Xuyên Nhanh: Đại Lão Vả Mặt Kịch Bản Pháo Hôi - Chương 230

Cập nhật lúc: 2026-05-01 21:36:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Anh thì cái gì?

 

Cả một đại gia đình thế mới là phúc khí!”

 

Mẹ Triệu tức giận hầm hầm:

 

“Lẽ nào học theo nhà Mãn Thương, chỉ hai em, cả nhà chẳng nổi một bàn, lẻ loi hiu quạnh, chuyện gì cũng ai nương tựa, còn chạy sang tìm giúp đỡ, đáng thương bao?”

 

Triệu Quý Tiêu suy nghĩ một chút, vẻ mặt nghiêm túc:

 

“Con thấy cũng mà.”

 

Như ngoài, thể nắm tay vợ lúc nào cũng .

 

Tốt bao!

 

Mẹ Triệu:

 

“...”

 

Mấy em nhà họ Triệu đưa mắt , vì mục đích gì mà đều im lặng tiếng, chỉ chị dâu cả nhỏ giọng :

 

“Chắc cần chia gia đình nhỉ?

 

Tiểu Lục, vợ chú tuổi còn nhỏ, chú cũng , hai đứa trông nom cho thì mà sống qua ngày ?

 

Lại nhỡ m.a.n.g t.h.a.i sinh con thì thế nào?”

 

Triệu Quý Tiêu ngạc nhiên:

 

“Lẽ nào chia gia đình thì cha giúp đỡ nữa?”

 

Chị dâu cả nghẹn lời, yếu ớt :

 

“Thật sự chia gia đình , cha chắc chắn sẽ theo nhà cả, đến lúc đó e là tiện giúp cho lắm nhỉ?”

 

Mẹ Triệu lườm chị dâu cả một cái, cái lời thối tha gì thế ?

 

nghĩ đến đứa con đang quậy phá, bà cũng lên tiếng.

 

Tuy nhiên Triệu Quý Tiêu hỏi vặn :

 

“Vậy là cha theo cả thì chỉ chăm lo cho mỗi nhà cả thôi ?

 

Thế thì mấy em tụi em đưa tiền hiếu hỉ tiện nhỉ?”

 

“Cái đó... cái đó khác chứ!”

 

Chị dâu cả nỡ chịu thiệt thòi ?

 

Triệu Quý Tiêu nhạo.

 

Anh cả lập tức quát mắng:

 

“Nói năng xằng bậy gì thế?

 

Cho dù chia gia đình thì vẫn là , giúp ?”

 

Chị dâu cả lập tức đỏ bừng mặt, cúi đầu lời nào.

 

Mẹ Triệu thấy , lòng chùng xuống:

 

“Thôi , ăn cơm .”

 

Triệu Quý Tiêu ăn nốt miếng cơm cuối cùng:

 

“Con ngủ đây, đừng ồn con.”

 

Anh là rời bàn .

 

Những khác nhà họ Triệu im lặng tiếp tục ăn cơm.

 

Bữa cơm , nửa phần khí tệ, mấy đứa nhỏ ăn xong sớm chạy ngoài chơi nên ảnh hưởng, lớn thì thế, một ai nổi, sắc mặt ngưng trọng ai về phòng nấy.

 

Nhà cả về đến phòng bắt đầu lo lắng:

 

“Anh xem chuyện là thế nào?

 

Nếu mà chia gia đình thật thì chúng nuôi nổi mấy đứa con ?”

 

Vợ lão tam thì ngu, cái nhà rốt cuộc ai kiếm nhiều tiền hơn, chứ bà thì rõ, cứ mỗi Tiểu Lục về mang theo bao nhiêu đồ đạc là , trong tay chú ít tiền .

 

Trong nhất thời bà cũng bắt đầu hối hận, vốn chỉ nghĩ Tiểu Lục cưới cô thanh niên trí thức thành phố, bố vợ giúp đỡ, ngờ cô thanh niên trí thức Ngôn uy lực mạnh thế, thể khuyên bảo đàn ông chia gia đình?

 

Anh cả Triệu đen mặt, lên tiếng, về tình chia gia đình, về lý thấy chia gia đình cũng là lẽ đương nhiên, cả một đại gia đình quả thực chiếm ít lợi lộc của Tiểu Lục.

 

Nhà lão nhị thì bình thản hơn nhiều:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-230.html.]

 

“Anh thấy cho chia gia đình ?”

 

“Chắc là đấy.”

 

Triệu lão nhị suy ngẫm:

 

“Chuyện gì Tiểu Lục thì chẳng ai cản nổi .”

 

“Đã thì chúng cứ chuẩn tâm lý cho .”

 

Chị dâu hai thở dài một tiếng.

 

Nhà lão tam thì mừng rỡ:

 

“Phen , bà già cũng vùng lên chủ !

 

Ha ha ha...”

 

Triệu lão tam vẻ mặt vui:

 

“Tốt cái gì mà ?

 

Chia gia đình thì chứ?”

 

Vợ lão tam bĩu môi, thèm nữa.

 

Đối với đương nhiên là , vì trong nhà phần lớn đều là m-áu mủ của , nhưng của bà !

 

, chia gia đình là , dù chồng bà cũng chẳng bản lĩnh đổi quyết định của cả nhà, cứ trông hai cụ thôi.

 

Triệu lão tứ việc ở trấn , vợ lão tứ ở nhà một , trong phòng cũng chỉ và con gái, bà ôm con gái, mỉm hạnh phúc.

 

Tuy dám lên tiếng nhưng bà vui mừng vì sắp chia gia đình.

 

Trước đây cứ hiếu kính cha chồng, trong khi rõ ràng đủ điều kiện để chia phòng, chị dâu cả chị dâu hai chị dâu ba cứ bóng gió cho bà theo chồng lên xưởng, dẫn đến việc một tháng bà chỉ gặp chồng hai .

 

Giờ chia gia đình , cha chồng đều theo nhà cả, họ tách ở riêng thì đương nhiên bà thể tìm chồng .

 

Nhà lão ngũ, đôi vợ chồng trẻ lúc đầu còn ngơ ngác, nhưng khi về đến tổ ấm nhỏ của , cả hai bắt đầu mừng rỡ:

 

“Vợ ơi, em xem chia gia đình chúng tự giữ tiền nhỉ?”

 

Là đôi vợ chồng trẻ, hai họ chẳng chút tích lũy nào, gia đình lo cưới vợ, sính lễ hồi môn đương nhiên đều do hai cụ lo liệu, công ăn việc , lụng ngoài đồng tính điểm công, lấy đơn vị gia đình chuẩn, tiền bạc tự nhiên đều trong tay cha .

 

Hai họ thực sự là, móc sạch túi cũng chẳng gom nổi một đồng!

 

Mấy hào bạc đó là họ năn nỉ cha mãi để mua ít đồ dùng hàng ngày mới bòn rút đấy.

 

Vợ lão ngũ cũng mừng rỡ:

 

“Thế thì quá!

 

Sau chúng chăm chỉ lụng, kiểu gì cũng đến nỗi tệ, đúng ?”

 

!”

 

Hai vui sướng ôm chầm lấy , tưởng tượng về tương lai.

 

Cha Triệu rón rén, khẽ khàng ngang qua cửa phòng mấy đứa con trai, thấy hết thảy chuyện, sắc mặt càng thêm phức tạp, đợi khi về phòng , hai , đầy vẻ sầu muộn:

 

“Cha nó , thật sự chia gia đình ?”

 

Cha Triệu rít một tẩu thu-ốc tay, sắc mặt cũng hết sức ngưng trọng, vì gì khác mà chính vì chuyện chia gia đình đột ngột phơi bày , ông nhận mấy đứa con trai khác dường như cũng chia gia đình.

 

Mấy đứa con dâu thì càng...

 

Cha Triệu nhịn hồi tưởng :

 

“Mẹ nó , bà xem hồi đó tụi chia gia đình ?”

 

Mẹ Triệu thần sắc khựng , hồi tưởng một lát, hồi đó chồng hành hạ khác, cha chồng thì độc đoán, mấy chị em dâu cũng chẳng dễ tính gì, còn cả mấy bà cô bên chồng nữa.

 

Có một dạo, mấy nhà bọn họ mâu thuẫn gay gắt, lúc cha Triệu nhận chức kế toán thì thậm chí sống chung một mái nhà mà chẳng thèm mặt .

 

Lúc nào cũng cảm thấy đối phương chiếm hời của , cứ dùng ánh mắt cảnh giác rình rập đối phương.

 

Mãi cho đến khi cha chồng lượt qua đời, tang lễ họ lập tức chia gia đình, mấy năm nay quan hệ mới dần dần dịu .

 

Mẹ Triệu lòng lạnh toát, thể thừa nhận, chia gia đình lẽ là một lựa chọn .

 

Uỷ khuất Tiểu Lục bao nhiêu năm qua, đứa trẻ thông minh, nhận ?

 

Chẳng qua là nể tình mấy trai lúc nhỏ chăm sóc nó nên mới thôi.

 

cứ hễ nghĩ đến chuyện chia gia đình, họ theo nhà cả, mấy đứa nhỏ lượt đất xây nhà dọn ở riêng, cháu chắt cũng chẳng ở hết bên cạnh, đại gia đình sẽ trở nên quạnh quẽ, lòng bà xót xa chịu nổi.

 

 

Loading...