Xuyên Nhanh: Đại Lão Vả Mặt Kịch Bản Pháo Hôi - Chương 208

Cập nhật lúc: 2026-05-01 21:35:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đỗ Ngôn Lăng hai tay lưng, ngước đầu đàn ông mặt, đang định chuyện thì thấy hai đàn bà đang chuyện hăng say bỗng im bặt, lén lén lút lút về phía .”

 

Cô đảo mắt một vòng, chỉ về phía xa:

 

“Hay là chúng qua bên ?"

 

Bên .

 

Triệu Quý Tiêu nhún vai:

 

“Được."

 

Đỗ Ngôn Lăng , Triệu Quý Tiêu theo phía , bước chân vẫn nhảy nhót như khi, trông chẳng dáng hình gì cả.

 

Mẹ Triệu mà ngứa cả tay.

 

Hèn chi lấy vợ.

 

Giờ ai dám gả cho cái hạng lêu lổng chứ!

 

Hai xa một chút, đến chỗ xung quanh ai, Đỗ Ngôn Lăng mới dừng .

 

Vừa xoay thấy Triệu Quý Tiêu đang buồn chán đá một viên sỏi nhỏ, kỹ thuật cũng khá , viên sỏi cứ thế đá hề bay mất.

 

Ngược Triệu Quý Tiêu khi nhận thấy ánh mắt của cô đang chằm chằm mũi chân , liền dùng sức một cái, đá bay hẳn viên sỏi , ngượng nghịu tới.

 

Đỗ Ngôn Lăng ngước mắt đ.á.n.h giá , chiều cao , dáng , trưởng thành kỳ thực cũng trai, tóc ngắn ngủn, đường nét khuôn mặt rõ ràng, lông mày và mắt sâu sắc nên đôi mắt đào hoa trông chút hung dữ chút lười nhác.

 

Điều kiện ngoại hình phù hợp với yêu cầu của cô.

 

Trong lòng Đỗ Ngôn Lăng thấy hài lòng, liền thẳng vấn đề:

 

“Anh yêu đương với ?!"

 

Triệu Quý Tiêu vốn dĩ đang thấy tự nhiên khi cô đ.á.n.h giá, định nhắc nhở một tiếng, nhưng do dự vì sợ đối phương thấy ngại, cái miệng của từng ít cô gái nhỏ .

 

Kết quả thấy một câu như .

 

Lần đầu tiên trong đời, một cô gái nhỏ cho giật , trực tiếp lùi hai bước, hoảng hốt cô:

 

“Cô cái gì?"

 

Đỗ Ngôn Lăng nghiêm túc :

 

“Anh yêu đương với ?"

 

Sắc mặt Triệu Quý Tiêu dần dần đỏ bừng lên, ngoài mặt vẫn vẻ hung dữ:

 

“Cô là một cô gái thể lời như ?!"

 

Đỗ Ngôn Lăng vặn :

 

“Tại thể?!"

 

Triệu Quý Tiêu:

 

“..."

 

Anh nhíu mày, định lời thật hổ, nhưng dám , chắc cô sẽ mất nhỉ?

 

Đỗ Ngôn Lăng một tiếng, đôi mắt xinh khẽ cong , đồng t.ử đen láy phản chiếu những dải mây chiều rực rỡ:

 

“Triệu Quý Tiêu, hỏi , từng yêu đương với ai ?"

 

Triệu Quý Tiêu lặng lẽ mặt chỗ khác, lắc đầu, giọng ồm ồm:

 

“Chưa!"

 

Đỗ Ngôn Lăng hài lòng:

 

“Vậy từng nắm tay cô gái nào khác ?

 

Đã hôn ?

 

Đã ôm ?"

 

Triệu Quý Tiêu lúc đầu còn gượng gạo giữ bình tĩnh, thấy cô càng càng quá đáng, cả như nhảy dựng lên:

 

“Chưa, hề!

 

Cô, cô vẫn còn thế?!

 

còn từng yêu đương, mấy cái đó !"

 

Đỗ Ngôn Lăng bĩu môi, nhỏ giọng :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-208.html.]

“Đàn ông các , luôn kênh thông tin riêng của mà."

 

Không bao giờ xem thường trí thông minh của đàn ông trong phương diện , dù giấu kín đến , chỉ cần họ là đều thể tìm thấy, bao gồm nhưng giới hạn ở một trang web, đĩa phim, và...

 

Đặc biệt là những lúc trông vẻ quản lý nghiêm ngặt nhất nhưng thực tế thì dân thưa quan cứu, camera internet, tự nhiên hỏi cho rõ ràng.

 

Triệu Quý Tiêu nhạy bén thấy .

 

Làm “con buôn", ngoài những thứ khác thì thính giác thật sự , lập tức trừng mắt cô một cái đầy dữ tợn.

 

Đỗ Ngôn Lăng sợ:

 

“Nếu như thì chúng yêu đương , nhưng nếu hài lòng thì sẽ chia tay."

 

Triệu Quý Tiêu trợn to mắt, nỗi thẹn quá hóa giận lập tức biến mất, đó là sự kinh ngạc, hoảng hốt và cả một tia vui mừng rụt rè:

 

“Cô thật sự yêu đương với ?"

 

Hai buổi trưa gặp ở chợ đen, nhưng thực tế lúc đó còn đây chính là Đỗ thanh niên tri thức cứu.

 

Anh cứu chỉ là thuận tay, khi lên bờ liền đưa cái áo khoác cho cô khoác, giữa mùa hè, phụ nữ rơi xuống nước ướt sũng, thể bậy .

 

Hơn nữa đó cũng chỉ mới một cái từ hơn nửa năm khi đám thanh niên tri thức mới tới, đó hề nào.

 

Làm mà nhớ ?!

 

Lúc ở chợ đen một cái đó, Triệu Quý Tiêu kinh diễm , lúc định thần còn hối hận vì kịp hỏi xem cô gái đó tên là gì.

 

Sau đó ngóng một chút nhưng gì, trông giống trấn.

 

Cho nên Triệu Quý Tiêu chần chừ nửa ngày, càng cầu hôn một phụ nữ quen , thế nên mới cố tình trì hoãn đến tận giờ cơm tối mới về.

 

Không ngờ thương nhớ cả buổi chiều chính là phụ nữ cứu hồi trưa.

 

Chỉ là từng qua danh tiếng của ?

 

Sao đồng ý yêu đương với chứ?

 

Đỗ Ngôn Lăng gật đầu dứt khoát:

 

, , ?"

 

Vẻ mặt hung dữ của Triệu Quý Tiêu bỗng chốc yếu thế hẳn , nhỏ giọng :

 

“Muốn chứ."

 

Đỗ Ngôn Lăng “phì" một tiếng bật , thấy Triệu Quý Tiêu như con nhím xù lông, cô che miệng khẽ ho hai tiếng mới nén tiếng xuống, :

 

“Nếu chúng yêu đương thì dĩ nhiên là hướng tới kết hôn .

 

Chỉ là yêu đương với thì yêu cầu của cao, ở bên cạnh , giúp việc, lời là .

 

kết hôn thì mấy điều kiện đấy—"

 

Triệu Quý Tiêu lúc đầu còn khá thấp thỏm, xong thì thấy chút bực buồn .

 

Cô gái định giở trò lưu manh ?!

 

Mới chỉ là yêu đương thôi mà lời đó cũng ?

 

Chẳng lẽ chỉ giúp việc thôi hả?!

 

Trong lòng Triệu Quý Tiêu thấy chua xót nhưng kiểu gì cũng chiếm lấy cái danh phận , nên cũng phản bác, ung dung lắng .

 

Cho đến đoạn .

 

Đỗ Ngôn Lăng chẳng hề thấy chột , dù giúp đối tượng của việc chẳng là lẽ đương nhiên ?

 

Đàn ông sức dài vai rộng mà, mấy cơ thể của cô đều yếu như sên, đương nhiên tìm cơ hội đẩy việc đồng áng .

 

Tất nhiên cô cũng sẽ bù đắp ở các phương diện khác, cái cần thẳng , cô chuyển sang bổ sung thêm:

 

“Nếu kết hôn thì điều kiện sẽ khác.

 

Đầu tiên— kiếm tiền."

 

Triệu Quý Tiêu nhướng mày, vô cùng bình tĩnh.

 

Kiếm tiền thì .

 

Đỗ Ngôn Lăng :

 

“Tất nhiên tiền chỉ là cơ sở thôi, quan trọng nhất là ở chỗ , kết hôn là hai độc lập khỏi gia đình ban đầu của , tức là phân gia, ăn ở riêng, cha đôi bên vẫn hiếu kính như .

 

vì hiện tại là thanh niên tri thức, về nhà , nên chủ yếu sinh sống ở đây, nhưng nếu cơ hội về thành phố thì chắc chắn là rời khỏi đây, chấp nhận ?"

 

 

Loading...