“Triệu Tiểu Nguyệt lóc t.h.ả.m thiết bắt , suốt dọc đường thấy ánh mắt của dân làng khiến cô cảm thấy khó chịu, rõ ràng là đang mặc quần áo nhưng vẫn giống như lột trần , thật khó xử.”
“Ôi chao, cuối cùng cũng chịu ngoài đồng , muộn mất nửa tiếng đấy!"
“Đừng nữa, cha là thôn trưởng, giống chúng !"
“Cục công an thả cô thế?"
“Nghe là chứng cứ, dạo chẳng Đại Trụ thăm hai đứa em trai ?
Nhị Lại T.ử sắp xử b-ắn , Tam Lại T.ử thì khá hơn một chút, đày nông trường lao cải hai mươi năm, cũng còn sống mà trở về , bên đó khổ lắm."
“Đáng đời!"
Một dân làng nhổ nước bọt một cái:
“Cũng may là bắt , loại mà để trong thôn thì mới là an đấy."
“Tiếc là bắt cả Triệu Tiểu Nguyệt luôn, cô mới là kẻ xa nhất!"
“Chẳng ?"
Những lời lầm bầm nhỏ to vẫn từng chút một lọt tai cô , sắc mặt Triệu Tiểu Nguyệt ngày càng nhợt nhạt, Ngôn Lăng càng xuất sắc bao nhiêu thì càng nhớ rõ cô những gì bấy nhiêu.
Điều an ủi duy nhất của cô là Lục Thư Ngôn tin những lời đó, tin công an, công an thả cô thì nghĩa là cô vô tội.
Cộng thêm những lời của hệ thống, Triệu Tiểu Nguyệt cũng chỉ thể bám c.h.ặ.t lấy Lục Thư Ngôn.
Vì thế khi nghỉ ngơi, Triệu Tiểu Nguyệt lập tức chạy qua, kéo đến một nơi kín đáo, ấm ức hỏi bằng lòng cưới .
Lục Thư Ngôn khó xử:
“Chuyện cũng quá nhanh chứ?"
Bọn họ cũng mới xác định quan hệ, còn là... chút cưỡng ép, mặc dù cũng chút thích Triệu Tiểu Nguyệt, nhưng cũng đến mức đó mà.
Nước mắt Triệu Tiểu Nguyệt lã chã rơi, ấm ức :
“ bây giờ em chỉ còn thôi, bọn họ đều cảm thấy em là , cha em cũng giận em bại hoại danh tiếng của ông , trai chị dâu hận thể quét em khỏi cửa, những ngày mỗi ngày đều là sự dày vò!"
Lục Thư Ngôn thành khẩn :
“Vậy em đợi một chút, thư với cha một tiếng."
“Được ạ."
Triệu Tiểu Nguyệt nín mỉm , e thẹn:
“Vậy nhanh lên nhé."
Đợi Ngôn Lăng thêm một nữa nhận gói hàng bố gửi từ trấn về, khi thấy lá thư thì Lục Thư Ngôn thư về đòi cưới một cô gái ở nông thôn, cha nhà họ Lục tức phát điên, hỏi cô chuyện là thế nào?
Lục Thư Ngôn cưới khác?
Trước đó Ngôn Lăng và Lục Thư Ngôn chia tay , nhưng nguyên nhân cụ thể.
Không ngờ cha nguyên chủ vẫn cho rằng cô nên ở bên cạnh .
Cô chỉ thể thư giải thích thêm một nữa, và tình hình bên của , tiết lộ sự tồn tại của Triệu Quý Tiêu .
Tuy nhiên Ngôn Lăng cảm thấy cha nguyên chủ thấy lá thư chắc sẽ tức ch-ết mất thôi?
Cũng may vụ thu sắp tới , vụ thu kết thúc chính là chia lương thực, tiếp theo sẽ việc gì mấy, thể xin nghỉ về ở một thời gian.
Thế nhưng ngờ vụ thu kết thúc, liền Lục Thư Ngôn uống say cùng Triệu Tiểu Nguyệt ở nhà thôn trưởng!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-238.html.]
Giỏi thật đấy!
Ngôn Lăng đều kinh ngạc , đây là trực tiếp giăng bẫy ?
Có điều chuyện và cô còn quan hệ gì nữa .
Triệu Tiểu Nguyệt như , bất kể xảy chuyện gì thì Lục Thư Ngôn đều chịu trách nhiệm thôi, thế là vụ thu, Lục Thư Ngôn cũng bắt đầu vội vàng tìm xây nhà.
Sau Ngôn Lăng thấy Lục Thư Ngôn ở điểm thanh niên tri thức liền phát hiện càng ngày càng còn khí thế như nữa, giống như mệt mỏi nhiều.
Còn thường xuyên lên trấn, thậm chí một đỏ mặt qua cầu xin Ngôn Lăng giúp đỡ vài câu .
Ngôn Lăng tự nhiên đồng ý, đây là chuyện của nhà họ Lục, quan hệ hiện tại của họ phù hợp.
Cô giả vờ bận, cũng mấy khi lên trấn.
Cũng đúng là bận thật.
Nấm ngày càng nhiều, mỗi ngày đều thể thu hoạch một mẻ, một phần nấm tươi thì bán , một phần phơi khô, cứ ba ngày của đại đội đến thu mua.
Không là do Tô Oánh Oánh thêm nước gian bản cô thực sự khiếu trồng nấm, nấm trồng chỉ hương vị thơm ngon mà chủng loại cũng vô cùng phong phú.
Rất nhiều loại nấm khác trồng cô cũng trồng .
Bán vô cùng ưa chuộng, nào cũng tranh cướp, cuối cùng nấm thể phơi khô cũng chẳng còn bao nhiêu.
Bởi vì nấm quá nhiều nên cũng thuê thêm , hai dân làng, một thanh niên tri thức, thanh niên tri thức chính là Diêu Hà Hoa.
Đại đội thấy thứ hiệu quả ngày càng còn đặc biệt giúp đỡ xây dựng một căn nhà đất chuyên dùng để trồng nấm.
Đợi nhà đất xây xong, Ngôn Lăng cũng xin nghỉ cùng Triệu Quý Tiêu bắt tàu hỏa về nhà nguyên chủ.
Chủ yếu là cha nguyên chủ sốt ruột, đều gọi điện thoại đến hối thúc .
Sợ con gái lừa.
Kết quả con gái vất vả lắm mới về một chuyến còn mang theo cả đối tượng ở nông thôn về, khoảnh khắc gặp mặt Ngôn Lăng thấy rõ ràng ánh mắt chứa đựng sự kỳ vọng của cha nguyên chủ bỗng chốc trở nên lạnh lùng.
Cũng may Triệu Quý Tiêu cũng là kẻ hèn nhát, dường như chẳng hề cảm nhận vẻ mặt lạnh lùng của cha nhà họ Ngôn , ân cần theo , , dựa kinh nghiệm nhiều năm nhảy nhót ranh giới cuối cùng của cha , thế mà trong vòng nửa ngày gặp mặt khiến cha nhà họ Ngôn bật , cho một sắc mặt .
Tuy nhiên những gì cần hỏi vẫn hỏi.
“Tiền sính lễ kết hôn là bao nhiêu?"
“Ở ?"
“Sau khi kết hôn ai chủ gia đình?"
“Em gái mỗi tháng mua hai bộ quần áo, còn giày nữa, còn ... thể đảm bảo ?"
“Việc nhà ai ?"
Hỏi xong cha nhà họ Ngôn ngược trở nên hòa nhã hơn.
Chị cả nhà họ Ngôn lén lút với Ngôn Lăng:
“Hiếm khi tìm một kẻ ngốc như , em vẫn nên nắm chắc ."
Chị hai nhà họ Ngôn nhắc nhở:
“Vẫn đợi , nếu thì đó là kẻ ngốc , đối xử với em thì nhất định với bọn chị, cùng lắm thì ly hôn, chị đều nuôi nổi em!"
Ngôn Lăng ngoan ngoãn gật đầu, cũng phản bác, vui vẻ đem quà mua tặng cho họ.
Những thứ khác chỗ cô xuống nông thôn chắc chắn bằng thủ đô, nhưng về phương diện ăn uống thì giống , nấm cô tự trồng, còn một ít thịt Tô Oánh Oánh đưa cho, thành thịt hun khói, thịt khô thể bảo quản lâu dài, cô đều giữ , lúc đem mỗi nhà đều chia ít.