Xuyên Nhanh: Đại Lão Vả Mặt Kịch Bản Pháo Hôi - Chương 209

Cập nhật lúc: 2026-05-01 21:35:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Phân gia?!"

 

Quả nhiên đến đây, sắc mặt Triệu Quý Tiêu đổi hẳn.

 

Việc thành phố sống quan trọng, nhíu mày rậm:

 

“Cô ý gì đây?

 

Tại kết hôn phân gia?"

 

Đỗ Ngôn Lăng cũng nhất thời chút khó chấp nhận.

 

Có câu “cha còn thì phân gia", là sản vật của thời đại nào, nhưng cái thời buổi nghèo khổ , cả một gia đình lớn quây quần bên còn thể giúp đỡ lẫn để cùng tồn tại.

 

Đặc biệt là càng nhiều đàn ông thì cuộc sống càng khấm khá.

 

trong thôn hầu như nhà nào cũng mười mấy miệng ăn, nhà nào chỉ năm sáu đều là hộ ít .

 

Tự nhiên phân gia cũng là một chuyện trọng đại.

 

Chỉ là nếu phân gia, cô thể chịu đựng nổi việc cùng mấy cô chị dâu của Triệu Quý Tiêu tranh chấp ngớt vì những thứ nhỏ nhặt.

 

mấy em trai đều là em ruột cùng cha cùng , lớn lên bên nên sẽ tính toán nhiều, nhưng những đàn bà xa lạ buộc tụ họp với giữa chừng thì giống như .

 

Không là sự khác biệt giữa nam và nữ, mà là với chị vốn chẳng quen , cũng chẳng tình cảm, việc gì để chị chiếm hời?

 

Thế nên họ thậm chí thể cãi chỉ vì ăn thêm một miếng thịt.

 

Đỗ Ngôn Lăng chịu hạt cát trong mắt, thích thì để đối phương chiếm chút hời nào, cứ dứt khoát phân gia, ai sống phần nấy.

 

Nếu , kết hôn mà chịu khổ thì hà tất gì chứ.

 

xong yêu cầu của , thấy Triệu Quý Tiêu rõ ràng như chấn động, liền hiểu ý mỉm :

 

“Phân gia là yêu cầu bắt buộc để kết hôn, còn yêu đương thì cần; nhưng cũng vội, cứ về suy nghĩ , nếu đồng ý thì coi như hôm nay chuyện gì xảy .

 

Thời gian còn sớm nữa, về đây."

 

Đỗ Ngôn Lăng vẫy tay, bước .

 

Để Triệu Quý Tiêu một hồi xoay xở.

 

Từ bỏ thì nỡ, đức tính của thế nào, coi trọng mà đồng thời cũng coi trọng chắc chỉ mỗi một thôi.

 

phân gia... bắt đầu suy nghĩ về tính khả thi của việc phân gia.

 

Còn về lựa chọn chỉ đơn thuần yêu đương mà cần phân gia, căn bản thèm cân nhắc.

 

Vợ tới tay mà còn để bay mất thì mang họ Triệu nữa!

 

Cô gái nhỏ đến nhanh mà cũng nhanh.

 

Mẹ Triệu mòn mỏi ngóng trông, thấy thì tiếc hùi hụi, chạy hỏi:

 

“Thằng ranh , nãy con gì với con dâu tương lai của thế?

 

Sao mới đó ?"

 

Triệu Quý Tiêu láu cá :

 

“Có gì ạ, dù cũng là đối tượng của con , cứ yên tâm ."

 

Mẹ Triệu đại hỷ, vẻ mặt hung dữ biến mất, khen ngợi:

 

“Không hổ là con trai , lắm!"

 

Bà xoay cảm ơn bà bạn già.

 

Hai bên đều vô cùng vui vẻ, thím Hạ :

 

“Chúc mừng nhé, bà sắp con dâu thành phố đấy!"

 

“Chứ còn gì nữa, ôi chao, đúng là duyên tới cản kịp mà..."

 

Mẹ Triệu thực sự chút đắc ý.

 

Ba về, nửa đường thím Hạ rời , nhà thím và nhà họ Triệu cùng hướng.

 

Người , Triệu vẫn còn chìm đắm trong ảo tưởng tươi , bỗng thấy con trai bên cạnh hỏi một câu:

 

“Mẹ , bảo con kết hôn là nên phân gia ?"

 

Mẹ Triệu kinh hãi:

 

“Phân gia?

 

Phân gia gì chứ?

 

Tại phân gia?"

 

Triệu Quý Tiêu hai tay gối đầu, bước thong dong lêu lổng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-209.html.]

 

“Thì là phân gia thôi mà, với bố ngày xưa chẳng cũng phân ở riêng đó ?"

 

Mẹ Triệu bực :

 

“Đó là vì bà nội mất chúng mới phân , con bây giờ vẫn còn sống sờ sờ đây !"

 

“Thì cũng thể phân gia mà."

 

Triệu Quý Tiêu càng nghĩ càng thấy đây là một cách .

 

Mặc dù khá quý mến mấy chị và bố , lúc nhỏ các đều chăm sóc .

 

bầu khí trong nhà vẫn cảm nhận , mấy cô chị dâu đều thích , cảm thấy vô dụng, dựa mấy trai và bố nuôi dưỡng.

 

Suốt ngày thổi gió bên tai, giờ các đối với cũng còn thiết như hồi nhỏ nữa.

 

Không khí trong nhà cũng ngày càng tệ .

 

Mẹ Triệu lạnh:

 

“Không đời nào!

 

Con phân thì sống thế nào?

 

Đỗ thanh niên tri thức qua nuông chiều từ bé, chắc cơm còn chẳng nấu, đến lúc đó hai đứa ăn uống kiểu gì?

 

Ở cạnh thì còn dạy bảo con bé .

 

Còn tiền nong nữa, bộ đồ con bé mặc, còn cả giày da, mười mấy đồng bạc, tiêu xài hoang phí như thế, chút tiền con kiếm còn chẳng đủ cho con bé tiêu, đến lúc đó hai đứa hít khí trời mà sống ?

 

Vả ..."

 

Mẹ Triệu tự giác tính toán cho hai , Triệu Quý Tiêu càng chân mày càng nhíu c.h.ặ.t:

 

“Tiền con kiếm cho vợ con tiêu chẳng là bình thường ?

 

Vả con cũng nấu cơm mà, là để con học?"

 

“Thế !"

 

Mẹ Triệu thèm suy nghĩ mà từ chối, con trai với vẻ kinh nghi bất định:

 

“Mới gặp một mà con bênh con bé chằm chặp thế ?"

 

Trời đất ơi, bà chọn nhầm con dâu cho con trai đấy chứ?

 

Vừa mới đó hớp hồn con trai bà , nó cứ nghĩ đến chuyện phân gia.

 

Lại còn nghĩ đến chuyện tiêu tiền nữa.

 

Triệu Quý Tiêu vui :

 

“Điều con vốn dĩ là đúng mà, tiền của con cho vợ con thì cho ai?"

 

Mẹ Triệu tức hì hì :

 

“Đỗ thanh niên tri thức hạng quản tiền ?

 

Sau tiền của con cứ đưa , giữ hộ cho..."

 

“Không bao giờ."

 

Triệu Quý Tiêu quăng một câu, cũng thêm với nữa, hỏi bố thôi, chuyện phân gia vẫn bố gật đầu mới xong.

 

Khiến Triệu ở phía cứ mắng c.h.ử.i ngớt.

 

Trong lòng cũng thực sự âm thầm hối hận, e là chọn nhầm con dâu thật , tự dưng đòi phân gia chứ?

 

Sáng sớm hôm .

 

Mặt trời còn mọc, tiếng kèn hiệu tập trung vang lên.

 

Tiếng loa lớn vang lên từ đầu thôn.

 

Điểm thanh niên tri thức giữa hai thôn, vặn hai cái loa lớn kẹp giữa, tuy tiếng quá to nhưng hai cái loa chồng lên cũng đanh thép.

 

Đỗ Ngôn Lăng đau khổ mở mắt, vặn chạm ánh mắt cũng đầy đau khổ của Tô Oánh Oánh, hai ăn ý cùng dời mắt , tự vùng vẫy thức dậy.

 

Hai dân bản xứ đối với việc dậy sớm đều ghét cay ghét đắng!

 

Còn hai bản xứ khác thì lập tức bò dậy ngay.

 

Trịnh Mẫn oang oang:

 

“Ngôn Lăng, cho tớ mượn kem đ.á.n.h răng của dùng một chút."

 

Đỗ Ngôn Lăng nhắc đến chuyện liền tỉnh táo hẳn, thẳng luôn:

 

“Trịnh Mẫn, mượn kem đ.á.n.h răng của tớ hai tháng , định bao giờ mới mua hả?"

 

 

Loading...