Sự việc vẫn thành, đại đội trưởng nảy sinh rắc rối, mỉm :
“Không gì, chỉ là qua đây chuyện về thu-ốc trừ sâu thôi."
Triệu Đại Quý khẽ cau mày, cảm thấy giống, vui vẻ như , ước chừng là xin nghỉ?
Vợ ông từng , đồng chí Ngôn việc đồng áng , mấy công việc của nếu do con trai thì cũng là khác giúp.
May mà chút kỹ thuật, còn pha chế thu-ốc trừ sâu, thể tạo thêm thu nhập cho đại đội.
Tốt thì thật, nhưng nếu kết hôn , mấy đứa con dâu khác thấy đứa con dâu út thảnh thơi như , e là trong lòng cũng sẽ thoải mái.
Nghĩ như , vẫn là phân gia thì hơn.
Triệu Đại Quý thở dài một tiếng, đối với tia hy vọng cuối cùng của vợ , ông lấy thông cảm.
Điều bà , e là thành .
Hiện tại nhiệt độ vặn thích hợp, cái nóng của mùa hè sắp qua , sự mát mẻ của mùa thu cũng bắt đầu kéo đến.
Chính là nhiệt độ thích hợp nhất cho nấm sinh trưởng.
Chỉ là ngừng tạo độ ẩm.
Thiết phun thu-ốc mà Ngôn Lăng đó thể dùng đến, rửa sạch khử trùng, đảm bảo còn dư lượng thu-ốc trừ sâu đó dùng cái để phun nước, nước phun mịn màng đồng đều, thể ướt hết giá thể nuôi cấy mà quá đà.
Tối hôm đó khi các thanh niên tri thức ở điểm thanh niên tri thức trở về, liền phát hiện hai bọn họ tìm cho một công việc mới.
Trong phút chốc đủ loại ngưỡng mộ ghen tị.
Nhân duyên của hai lên ít, ai cũng hy vọng giữ quan hệ với cô, đến lúc đó bản cũng cần đồng, chỉ cần ủ nấm là .
Ngay cả Vương Tú Cầm vốn luôn Ngôn Lăng mắt, cũng ngượng ngùng tới, hỏi gì cần giúp đỡ .
Nhìn đến mức Ngôn Lăng chậc chậc mãi.
Con mà, quả nhiên nắm giữ một cái nghề trong tay.
Chỉ Lục Thư Ngôn là mỉm đầy an ủi, gì nhiều, ngược một nam thanh niên tri thức ghé sát , trêu chọc :
“Đồng chí Lục, tối hôm nay ngoài dạo?"
Nụ của Lục Thư Ngôn cứng đờ, úp mở :
“Có chút việc."
Nam thanh niên tri thức hi hi :
“Việc gì thế?
Có đồng chí Tiểu Nguyệt ốm ?"
Hai má Lục Thư Ngôn đỏ lên, lén lút Ngôn Lăng một cái, thấy cô phản ứng gì mới thở phào nhẹ nhõm, nhíu mày :
“ về phòng đây."
Anh , thì đúng là thế .
Tô Oánh Oánh dùng khuỷu tay đụng đụng cô:
“Là ?"
Cô quên đêm hôm đó Ngôn Lăng ngoài lúc nửa đêm.
Ngày hôm liền Triệu Tiểu Nguyệt ốm nên mới đồng, nhưng hiện tại đều đồng cảm với cô , thậm chí còn mấy mụ đàn bà lê đôi mách ở đằng thêu dệt, cô chạy lên trấn quan hệ bừa bãi với m.a.n.g t.h.a.i phá thai.
Những lời là dựa việc Triệu Tiểu Nguyệt xúi giục Nhị Lại T.ử bắt nạt Ngôn Lăng đó mà , vì thế tin tưởng cũng ít.
Khiến vợ thôn trưởng tức giận đ.á.n.h với nọ một trận, cuối cùng ầm ĩ đến mức đại đội trưởng qua giải quyết, phê bình từng còn trừ điểm công, nghiêm khắc cấm bọn họ thêu dệt bậy bạ, lúc mới yên .
Không ngờ Triệu Tiểu Nguyệt ốm kéo dài khá lâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-235.html.]
Đều thể tiếp tục ở bên cạnh Lục Thư Ngôn nữa.
Ngôn Lăng thản nhiên mỉm , thẳng thắn :
“ , đ.á.n.h cho một trận."
Tô Oánh Oánh âm thầm giơ ngón tay cái lên:
“Cô thế mà tố cáo !"
Đuôi mày Ngôn Lăng khẽ nhếch lên, ngược thấy bất ngờ, Triệu Tiểu Nguyệt cũng là con quái vật già gì, tâm trí mạnh mẽ đến thế, cục công an dọa sợ , cô bịt mắt ném xuống sông như thế, còn đáng sợ hơn cả việc trực tiếp ném xuống sông, cô tự nhiên cũng sợ, sợ trả thù thêm nữa, còn dám gì?
Ngày hôm .
Dưới những ánh mắt ngưỡng mộ, Ngôn Lăng và Tô Oánh Oánh hai thong thả tiếp tục lên núi tìm nấm.
Trồng nấm cũng giống như trồng cải bắp, vài ngày là thể thu hoạch, từ khi cấy giống đến khi sợi nấm trưởng thành mất 30-35 ngày.
Khoảng 35-40 ngày thì mọc nụ nấm, 45 ngày thì lứa nấm đầu tiên chín.
Sau đó cứ cách 15-20 ngày là thể một lứa nấm.
Vì thế trong thời gian , bọn họ cũng thể nhàn rỗi, vẫn tìm các loại nấm khác , loại nào càng hiếm thì càng dễ bán.
Tất nhiên công việc tìm nấm vẫn nhẹ nhàng hơn nhiều so với việc xuống đồng việc.
Buổi sáng thu hoạch một đợt, buổi trưa ăn cơm xong, nghỉ ngơi đủ ngoài tìm một đợt nữa.
Thời gian khác lịch việc và nghỉ ngơi đều theo sát những đồng.
Hai vẫn nhẹ nhàng, nhân tiện còn cải thiện bữa ăn ở núi, thật là mỹ mãn.
Cho đến khi buổi chiều tan trở về, thu dọn xong xuôi nấm định trồng, Ngôn Lăng ngoài liền thấy Triệu Quý Tiêu đang mòn mỏi đợi, cô lắc đầu mỉm , khẩn trương dọn dẹp bản , một bộ quần áo sạch sẽ, thêm đôi giày da nhỏ, mang theo món quà chuẩn sẵn mới qua:
“Đi thôi."
Với tư cách là con dâu tương lai đến nhà ăn cơm, Ngôn Lăng hề căng thẳng, ngược là Triệu Quý Tiêu, cả đều căng cứng , ai còn tưởng mới là đứa con dâu đó cơ.
Suốt dọc đường, Triệu Quý Tiêu ngừng với cô chuyện trong nhà:
“Hôm qua thông báo cho chị cả chị hai , hôm nay hai rể của , còn con cái của bọn họ cũng đều sẽ qua đây, đông đấy, em thông cảm một chút nhé."
“Trong nhà lớn nhỏ chắc cũng mười mấy đứa trẻ, ồn ào thì ồn ào một chút, em yên tâm, chuẩn sẵn kẹo , đến lúc đó sẽ đuổi hết bọn chúng ..."
Ngôn Lăng dở dở :
“Yên tâm , em cũng chuẩn tâm lý ."
Triệu Quý Tiêu thở dài, thấy dáng vẻ lạc quan của cô, lòng đầy sầu lo, cô từng nếm trải nên nhiều trẻ con như là sự tồn tại đáng sợ đến nhường nào!
Mà đối tượng của thích ồn ào, những ngày ở bên còn cảm nhận ?
Cũng may là sắp phân gia .
Lần vô cùng may mắn, nếu bảo cưới vợ về, giống như mấy chị dâu, nấu cơm cho cả một gia đình lớn, còn sống trong sự bao vây của bao nhiêu đứa trẻ, thấy xót xa lắm.
Ngôn Lăng quả thực quá lạc quan .
Khi đến nhà họ Triệu, còn cửa một nhóm trẻ con vây quanh, giọng trong trẻo hét lên:
“Thím út!"
“Cô là thím út của cháu ạ?"
“Phải gọi là mợ út, gọi mới cho kẹo!"
“ , là gọi thím út!"
“Thím út trông xinh quá mất!"
“Thím út còn giày da nữa... oa..."