“Lão thái thái ngẩn , sắc mặt thoáng đổi.”
Dư Ngôn Hà nức nở :
“Anh cả lấy chị dâu cả, chẳng cũng là để cha tiến thêm một bước ?
Chuyện con đột t.ử , phủ Uy Viễn Hầu mà .
Thay vì đắc tội với họ như , chẳng thà để nhị gả qua đó.
Muội xinh , lâu ngày ắt sẽ lấy lòng Tiêu Nghị thôi."
Lão thái thái rơi trầm tư.
Dư Ngôn Hà thấy bà d.a.o động, vội vàng rèn sắt khi còn nóng:
“Cha cũng ủng hộ con như .
Việc định ngày cưới cũng chẳng cả, dù đám cưới của con cũng diễn ."
“...
Con định thế nào?"
Lão thái thái trầm giọng hỏi.
Nàng nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, đôi mắt thoáng hiện tia thâm hiểm, kiên định :
“Mấy ngày nữa là sinh nhật Tiêu Cẩm Quỳnh, nếu xảy chuyện hai bọn họ chung một giường, chỉ cần để ngoài thì cũng ảnh hưởng tới danh tiếng gia đình.
chuyện mà thành, buộc gả cho Tiêu Nghị."
Nàng dùng cách mềm mỏng nữa, trực tiếp để hai họ ngủ cùng .
Lúc đó bất kể Ngôn Lăng , nàng cũng gả !
“Tổ mẫu, sự việc xảy tại phủ họ Tiêu, họ chắc chắn sẽ giúp che đậy.
Chỉ cần phái mấy tới giúp con sắp xếp việc là .
Tổ mẫu, cháu gặp một cũng khó khăn.
Năm xưa vất vả nuôi nấng cháu khôn lớn, chẳng lẽ nỡ chúng bao giờ gặp nữa ?"
Nàng thiếu nhân lực, trong tay cha đa là đàn ông, việc tiện.
Lão thái thái tuy tuổi cao nhưng thể sử dụng hề ít.
Nàng chính là đang cần điều đó.
Lão thái thái thở dài một tiếng, gật đầu:
“Được."
Trong viện.
Nhiệt độ mùa hè bắt đầu oi bức khiến việc ngoài trời trở thành một cực hình.
Tuy nhiên buổi sáng sớm, bóng cây, vẫn một kẻ xui xẻo buộc tấn ở đó.
Đôi chân mảnh khảnh đang run rẩy, hai tay cầm đá càng lúc càng rung rinh ngừng.
Khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, những giọt mồ hôi to như hạt đậu thi rơi xuống.
Chỉ khi mồ hôi sắp rơi mắt, nha giám sát bên cạnh mới giúp lau một chút.
Đây là yêu cầu của Liễu thị, luyện võ là chịu đựng những nỗi đau , đổ mồ hôi là điều cơ bản nhất.
Trong lòng Ngôn Lăng đau khổ muôn vàn, khuôn mặt cũng dần trở nên dữ tợn.
Phỉ Thúy vẫn tỉ mỉ như cũ, thấy tay nàng dần hạ xuống, liền vội vàng giúp nâng lên:
“Tiểu thư, tay cô hãy dùng thêm chút sức nữa ."
Trân Châu xót xa tới mức c.ắ.n khăn tay:
“Phỉ Thúy, cô đừng khắt khe thế chứ ~"
Phỉ Thúy nghiêm mặt :
“Phu nhân dặn , nghiêm khắc, nếu thì luyện công cốc hết.
Cô tiểu thư luyện thêm một ngày nữa ?"
Trân Châu vội vàng lắc đầu, dám thêm gì nữa.
Ngôn Lăng mà thấy buồn , nhưng dám vì sợ mất sức.
dù nàng cũng từng là nhân viên về hưu của Cục Quản lý xuyên nhanh, chút nghị lực vẫn .
Mặc dù khó khăn đến mấy, nhưng là luyện võ thì thể chỉ múa may cuồng cho mắt .
Để đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý, tránh cho thời gian trôi qua nặng nề hơn, Ngôn Lăng bắt đầu nghĩ vẩn vơ.
Không dạo Dư Ngôn Hà ngoài vụng trộm với Tạ Thành nhỉ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-21.html.]
Nếu thì thực sự là đáng tiếc.
Hay là hỏi thử Liễu thị xem ?
Lần Tạ Thành xuất hiện ở chùa Trọng Quang là do Liễu thị sắp xếp.
Người thì vẻ tranh giành gì, nhưng vì con gái, bà chuyện gì cũng thể .
Bà chắc chắn phái theo dõi hai .
Nghĩ đoạn, Ngôn Lăng bảo Trân Châu hỏi.
Chẳng mấy chốc, Trân Châu , ghé tai nàng nhỏ:
“Vừa ạ, là tụ tập với bạn bè, trưa về ăn cơm, hơn nửa canh giờ ."
Đó là ngay khi lão thái thái khỏi lâu thì nàng cũng .
Bạn bè nào mà khiến nàng dốc sức như thế chứ?
Ngoài Tạ Thành , nàng chẳng nghĩ ai khác nữa.
Ở phía bên , Dư Ngôn Hà đúng là tới nhà họ Tạ.
Lần Tạ mẫu nghỉ ngơi mà đang khâu đế giày.
Thấy Dư Ngôn Hà tới, bà lập tức nở nụ hiền hậu:
“Con bé Hà tới , mau ."
Dư Ngôn Hà mỉm ngoan ngoãn, xuống bên cạnh Tạ mẫu, ánh mắt vô tình quan sát bà.
So với Tạ Thành dung mạo xuất trần, Tạ mẫu trông quá đỗi bình thường, lẽ do tuổi tác cao nên đầy nếp nhăn, sắc mặt xám xịt, chỉ hai phần giống con trai.
Một phụ nữ ném giữa đám đông là lẫn lộn ngay như , mà may mắn sinh con trai xuất sắc như Tạ Thành.
Nàng thầm cảm thán trong lòng, đồng thời cũng cảm thấy ngọt ngào.
Một nam t.ử xuất sắc như yêu !
Dư Ngôn Hà bèn thuận miệng hỏi:
“Bá mẫu, Tạ Thành ạ?"
Tạ mẫu :
“Nó , gặp bạn đồng môn , là bài vở cần thảo luận với họ."
Dư Ngôn Hà thất vọng bĩu môi, nhưng cũng dám gì.
Tạ Thành là đỗ Trạng nguyên, thể lỡ việc của .
Thế là nàng đợi ở nhà họ Tạ, mãi tới khi gần dùng cơm trưa, Tạ Thành mới về tới nơi.
Thấy nàng , Tạ Thành dường như thoáng ngẩn , nhưng nhanh nở nụ dịu dàng:
“Nàng tới ."
Dư Ngôn Hà rạng rỡ tiến tới:
“Phải đó, hoan nghênh ?"
“Làm thế ?"
Tạ Thành xoa đầu nàng , dắt nàng nhà:
“Đói ?
Ăn cơm ."
Dư Ngôn Hà gật đầu, cũng dắt Tạ Thành xuống, bảo nha nàng mang tới việc.
Nàng tới đây thì việc trong nhà đều do nha của nàng quán xuyến hết.
Rất nhanh ba món mặn một món canh bưng lên, chỉ duy nhất một món thịt, món ăn cũng , nhưng quá đạm bạc, chẳng mấy gia vị.
Nhìn bát cơm, Dư Ngôn Hà chỉ xúc một miếng nhỏ, liền cảm nhận vị của gạo cũ.
Gia cảnh nhà họ Tạ giàu , Dư Ngôn Hà từ lâu.
Nàng hề tỏ thái độ gì, nhấm nháp từng miếng cơm nhỏ, ăn tạm cho lửng buông đũa.
Tạ Thành và Tạ mẫu đều sức ăn của nàng lớn nên cũng ép.
Đợi hai họ ăn xong dọn dẹp bàn ghế, đương nhiên vẫn là nha của Dư Ngôn Hà giúp một tay.
Tạ mẫu sức khỏe , ăn xong là nghỉ ngơi, lánh phòng.
Nha nhỏ bưng một đống bát đĩa bẩn nhọc nhằn múc nước, tiểu thư nhà cùng gã thư sinh trốn phòng, khuôn mặt nhỏ nhắn xị xuống.
Ai mà ngờ một nha nhất đẳng chuyên hầu hạ đích tiểu thư nhà họ Dư như nàng, giờ đây cũng giặt giũ rửa bát dọn dẹp phòng ốc.
Lại nghĩ tới tiểu thư nhà còn dày công gả đây.
Thân là tiểu thư, Dư Ngôn Hà đương nhiên sẽ việc nhà, việc nhà chắc chắn sẽ đổ hết lên đầu đám nha bọn họ.
Nha nhỏ cảm thấy mắt tối sầm , suýt thì bật , chỉ thấy tương lai mịt mù lối thoát.