhà Tiểu Lục nhanh ch.óng chào đời.”
Tuy nhiên Triệu mong chờ đến cũng dám với con dâu, chỉ kéo con trai lén lút hối thúc vài câu.
Có một Ngôn Lăng vô tình thấy, bà lão còn chột đến mức để cho hết, ngày hôm đặc biệt mang một giỏ trứng gà qua là cho cô ăn.
Khiến Ngôn Lăng cũng dở dở .
Cô cũng là hẹp hòi đến thế chứ.
Cuộc sống của cô bình lặng và tràn đầy sức sống, những xung quanh dường như đều đang trở nên hơn.
Ngoại trừ Lục Thư Ngôn vì kết hôn mà cha cắt đứt viện trợ.
Hai kết hôn là do Lục Thư Ngôn trái ý nguyện của cha , vì thế bên phía nhà họ Lục cơ bản coi như còn đứa con trai nữa , chỉ khi Ngôn Lăng về nhà thì cha nhà họ Lục mới qua một lát, hỏi thăm tình hình của con trai.
Nghe thấy con trai ch-ết thì tiếp tục kìm nén nỗi đau xót dành cho con trai, hỏi han quan tâm.
Ngôn Lăng hầu như thể thấy bằng mắt thường một ôn nhu trai như Lục Thư Ngôn trở nên tiều tụy sa sút đến nhường nào.
Tuy nhiên Lục Thư Ngôn vẫn thể kiên trì, thể kiên quyết quyết định xuống nông thôn thì chuẩn sẵn tâm lý chịu khổ , chút khổ cực hiện tại so với sự thích nghi lúc mới tới thực hơn nhiều .
Chỉ là cuộc sống hề thuận buồm xuôi gió như mong đợi.
Chủ yếu là giữa và Triệu Tiểu Nguyệt dần dần nảy sinh mâu thuẫn.
Trước khi kết hôn sự chung sống của hai là do Triệu Tiểu Nguyệt dỗ dành , kết hôn một thời gian cuộc sống hôn nhân lúc túng quẫn đến mức qua nhà nhạc phụ ăn ké, trai chị dâu của Triệu Tiểu Nguyệt ghét bỏ vô cùng, hai bên ầm ĩ một trận, cuối cùng phân gia luôn.
Lần phân gia hề sự đàng hoàng như Triệu Quý Tiêu lúc đầu, cộng thêm mùa xuân năm nay vì chuyện của Triệu Tiểu Nguyệt mà thôn trưởng đ.á.n.h mất sự tin tưởng của dân làng, xưởng gia công nấm do Ngôn Lăng và Tô Oánh Oánh một tay thúc đẩy nên ông mất khả năng thôn trưởng, bãi nhiệm .
Chức quan thôn trưởng còn nữa, trợ cấp hàng tháng của đại đội cũng còn, mức sống của gia đình vốn dĩ giảm sút ít còn cô con gái lấy chồng đưa con rể về ăn cơm, chuyện còn chấp nhận ?
Phân gia xong Triệu Sinh Dân và bà lão càng dám hào phóng tiếp tế cho con gái nữa , cũng chính lúc Triệu Tiểu Nguyệt và Lục Thư Ngôn bắt đầu nảy sinh mâu thuẫn.
Triệu Tiểu Nguyệt dám tin tưởng khi kết hôn Lục Thư Ngôn sống tiêu sái đến nhường nào mà khi kết hôn cuộc sống túng thiếu đến thế !
Đặc biệt là phần thưởng hệ thống cho ngày càng giảm bớt, đến cuối cùng dùng hệ thống để đổi ngoại hình là chuyện thể nào , miễn cưỡng thể nhận một chút vật tư để cải thiện cuộc sống, khiến họ đến nỗi đói đến mức xảy chuyện gì .
Cũng vì nghèo đến mức nên Triệu Tiểu Nguyệt vốn cha cưng chiều suốt mười tám năm cuối cùng cũng học cách việc đồng áng, cần Triệu Sinh Dân hối thúc nữa cô cũng tự đồng đúng giờ đúng giấc để kiếm điểm công.
Điều may mắn duy nhất là dung mạo xinh nhờ hệ thống của cô hề vì phơi nắng việc đồng áng mà biến mất, vẫn còn giữ .
Cho đến khi mùa hè đến, xưởng gia công nấm cũng xây dựng xong, ngày xây xong huyện trưởng qua cắt băng khánh thành, tòa soạn báo trong huyện cũng cử phóng viên về thôn phỏng vấn, phỏng vấn chính là Ngôn Lăng và Tô Oánh Oánh.
Hai với phận đặc biệt là thanh niên tri thức mưu tính một con đường sống cho thôn làng, mức độ bàn tán đủ lớn.
Đợi phóng viên tòa soạn báo trở về, chuyện truyền đến thành phố, thậm chí còn lên báo quốc, chủ yếu là vì quá xuất sắc và điển hình, thể gương cho mấy triệu thanh niên tri thức .
Để họ thấy thanh niên tri thức xuống nông thôn vẫn ích đấy chứ!
Đến cuối cùng một vòng trở về hai còn nhận ít phần thưởng.
Người trong đại đội, ở mấy đại đội xung quanh đều qua đây vây xem học tập, đem chuyện của hai truyền tai một cách đầy thú vị.
Triệu Tiểu Nguyệt cúi đầu việc nửa ngày trời, thẳng lưng vận động chân tay, khi vác cuốc trở về suốt dọc đường thấy đều là sự ngưỡng mộ của dân làng dành cho Ngôn Lăng và Tô Oánh Oánh.
Bởi vì Ngôn Lăng gả cho Triệu Quý Tiêu nên dân làng rõ ràng thiết với cô hơn một chút, về cô cũng là nhiều nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-240.html.]
“Đồng chí Ngôn thật giỏi quá mất!"
“Hầy hối hận ch-ết , con trai thích đồng chí Ngôn đồng ý, kết quả tên tiểu t.ử Triệu Quý Tiêu chiếm hời, hiện tại cuộc sống trôi qua thật !"
“Chẳng ?
Cưới vợ mà như cưới một cục vàng , cả ngày đồng, lười biếng ham chơi, chẳng chút dáng vẻ đàn ông nào cả, hiện tại còn nấu cơm giặt quần áo , cũng đồng chí Ngôn thích ở điểm gì nữa?"
“Cái bà hiểu chứ gì?
Đồng chí Ngôn thiếu tiền thiếu cái ăn, lúc đàn ông đương nhiên việc nhà , nếu thì miếng cơm mềm dễ ăn thế ?"
“Mẹ Tiêu ơi, miếng cơm mềm của Tiêu nhà bà đúng là khiến ngưỡng mộ quá mất!"
Một kẻ chọc gậy bánh xe mỉm với Triệu một câu.
Mẹ Triệu tức giận nghiến răng, cố gắng gượng :
“Biết là bọn bà ngưỡng mộ , tiếc là con trai bọn bà còn chẳng cơm mềm mà ăn kìa!"
“Hầy bà xem——"
Mẹ Triệu hậm hực bỏ .
Mắt Triệu Tiểu Nguyệt sáng lên, mong chờ theo xem Triệu dạy dỗ Ngôn Lăng thế nào.
khi cô theo đến nhà Ngôn Lăng và Triệu Quý Tiêu, còn tiến gần thấy giọng đon đả của Triệu:
“Ôi chao Tiểu Lục chẳng con đang nấu cơm ?
Sao để Lăng Lăng động tay thế ?"
“Món cô nấu ngon hơn ạ, ơi ở ăn ?"
Giọng của Triệu Quý Tiêu vang lên.
Mẹ Triệu vội vàng từ chối:
“Thôi thôi, cha con còn đang đợi kìa..."
“Vậy cầm về ạ."
Giọng của Ngôn Lăng vang lên.
Lát Triệu , tay bưng một cái đĩa, trong đĩa rõ ràng là một đĩa thịt gà, phân lượng còn ít, mùi thơm nồng nàn, Triệu Tiểu Nguyệt nấp ở một bên hít một thật sâu, nước miếng sắp chảy .
Hệ thống mãi mười ngày mới thưởng cho cô một chút lương thực tinh, ngon thì ngon thật nhưng phân lượng nhiều, mỗi một bát mì là hết .
Mùi vị của thịt là như thế nào cô sắp quên mất !
Triệu Tiểu Nguyệt nuốt nước miếng một cái, cứ thế Triệu vui vẻ trở về, nụ khuôn mặt đó rạng rỡ đến mức khiến cô phát ghen.
Dạy dỗ Ngôn Lăng trong tưởng tượng ?
Làm gì chuyện đó!
Triệu Tiểu Nguyệt đen mặt tiếp tục về, chỉ thể nghĩ cách mật thêm vài với Lục Thư Ngôn, một chút lương thực tinh cũng là lương thực mà, cùng lắm thì mang chợ đen đổi thành lương thực thô cũng thể đổi ít.