Xuyên Nhanh: Đại Lão Vả Mặt Kịch Bản Pháo Hôi - Chương 211

Cập nhật lúc: 2026-05-01 21:35:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nào ngờ ngay khi sắp ngã sấp xuống đất, cánh tay bỗng thắt , cả trực tiếp kéo lên, lảo đảo lùi hai bước mới vững .”

 

Bàn tay to cánh tay lập tức buông .

 

Triệu Quý Tiêu xuất hiện mặt cô, cau mày :

 

“Đường cũng xong, cô đến đây gì?!"

 

Đỗ Ngôn Lăng còn hồn thấy một câu như , khóe mắt giật giật, trừng mắt .

 

chuyện hả?!

 

“Anh đến đây gì?"

 

Cô cũng sầm mặt , hung dữ hỏi vặn .

 

Triệu Quý Tiêu bực bội đáp:

 

“Làm việc cho cô chứ gì, chẳng cô bảo yêu đương với cô thì việc ?"

 

Giọng thô kệch còn mang theo một tia tủi .

 

Cái cô đàn bà , chắc chắn là dỗ dành việc đây, thấy đến việc mà mặt mày vẫn chẳng tươi tỉnh lên chút nào.

 

hết cách , lỡ lòng cô mất !

 

Tối qua vì chuyện phân gia, giờ lưng vẫn còn đau đây, bố liên thủ quất cho một trận, dùng cái chổi lông gà, đau thật sự!

 

Đỗ Ngôn Lăng bỗng chốc hết giận.

 

Cô là luôn co duỗi, dĩ nhiên điều kiện tiên quyết là đối diện với thiện ý của khác.

 

Mặc dù Triệu Quý Tiêu trông hung dữ, nhưng đến việc.

 

Người tiền là ông chủ, việc là... dù cũng là một .

 

Đỗ Ngôn Lăng bật , hếch cằm lên:

 

“Vậy vất vả cho ."

 

Triệu Quý Tiêu nụ của cô cho lóa mắt, lặng lẽ dời ánh mắt chỗ khác, chỉ về phía một bóng cây, :

 

“Cô nghỉ , để nốt phần của cô cho, xong luôn, cô cứ đến giờ thì tan ."

 

“Được thôi."

 

Đỗ Ngôn Lăng cũng chẳng khách sáo, thuận tay lấy một viên kẹo trái cây từ trong gian đưa qua:

 

“Cho ăn ."

 

Thời buổi kẹo sữa Đại Bạch Thỏ nổi tiếng trấn bán, chỉ loại kẹo trái cây và các loại kẹo cứng bình thường, giá rẻ nhưng vị khá ngon, vị trái cây đậm đà.

 

Triệu Quý Tiêu chê bai bĩu môi:

 

lấy , trẻ con mới thích ăn thứ , cô tự ăn ."

 

Đỗ Ngôn Lăng thấy liền nhét kẹo miệng , nghĩ ngợi một lát lôi một miếng bánh quy lớn:

 

“Thế cái thì ?

 

Vị hành thơm lắm, ngon cực kỳ luôn."

 

Triệu Quý Tiêu còn định từ chối, nào ngờ mới há miệng , miếng bánh quy nhét .

 

Người đàn ông lập tức đỏ bừng mặt, nhảy bật xa một mét, một tay che miệng, kinh ngạc và lúng b-úng :

 

“Cô... giữa thanh thiên bạch nhật, cô... cô cái gì thế!"

 

Đỗ Ngôn Lăng:

 

“..."

 

Cô cũng kinh ngạc, chẳng mang thiết lập của một gã lưu manh ?

 

Theo như lời Triệu Tiểu Nguyệt thì Triệu Quý Tiêu chính là một gã lêu lổng, vô dụng, ai nấy đều chê ghét, nếu may mắn là con út trong nhà, khá cưng chiều thì sớm đuổi khỏi nhà .

 

Một gã lưu manh thể... cổ hủ đến thế?

 

Ngược trông giống như một cô gái nhỏ thẹn thùng mạo phạm .

 

Thấy đối phương vẫn cảnh giác , Đỗ Ngôn Lăng giật giật khóe miệng:

 

“Biết , mau việc !"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-211.html.]

sắc mặt , Triệu Quý Tiêu trái thấy yên tâm hơn một chút, cũng giục giã:

 

“Được , cô ."

 

Anh sải bước về phía mảnh đất phân công.

 

Những dân đến sớm hơn một bước ở đó bắt đầu việc, mặc dù ít đang việc kiểu cưỡi ngựa xem hoa.

 

Thấy tới, đều chút ngạc nhiên:

 

“Tiêu , đến đây gì thế?"

 

Triệu Quý Tiêu hếch cằm lên, vẻ mặt vô cùng đắc ý:

 

“Đến việc cho đối tượng của ."

 

Mọi đưa mắt , đó chép miệng, ngạc nhiên để cho hết:

 

“Mẹ ơi, thật sự thành đối tượng của Đỗ thanh niên tri thức ?"

 

“Thằng nhóc giỏi thật đấy!"

 

cứ tưởng sẽ trực tiếp đến cầu hôn luôn chứ, còn yêu đương tìm hiểu thế ?"

 

Đây là lớn tuổi hỏi.

 

Triệu Quý Tiêu thản nhiên :

 

“Dĩ nhiên là yêu đương , để hiểu hơn chứ, giờ là xã hội mới , thịnh hành kiểu hôn nhân bao biện nữa ."

 

“Mấy đứa trẻ các bây giờ thật là, chẳng hiểu nổi, chẳng hiểu nổi..."

 

Người lớn tuổi lắc đầu, trẻ tuổi hơn thì tò mò sán hỏi chuyện.

 

Trong lúc rôm rả, Triệu Quý Tiêu hì hục việc, thoáng chốc bỏ xa những trong đội một quãng dài.

 

Những dân cùng đội thấy đều căng thẳng, mà nhanh thế chứ?

 

Thằng ranh Triệu Quý Tiêu ngày thường chẳng đều chịu ?

 

Không thể để một nó bứt phá như , nếu lúc đại đội trưởng qua kiểm tra sẽ phê bình bọn họ mất.

 

Thế là từng một cứ như tiêm m-áu gà mà hì hục việc.

 

Đỗ Ngôn Lăng một lát, thấy cũng chẳng giúp gì, dứt khoát lẻn một chút, tìm một nơi kín đáo tranh thủ thời gian luyện võ.

 

Chỉ võ lực tăng lên mới dễ chuyện chứ!

 

Ngày nay internet, nhược điểm của việc chỗ phát tiết năng lượng cũng thể hiện rõ lúc .

 

Người trong một đại đội đều quen , chút gió thổi cỏ lay là tự nhiên sẽ truyền khắp nơi.

 

Chỉ trong vòng một buổi sáng, đều Đỗ thanh niên tri thức xinh , gia cảnh ở điểm thanh niên tri thức trở thành đối tượng của Triệu Quý Tiêu!

 

Ngay cả Triệu Quý Tiêu, thường xuyên trốn việc , hôm nay cũng đến việc giúp đối tượng của !

 

Chuyện thực sự khiến ít kinh ngạc.

 

Mặc dù họ trưa hôm qua Triệu Quý Tiêu cứu Đỗ thanh niên tri thức ở sông, chỗ họ cũng quy định đó, nhưng là thanh niên tri thức, ai coi trọng Triệu Quý Tiêu ?

 

Không ngờ thực sự coi trọng thật!

 

là ch.ó ngáp ruồi mà!

 

Còn các thanh niên tri thức khi thấy tin thì đơn thuần là kinh ngạc.

 

hả hê, mặt xanh mét, cũng lo lắng thôi.

 

Tô Oánh Oánh đang việc cũng dừng một lúc, chăm chú ngóng những lời bàn tán xôn xao .

 

Kiếp t.a.i n.ạ.n xe vô tình xuyên tới đây, đến cái thời đại gian khổ , cũng may trong tay gian nên sống cũng khá .

 

Lúc mới tới, vì chút kiềm chế nên cô chuốc lấy ít rắc rối, mãi mới yên , giờ cô cố gắng hết sức để trở nên trương dương.

 

Ngày thường việc chủ yếu là cho lệ, đưa chút lợi ích cho những cùng đội để họ giúp, vì thế đối với cô thái độ cũng khá , chuyện gì bát quái cũng sẽ chia sẻ, ví dụ như chuyện của Đỗ Ngôn Lăng và Triệu Quý Tiêu lúc .

 

Họ cũng chẳng né tránh cô, ngược còn tò mò hỏi cô:

 

“Cô bảo Đỗ thanh niên tri thức thật sự lòng thằng Tiêu ?"

 

Tô Oánh Oánh ?

 

cô cảm thấy ngày hôm qua, Đỗ Ngôn Lăng dường như chút khác so với , giống thể tùy tiện đưa những quyết định kỳ quặc, vì thế cô :

 

“Có thể đồng ý yêu đương thì chắc là ạ."

Loading...