Ngôn Lăng hì hì :
“Không ạ, em thấy thật sự tình huống đó, chẳng lẽ cả chị dâu giúp đỡ ?"
Vợ cả im lặng, trong lòng thầm mắng, đúng là một nhà cùng một cửa, những gì cô thể đều chặn !
Chỉ là cô vẫn cam lòng, nghiến răng :
“ cô như sợ đàm tiếu ?
Chỗ chúng tiền lệ con dâu mới bước chân cửa đòi nhà chồng phân gia ."
“Có liên quan gì đến em ?"
Ngôn Lăng ngạc nhiên:
“Họ thì , em sống cùng họ."
Cô giỏi thật đấy!
Vợ cả suýt hộc m-áu, mặt mày xám xịt rút lui, ngoài thấy vợ ba đang nhắm , thầm:
“ bảo chị đừng mà?
Người ngay từ đầu quyết định , vì một hai câu của chị mà đổi ý ?"
Vợ cả đen mặt, hừ lạnh một tiếng:
“Vậy để xem khi phân gia, cô sống vui vẻ đến mức nào."
Vợ ba bĩu môi, nếu thì ?
Chú út như , cô luôn cảm thấy đừng để nhà nuôi là , bây giờ phân gia, .
Chỉ là tiếc rằng họ thể nhân tiện hưởng chút ánh sáng từ vợ Tiểu Lục .
Một bữa cơm, còn bắt đầu ăn thì chuyện giải quyết xong xuôi.
Sau khi ăn cơm xong, bát đũa dọn dẹp sạch sẽ, Triệu Đại Quý liền gọi tất cả , bàn bạc chuyện phân gia.
“Tiểu Lục cần nhà của gia đình, nhưng nhà cửa lúc đầu xây dựng cũng nhờ nó nhiều, cho nên những chỗ khác sẽ bù đắp thêm cho nó một chút, nhà chúng tổng cộng tám gian phòng..."
Triệu Đại Quý là kế toán, chuyện phân gia cũng tính toán kỹ lưỡng từ lâu.
Bây giờ liền đem tất cả một lượt.
Trong nhà nếu bảo tiền thì cũng chẳng bao nhiêu, dù thì con cái đông, nuôi con tốn tiền, con cái dễ ốm đau, càng tốn tiền hơn, cộng thêm một hai năm nay, hết đứa đến đứa lấy vợ sinh con, đều là những khoản chi lớn, vì thế mỗi nhà chỉ chia ba mươi đồng.
Chỉ Triệu Quý Tiêu là chia một trăm đồng, cộng thêm tiền sính lễ giống như mấy trai khác.
Mấy cô con dâu sắc mặt lắm, nhưng đó Triệu Đại Quý lời đó , đỏ mắt khó chịu cũng cách nào, năm trai phía lấy vợ đều là do hai ông bà dùng tài sản chung để cưới, đến lượt Tiểu Lục tự nhiên cũng là như .
Vì thế đến cuối cùng khi chốt hạ cũng ai lời phản đối nào.
Ngôn Lăng từ đầu đến cuối chỉ đóng vai trò là một phông nền lắng , thấy cha Triệu Quý Tiêu phân gia khá công bằng nên cũng quản nữa, đang tính toán...
đợi đến lúc nông nhàn thì đưa Triệu Quý Tiêu về nhà một chuyến.
Nếu giống như nguyên chủ cứ thế kết hôn một cách mập mờ, cha nguyên chủ sẽ tức ch-ết mất.
Bên .
Bị ốm hai ngày, Triệu Tiểu Nguyệt mới vất vả lắm mới chờ Lục Thư Ngôn đến thăm, cứ bám lấy tay chịu buông , cho đến khi Lục Thư Ngôn thẹn thùng cô mới buông , đợi .
Cô nhịn hỏi hệ thống, thưởng cái gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-237.html.]
Liền thấy trong ô phần thưởng của hệ thống, rõ ràng chỉ thêm——một nắm kẹo!
Cô hoảng loạn , vật tư đổi từ cái ôm từ mười cân thịt lợn biến thành tám cân, sáu cân, bốn cân... ngày càng ít , bây giờ nắm tay cũng chỉ chừng :
【Hệ thống, mi xảy vấn đề gì !
Trước đây chuyện với thôi cũng thể nhiều kẹo như , bây giờ nắm tay lâu thế mà vẫn chỉ bấy nhiêu đồ?!】
【Qua kiểm tra, hệ thống hề gặp trục trặc gì.】
Triệu Tiểu Nguyệt sụp đổ:
【Vậy chuyện là thế nào?】
Cô còn trông cậy những thứ để sống hơn một chút đấy!
Bây giờ vật tư căn bản đủ dùng , đây với tiến độ đó thể đổi ít vật tư, thậm chí còn bán một phần để đổi lấy tiền cơ mà.
Hệ thống:
【Có lẽ là mức độ đủ, lẽ đợi cô và con cưng của khí vận tiếp xúc mật hơn nữa.】
Gương mặt nhợt nhạt của Triệu Tiểu Nguyệt đỏ ửng lên, thêm gì nữa.
Đã mắt gia đình , ở trong thôn cơ bản coi như chốt hạ .
Người trong đại đội ngày hôm lượt chúc mừng Ngôn Lăng, hỏi bọn họ khi nào kết hôn, đều hai lấp l-iếm cho qua.
Ngôn Lăng bận rộn trồng nấm, Triệu Quý Tiêu cũng bắt đầu bận rộn, bận rộn xây nhà.
Thời buổi cũng chẳng thầu xây dựng gì cả, đều là nhà tự xây, tranh thủ lúc rảnh rỗi khi đồng.
Vị trí căn nhà bọn họ định xây nhỏ, còn khá phức tạp, vì thế trong một chốc một lát cũng thành , cứ thế từ từ mà .
Trong thời gian , sự nghiệp trồng nấm của Ngôn Lăng cũng bước đầu thành quả.
Tốc độ nhanh hơn cô tưởng tượng nhiều.
Ngôn Lăng đoán là do Tô Oánh Oánh lén lút phun nước từ nông trường gian của cô nấm, bình thường mất một tháng đến bốn mươi ngày mới bước đầu thành quả, hơn hai mươi ngày thu hoạch lứa đầu tiên.
Phòng trồng nấm chuyên dụng tạo ít nấm, nhiều hơn nhiều so với việc dân làng vất vả lên núi hái, nấm tươi mang , đại đội trưởng đều kinh ngạc, ngờ thực sự thành công, cầm một túi lên công xã.
Về liền bảo bọn họ tiếp tục cố gắng, trồng thêm nhiều nấm , công xã coi trọng chuyện .
Số điểm công bọn họ bỏ trống đó và tiền bỏ cũng đều bù đắp .
Dân làng trong đại đội cũng vô cùng vui mừng kinh ngạc, thêm một nghề kiếm tiền, tiền của đại đội cũng nhiều thêm một chút, phần bọn họ chia tự nhiên cũng nhiều hơn, thế là từng một Ngôn Lăng và Tô Oánh Oánh, cái vẻ thiết đó thật sự khó tả.
Nhìn nhà thôn trưởng, sắc mặt liền vô cùng khó coi.
Đứa con gái bảo bối mà thôn trưởng tự nuôi nấng suýt nữa bắt nạt đồng chí Ngôn , nếu mà thành công, đồng chí Ngôn xảy chuyện gì thì chẳng cảnh tượng như bây giờ !
Quả thực là một tai họa!
Những ánh mắt đó đến mức Triệu Sinh Dân tức giận điên , Triệu Tiểu Nguyệt cũng đồng nữa.
Tuy nhiên chuyện đó bọn họ ghi sổ ở công xã , nếu còn thể hiện thì sang năm chắc chắn thôn trưởng sẽ thôi, dù thì lúc cán bộ đại đội dựa sự bỏ phiếu của dân làng.
Thế là nhà họ Triệu bùng nổ hết vòng tranh cãi đến vòng tranh cãi khác.
Triệu Tiểu Nguyệt đồng, Triệu Sinh Dân cứ ép cô , Triệu Tiểu Nguyệt thương con gái nên cãi với chồng, hai đứa con trai nhà họ Triệu khuyên can, cuối cùng cả một gia đình lớn đều cãi ầm ĩ.
Cuối cùng vẫn là Triệu Sinh Dân thắng lợi, đưa con gái đồng.
Dù ông cũng là chủ một gia đình.