Thím Hạ quan sát sắc mặt của Đỗ Ngôn Lăng, thấy cô hề ý bài xích, nụ càng thêm thiết:
“Mẹ thằng Tiêu nhờ đến hỏi cháu một tiếng, cháu xem thằng Tiêu nhà bà thế nào?"
Nói xong như sợ cô hiểu lầm, thím vội vàng giải thích thêm:
“Cháu đừng thằng Tiêu bây giờ mang tiếng , đó là ghen tị đấy thôi.
Thằng Tiêu giỏi giang lắm, cho cháu , công việc của tư nó chính là nhờ nó tìm đường dây đấy.
Hơn nữa nhà họ tận năm trai, hai chị gái, chỉ đứa út là cưng chiều nhất, cháu mà gả qua đó chắc chắn là hưởng phúc..."
Hưởng phúc cái con khỉ , một gia đình đông đúc như , chỉ riêng những ma sát nhỏ nhặt thôi cũng đủ khiến mệt ch-ết .
Tất nhiên đó là suy nghĩ trong lòng Đỗ Ngôn Lăng, bên ngoài cô vẫn giữ nụ , lộ vài phần thẹn thùng:
“Cháu thể hiểu ạ, chỉ là... chỉ là..."
Cô vẻ khó xử:
“Chỗ của chúng cháu, nam nữ đều tìm hiểu, yêu đương , nếu thấy hợp thì mới cưới, hợp thì thôi.
Nếu cứ thế định đoạt luôn, e là cha cháu sẽ từ thủ đô chạy tới đ.á.n.h cháu mất, ba trai và hai chị gái cháu chắc chắn cũng sẽ đồng ý ạ."
Ngay cả khi cô thuận thế thành nhiệm vụ, cũng xem đối tượng hợp ý , nếu thì vẫn nghĩ cách khác thôi.
Thím Hạ nửa câu đầu thì vui mừng, đến nửa câu thì lòng lạnh toát.
Ôi chao, nhà Triệu Đại Quý tuy nhiều con trai, nhưng nhà Đỗ thanh niên tri thức chị em cũng ít, còn là thủ đô, ngay chân thiên t.ử cơ mà!
Dù giờ là xã hội mới , nhưng sống ở thủ đô thì tình hình vẫn khác hẳn.
Thím Hạ lập tức đổi giọng:
“ , yêu đương tìm hiểu là chuyện nên , hiểu rõ tình hình , giờ còn thịnh hành kiểu cha đặt con đấy nữa .
Đồ đạc cháu cứ giữ lấy, đây là thằng Tiêu tặng cháu.
Vậy cháu cùng với thằng Tiêu và nó một tiếng , đứa nhỏ đó vẫn đang đợi ở bên ngoài đấy."
Đỗ Ngôn Lăng dè dặt gật đầu:
“Dạ ạ."
Thím Hạ thấy cô như thì càng vui hơn, khoan hãy bàn chuyện khác, thằng Tiêu đứa nhỏ tướng mạo bảnh bao mà, chắc chắn thể khiến mấy cô gái nhỏ mắt.
Thím vội vàng lanh chanh .
Đỗ Ngôn Lăng theo phía , kịp bước khỏi viện một kéo .
Lục Thư Ngôn mặt đầy căng thẳng:
“Ngôn Lăng, thím Hạ tìm em chuyện gì thế?
Em hứa hươu hứa vượn gì chứ?!"
“Chưa ạ."
Đỗ Ngôn Lăng hì hì, rút cánh tay khỏi tay Lục Thư Ngôn, :
“Anh Thư Ngôn, em đang gì mà, yên tâm ."
Lục Thư Ngôn còn định gì đó.
Đỗ Ngôn Lăng :
“Em việc, ngoài đây."
Lục Thư Ngôn bóng lưng xoay rời của Đỗ Ngôn Lăng, trong lòng chút phức tạp, chút hụt hẫng.
Dù tình cảm nam nữ với Đỗ Ngôn Lăng, nhưng từ nhỏ cùng lớn lên, luôn coi Đỗ Ngôn Lăng như em gái ruột.
Giờ đây, cô em gái dường như bắt đầu xa cách với .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-207.html.]
Tuy vẻ ngoài vẫn như , vẫn ngọt ngào gọi là Thư Ngôn, nhưng cảm thấy gì đó đúng.
Nghĩ về phía Triệu Quý Tiêu, lòng thắt .
Một thanh niên tri thức tới, vỗ vai :
“Nghĩ gì thế?
Người mười tám tuổi , đang gì ?
Cậu đừng lo bò trắng răng nữa."
Lục Thư Ngôn thở dài một tiếng:
“Con bé việc xốc nổi lắm, hồi đầu xuống nông thôn cũng là lén lút đăng ký, giật b-ắn cả , nếu ..."
Nếu lúc đó bác Đỗ đang trong thời kỳ thăng chức, e là nhịn mà dùng quan hệ điều tên con gái khỏi danh sách xuống nông thôn .
Giờ đột nhiên rơi xuống nước, con bé sẽ chuyện gì chấn động nữa, thực sự sợ cô nhất thời bốc đồng mà đồng ý gả .
Lo lắng cũng chẳng ích gì, .
Đỗ Ngôn Lăng theo thím Hạ bên ngoài, liền thấy một đôi con đang điểm thanh niên tri thức.
Dù ăn xong cơm tối nhưng thời gian vẫn muộn lắm, phía chân trời còn treo những dải mây chiều rực rỡ, ánh sáng tự nhiên vẫn đầy đủ.
Vừa tới gần, cô rõ mục tiêu nhiệm vụ.
So với lúc thoáng qua khi đầu óc còn mơ màng buổi trưa thì giờ rõ ràng hơn nhiều.
Người đàn ông cao ráo, cao hơn Lục Thư Ngôn hẳn một đoạn, da đen một chút nhưng hình rắn chắc, mặc chiếc áo ba lỗ để lộ đôi cánh tay vạm vỡ, một cú đ.ấ.m thể một đứa trẻ.
cũng kiểu đàn ông cơ bắp Đỗ Ngôn Lăng chùn bước, xét về vóc dáng thì thuộc kiểu gầy, mái tóc đen cắt ngắn trông vẻ cứng, sờ lên chắc chắn đ.â.m tay.
Ngũ quan tuấn lãng, gầy một chút, đôi môi mỏng nhếch lên một độ cong bất cần, lười biếng khoanh tay đó, từ cao xuống bọn họ chuyện.
Đỗ Ngôn Lăng từng bước tiến gần, Triệu và Triệu Quý Tiêu cũng đồng thời thấy cô tới, thần sắc hai đều những biến hóa khác .
Một là nụ hân hoan, một là kinh ngạc, mang theo vài phần kinh diễm, ngay đó hóa thành một tia tự nhiên.
Trên mặt Đỗ Ngôn Lăng cũng mang theo nụ , ánh mắt vô tình lướt qua Triệu Quý Tiêu, chú ý tới thần sắc của , chút thắc mắc.
Chẳng lẽ lúc ở chợ đen Triệu Quý Tiêu thấy nhưng nhận , giờ thấy mới gặp ở chợ đen chính là ?
Cô quá gần, thím Hạ nhanh chân tới , kéo hai nhanh ch.óng và tóm lược nội dung cuộc trò chuyện .
Thấy Triệu vẻ mặt thất vọng, thím vội vàng :
“Giờ là xã hội mới , vả nhà ngoại cô bé , chỗ dựa, bằng lòng tìm hiểu, yêu đương với thằng Tiêu cũng là chuyện , hai thấy ?"
Mẹ Triệu cũng tỉnh táo , đúng , là thanh niên tri thức từ thành phố tới, thể dễ dàng cưới về như ?
Bà lập tức hết thất vọng, huých huých con trai.
Thì thấy con trai đang chằm chằm về phía bên , lập tức bực buồn , cấu con trai một cái, giục giã:
“Mau , đực đấy gì?
Con thể hiện cho , mau ch.óng rước con dâu về cho ."
Triệu Quý Tiêu hồn, mặt hiếm thấy hiện lên một vệt đỏ ửng.
Thấy giục giã như , khẽ ho một tiếng, vẫn nhắc nhở bà một câu:
“Yêu đương tìm hiểu thì , nhưng gả cho con là việc của cô , đừng nghĩ xa quá."
“Cái thằng ranh con , đ.á.n.h ch-ết con..."
Mẹ Triệu bộ định tay.
Triệu Quý Tiêu xoay một cái né , dáng nhanh nhẹn linh hoạt như con thỏ, chạy vài bước vô thức tới mặt thiếu nữ đang một bên.