Xuyên Nhanh: Đại Lão Vả Mặt Kịch Bản Pháo Hôi - Chương 232

Cập nhật lúc: 2026-05-01 21:36:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Buổi chiều đang việc, hiện tại cả điểm thanh niên tri thức, ngoại trừ hai căn phòng mỗi bên một đang bận rộn, thì trong sân trống , ai khác.”

 

Nhịp tim dần tăng nhanh, não bộ cũng bắt đầu nhớ nổi chuyện gì, thử thăm dò vươn tay , nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay nhỏ bé của đối tượng nhà .

 

Không việc nặng nhọc đúng là thật, bàn tay mềm mại mịn màng, rõ ràng đều xương cốt cơ mà?

 

Sao tay của cô mềm và dễ nắn như nhỉ?

 

Triệu Quý Tiêu nắm một tay vẫn thấy đủ, tay cũng tiến lên theo, sợ đối tượng rút tay về, vội vàng nghĩ cách chuyển chủ đề:

 

“Vợ, khụ khụ, đồng chí Ngôn, chuyện nhắc nhở em một chút."

 

Ngôn Lăng liếc bàn tay thành thật của , như :

 

“Anh ?"

 

Triệu Quý Tiêu nghiêm mặt :

 

“Mặc dù cha đồng ý , nhưng dựa sự hiểu của về nhiều năm nay, bà chắc chắn vẫn từ bỏ ý định .

 

Bảo em qua ăn cơm, khi cũng sẽ nhắc chuyện , đến lúc đó em kéo chân , nếu ngại thì cứ đùn đẩy cho , đừng hứa bừa cái gì hết."

 

Ánh mắt Ngôn Lăng đổi, ngờ như .

 

Bình tâm mà xét, hai ở bên đầy một tháng, cũng chỉ dừng ở mức nắm tay, dáng vẻ mà đặt ở hiện đại, tình hình gia đình đối phương thì coi như tiến triển .

 

Cô thật sự ngờ Triệu Quý Tiêu suy nghĩ cho cô như thế.

 

Triệu Quý Tiêu thấy cô lên tiếng, tưởng cô khó xử, còn sốt ruột nữa:

 

“Em đừng ngại nhé, tuy bà chồng em, nhưng bà thiếu một đứa con dâu như em .

 

Chúng kết hôn chắc chắn sẽ ở riêng, cho dù bà vui cũng quản tới đầu em.

 

Anh thấy điều em đây lý, chúng kết hôn sẽ tạo thành một gia đình nhỏ, hì hì..."

 

Nói đoạn, chính tự .

 

Sau khi phân gia chính là kết hôn , thời gian trôi nhanh lắm, sắp thực sự vợ .

 

Ngôn Lăng:

 

“..."

 

Vốn dĩ đang cảm động, thấy bộ dạng ngốc nghếch của , bỗng nhiên cảm động bay mất tiêu, chỉ còn ... ngứa tay, đ.á.n.h .

 

Rõ ràng là một đàn ông khá thông minh, còn trầm , thực tế ngây ngô như chứ?

 

Ngôn Lăng cảm thấy lãng phí gương mặt trai , hận sắt thành thép vươn tay tới béo má , nắn cho cái vẻ ngốc nghếch mặt biến mất:

 

“Tỉnh táo !"

 

Kết quả chạm , mặt là da, thịt chẳng bao nhiêu.

 

Không giống như cô, má nặn một cái là thịt núc ních.

 

Mà Triệu Quý Tiêu béo má thì mặt đỏ bừng lên, mắt dám cô, còn hốt hoảng xung quanh, sợ đột nhiên xuất hiện trong sân thấy cảnh .

 

“Vợ, vợ ơi!

 

Em đừng ..."

 

Lúc tình thế cấp bách, ngay cả xưng hô “vợ" cũng thốt luôn.

 

Giọng thô ráp nửa phần lạnh lùng cứng nhắc như mặt khác, chỉ sự thẹn thùng và hoảng hốt, giống như một cô nương chiếm tiện nghi , thế mà chẳng hề phản kháng lấy một chút.

 

Dáng vẻ , ngược càng khiến chà đạp hơn.

 

Ngôn Lăng dứt khoát hung hăng chà đạp một trận.

 

Đợi đến khi đàn ông lưu luyến rời rời khỏi điểm thanh niên tri thức, hai bên má đỏ rực như bôi phấn hồng, hai đứa trẻ ngang qua thấy, đứa trẻ liền hét lớn:

 

“Má chú Tiêu thành m-ông khỉ kìa!"

 

“Thằng ranh con!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-232.html.]

Triệu Quý Tiêu trừng mắt, thành công dọa chạy hai đứa trẻ, lúc mới vui vẻ lên trấn.

 

Vợ sắp đến ăn cơm, kiếm chút thịt mang về.

 

Tối hôm đó.

 

Bên ngoài điểm thanh niên tri thức vang lên tiếng chim kêu.

 

Vốn ngủ sâu, Ngôn Lăng nhanh ch.óng mở mắt, nhẹ chân nhẹ tay dậy, Tô Oánh Oánh ngủ bên cạnh cô cũng mở mắt, hạ thấp giọng :

 

“Cậu gì thế?"

 

Ngôn Lăng cũng nhỏ:

 

“Báo thù."

 

Tô Oánh Oánh ngẩn , chỉ chỉ về hướng nhà Triệu Sinh Dân.

 

Ngôn Lăng gật đầu.

 

Tô Oánh Oánh mím môi, gì thêm:

 

“Cẩn thận đấy."

 

Ngôn Lăng , mở cửa ngoài, Triệu Quý Tiêu đợi sẵn ở ngoài cửa, tên học tiếng chim kêu giống thật đấy, lúc thấy tiếng đầu tiên, cô còn tưởng là chim thật cơ.

 

“Đi thôi."

 

Đêm hôm khuya khoắt, giọng của đàn ông cũng trầm thấp nhiều, bóng đêm che khuất tầm , chỉ thể thông qua ánh trăng lờ mờ thấy thần sắc mặt , bình tĩnh trầm .

 

Ngôn Lăng bảo vệ, ngẩng đầu là thể thấy đường nét ánh trăng phác họa , vầng trán đầy đặn là sống mũi ưu tú, sống mũi cao thẳng xuống chính là đôi môi đang mím nhẹ.

 

Mùa hè mặc ít áo, cổ áo lộ tự nhiên, lẽ vì quá gầy nên yết hầu lúc lộ rõ vẻ nổi bật.

 

Vừa lúc , gần đó một cái hố, Triệu Quý Tiêu vốn quen thuộc nơi liền đỡ lấy , còn nhắc nhở một câu:

 

“Chỗ cái hố, đừng giẫm ."

 

Trong lúc chuyện, yết hầu khẽ chuyển động.

 

Ngôn Lăng ngứa tay, trực tiếp đưa tay sờ một cái.

 

Ngay lập tức, cơ thể đàn ông bên cạnh khẽ run lên, lập tức buông bả vai đang đỡ cô , đó loạng choạng một bước, miễn cưỡng định cơ thể, thẹn quá hóa giận :

 

“Em, em thể sờ chỗ !"

 

Ngôn Lăng mặt dày lý sự nữa, mắt dám sang, chột , nhưng miệng vẫn cứng:

 

“Sờ một cái cũng ?"

 

Triệu Quý Tiêu:

 

“..."

 

Hắn đỏ mặt, tức giận mà là thẹn thùng, thấy lời , nhiệt độ mặt càng tăng thêm.

 

Hắn cứng giọng , thể tùy tiện sờ chỗ của đàn ông chứ?!

 

sợ vợ tức giận, nhịn một hồi lâu mới nhỏ giọng :

 

“Đợi chúng kết hôn mới cho em sờ."

 

Người nếu mà hung dữ thì Ngôn Lăng còn thể cãi , nhưng cứ mặc cho cô bắt nạt thế , cô thật sự nỡ xuống tay nữa, chủ động nắm lấy tay , ngoan ngoãn ngẩng đầu một cái.

 

Mềm mại, ngọt ngào.

 

Triệu Quý Tiêu thở dài thành tiếng, lòng đầy sầu muộn, đối tượng thật trêu mà, nhưng cách ngày kết hôn vẫn còn một thời gian nữa.

 

Hai nắm tay , lẳng lặng bước , cũng đều gì, cho đến khi tới một đống rơm, Triệu Quý Tiêu kéo Ngôn Lăng trốn bên trong, nhíu mày :

 

“Chẳng bảo em mặc áo dài tay ?"

 

Hắn chạm nửa cánh tay lộ bên ngoài của cô, bảo cô ôm lấy cánh tay, đối diện với , như sẽ rơm rạ đ.â.m gây ngứa ngáy.

 

Ngôn Lăng ngoan ngoãn lời, cô quên mất mặc áo dài tay, mùa hè nóng quá mà.

 

 

Loading...