“Nhà Triệu Quý Tiêu nổi tiếng là gia đình điều kiện khá giả, là bần nông, nhưng cha Triệu lúc nhỏ may mắn bạn cho con trai một địa chủ, học vài năm.
Sau tình thế đổi, ông trở thành kế toán của thôn, cho mấy đứa con trai con gái đều học.”
Những năm đó con cái đông, gia đình khó khăn, nhưng khi con cái lớn lên, lụng, một công nhân, điều kiện liền lên hẳn.
Nhà họ là sự kết hợp hiếm thấy giữa nhà đất và nhà gạch, diện tích cũng lớn, giống những nhà khác, nền đất đủ dùng đành, còn tiếc tiền xây nhà, cả nhà đành chen chúc trong hai ba gian phòng.
Vừa ngang qua, cô tình cờ thấy Triệu đang chuyện với mấy cô con dâu.
“Mẹ, Đỗ thanh niên tri thức là ý gì thế ạ?
Sao mang nhiều đồ tới tặng ?"
Mẹ Triệu bực bội :
“Còn ý gì nữa?
Không gả qua đây chứ ."
“Đỗ thanh niên tri thức cũng thật là, Tiểu Lục cứu mạng cô , còn ôm sờ cô nước, mà cô còn chịu gả qua, thế thì ai còn dám cứu nữa?"
Vợ cả của Triệu vặn một câu.
“ thế, ôi, nhà Đỗ thanh niên tri thức trông vẻ giàu , con còn đang tưởng sắp một cô em dâu thành phố cơ đấy, kết quả chịu gả qua..."
Mẹ Triệu:
“Im mồm!
Đừng bậy, chẳng chỉ là cứu một mạng thôi ?
Sao thành ôm với sờ ?
Con trai là vì cứu !
Cái miệng cô mà thì thành cái gì ?!"
Bên trong chắc là Triệu tay , thấy mấy tiếng kêu oai oái xin tha, đó dường như yên tĩnh trở .
Triệu Tiểu Nguyệt mím môi, lộ vài phần tiếc nuối.
Quả nhiên sự cố thích hợp bằng tự chọn, Triệu vẫn là khá thấu tình đạt lý.
Nếu đổi nhà khác, thấy điều kiện như Đỗ Ngôn Lăng, chắc chắn tìm cách kéo về nhà cho bằng .
Cô nghĩ cách mới .
Lúc hai đứa trẻ lem luốc đang chạy về.
Mắt Triệu Tiểu Nguyệt sáng lên, tâm niệm động, cô lấy hai viên kẹo mà hệ thống thưởng khi cô chuyện với Lục Thư Ngôn, vẫy tay gọi hai đứa trẻ...
Công tác chuẩn xong, Triệu ở trong bếp nữa.
Vốn dĩ bà ở trong bếp là để canh chừng hai cô con dâu nấu cơm lén lút ăn mảnh, mấy cô con dâu bà cưới về, chỉ vợ thằng Năm là thật thà, bốn cô còn cô nào cũng đầy mưu tính.
Mẹ Triệu phịch xuống sân, phe phẩy quạt mo, cau mày c.h.ặ.t chẽ.
Tâm trạng bà , con dâu tới tay còn bay mất, mà cho ?
Uổng công trưa nay bà còn hớn hở nghĩ sắp con dâu thành phố, còn giục thằng Sáu lên trấn mua đồ hỏi cưới.
Giá mà thằng Sáu về sớm một chút thì .
Người Đỗ thanh niên tri thức mua đồ mang tới , thế mà nó vẫn còn ở trấn chịu về, chẳng đó cái gì ho nữa?
Nhìn thấy hai đứa trẻ lem luốc nhà , mặt Triệu lập tức xị xuống:
“Hai đứa nghịch cái gì thế hả?
Nghịch nông nỗi , quần áo rách ?
Rách nữa là khỏi mặc áo luôn đấy..."
Hai Đứa, Ba Đứa chẳng hề sợ bà nội, bà nội là cưng chiều chúng nhất.
Hai đứa nhỏ hì hì sấn tới:
“Bọn con xem thím út tương lai , bà ơi, chú út lớn thế , cuối cùng cũng sắp lấy thím út , để bọn thằng Đại Ngưu hết chú út nhà !"
“Cái gì?
Bọn thằng Đại Ngưu dám chú út các con á?"
Mẹ Triệu tức giận hỏi một câu.
Hai Đứa, Ba Đứa gật đầu lia lịa:
“Vâng ạ, bọn nó bảo chú út con lấy vợ, lười nên chẳng cô nào thèm gả cho, con bảo chú út con sắp lấy cô thanh niên tri thức xinh , bọn nó còn tin!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-205.html.]
Bảo chú út con cả đời chỉ độc thôi..."
Hai đứa nhỏ năm sáu tuổi năng rành mạch.
Còn vung tay múa chân.
Nói khiến Triệu lửa giận bốc ngùn ngụt.
Người Triệu thương nhất ai khác chính là con trai út.
Con trai út của bà như , giỏi giang như , đám chẳng cái gì mà dám lung tung, còn dạy cả trẻ con thế...
Mẹ Triệu đập mạnh xuống đùi, thầm nghĩ, bà cứ dày mặt cầu hôn Đỗ thanh niên tri thức thêm nữa, cô chỉ là quy tắc ở đây thôi?
Tuy bà con trai chắc chắn sờ mó bậy bạ, nhưng chẳng ai dám chắc nghĩ thế nào.
Danh tiếng Đỗ thanh niên tri thức hỏng , bà hỏi cưới, đôi bên đều cả.
Cũng đúng lúc , Triệu Quý Tiêu vắng cả buổi chiều đạp xe leng keng trở về, giỏ xe treo ít đồ, dừng xe một cú “drift" điệu nghệ, chống đôi chân dài vững chãi, gương mặt góc cạnh nở nụ bất cần, giọng sảng khoái:
“Mẹ, con về đây!"
Mẹ Triệu “v-út" một cái bật dậy, tiện tay vớ lấy cái chổi lông gà đ.á.n.h tới:
“Còn nhớ đường về cơ ?
Đi hoang cho lắm giờ mới về?
Sao để sang năm hãy về luôn ?!
Thằng ranh con !"
Triệu Quý Tiêu thản nhiên chỉ cái sọt:
“Trong đồ hộp đấy, nếu mà vỡ thì coi như chẳng còn cái gì ."
Cái chổi trong tay Triệu lập tức dừng ngay sát Triệu Quý Tiêu.
Hai giây , bà vẫn đ.á.n.h một cái chân , hằn học :
“Đồ hộp với chả đồ hộp, giờ con mua về gì nữa?!
Đỗ thanh niên tri thức mang đồ tới từ nửa tiếng ."
Triệu Quý Tiêu nhướng mày:
“Vậy ?
Thế thì quá, con thể ăn thêm một phần ."
Mẹ Triệu càng giận hơn, dáng vẻ thờ ơ của con trai, bà trào dâng vài phần xót xa.
Đều tại bà, đúng, đều tại ông già nhà , đều tại ông già vô dụng mới để thằng Sáu còn nhỏ tuổi lo toan cho gia đình, kết quả là rèn cái tính nết thế , danh tiếng cũng hỏng theo.
Chỉ là...
Rất nhanh Triệu nhạy bén nhận :
“Có con lấy Đỗ thanh niên tri thức nên cố tình trì hoãn lâu thế ?
Đợi mang quà tới mới chịu về?"
Triệu Quý Tiêu thần sắc thản nhiên:
“Làm gì ạ?
Con chỉ là chơi quên cả giờ giấc thôi."
Mẹ Triệu tát một cái:
“Con còn dám chơi quên giờ giấc, đ.á.n.h ch-ết con!"
Triệu Quý Tiêu ngoan ngoãn im chịu đòn.
Mấy cô con dâu thấy động tĩnh liền nhiệt tình chạy định dọn đồ, Triệu lập tức dừng tay, đuổi các cô con dâu :
“Cút cút cút, việc của các cô ?
Đây là sính lễ hỏi vợ của thằng Sáu đấy!"
“Nhiều thế , chẳng sợ lãng phí..."
Vợ ba lầm bầm một câu.
Ngay lập tức Triệu lườm cho cháy mặt:
“Lãng phí cũng chẳng liên quan đến cô!"