Xuyên Nhanh: Đại Lão Vả Mặt Kịch Bản Pháo Hôi - Chương 200

Cập nhật lúc: 2026-05-01 21:35:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bỏ , dù chiều nay bộ thì cô cũng mua một đống đồ, đến lúc đó cho gian thì tiện mấy!”

 

Nghĩ như , bước chân cô cũng nhẹ nhàng hơn nhiều.

 

Cách đó xa, một bóng đạp xe đạp ngang qua.

 

Người đàn ông trẻ tuổi lơ đãng ngậm một cọng cỏ đuôi ch.ó, tùy ý liếc mắt một cái, thoáng thấy bóng dáng đó, nhịn thêm hai cái.

 

Kết quả xe đạp vấp một cái hố, suýt nữa hất xuống.

 

Đỗ Ngôn Lăng tay về điểm thanh niên tri thức.

 

Những khác trong điểm thanh niên tri thức đều đang ngủ , nhưng cũng ngủ say, thấy cô , Diêu Hà Hoa quan tâm hỏi một câu:

 

“Không mượn xe đạp ?"

 

Đỗ Ngôn Lăng gật đầu:

 

“Nói là mượn mất ."

 

Trịnh Mẫn lập tức “Hả?" một tiếng, quan thiết :

 

“Vậy chẳng lẽ định bộ ?"

 

Đỗ Ngôn Lăng thở dài một tiếng:

 

."

 

Nếu thì bây giờ?

 

Thời đại chính là bất tiện như đấy.

 

Trong lòng Đỗ Ngôn Lăng thút thít, nhưng vẫn cúi bắt đầu tìm tiền bạc của nguyên chủ, những thứ nguyên chủ đều cất giữ cẩn thận trong một chiếc hòm thể khóa .

 

Vừa cô ngủ ở tận cùng bên trong, lưng về phía những khác nên khác cũng thấy động tác của cô.

 

Sau khi tìm một xấp tiền dày cộp và các loại phiếu nộp lương thực, cô liền ném thẳng gian.

 

Hệ thống , gian tuy tạm thời chỉ một chức năng lưu trữ nhưng một điểm là đồ vật bên trong là tĩnh lặng, đồng thời phớt lờ thời gian và gian, sẽ luôn theo linh hồn cô tới mỗi một thế giới nhiệm vụ.

 

Đương nhiên nếu cô nhiệm vụ nữa, cũng tiến thế giới nhiệm vụ nữa thì gian cũng sẽ mở nữa, một khi ở thế giới nhiệm vụ, gian sẽ ảnh hưởng bởi bất kỳ yếu tố nào.

 

nhỏ một chút nhưng điều kiện tiên quyết , nhân viên cũ đầu tiên hưởng đãi ngộ vô cùng mãn nguyện.

 

Sắp xếp xong đồ đạc trong hòm, Đỗ Ngôn Lăng còn chút kinh ngạc, đồ của nguyên chủ thật sự khá nhiều.

 

Tiền và phiếu nhiều đành, bên trong còn một chiếc đồng hồ đeo tay.

 

Nhìn là đắt, nguyên chủ đây từng đeo vài đồng, liền các bà thím trong làng cầm lấy sờ mó hồi lâu, tay đều sờ đến đỏ ửng, đồng hồ suýt chút nữa lột mất.

 

Dọa cô dám đeo nữa, luôn để trong hòm.

 

Lần định ngoài, Đỗ Ngôn Lăng cũng đeo lên, tự rót đầy nước bình nước của , kẻo lát nữa khát gì uống.

 

Làm xong tất cả, cô rời khỏi phòng ngủ, mặt trời ch.ói chang đầu, tiện tay đội chiếc mũ rơm lên, đang định rời .

 

Liền thấy Tô Nhân Nhân , khuôn mặt xinh mang theo vài phần thanh lãnh, :

 

mượn xe đạp, cô dùng ?"

 

Nói lời cũng lạnh nhạt, giống như đang việc , giống như đang đòi tiền khác .

 

Mắt Đỗ Ngôn Lăng sáng lên, cần nghĩ ngợi gật đầu:

 

“Dùng!

 

Đa tạ cô."

 

Tô Nhân Nhân liếc cô một cái, dường như chút ngoài ý , ngừng một lát mới :

 

“Cô đợi đấy, lấy xe cho cô."

 

Đỗ Ngôn Lăng ngoan ngoãn gật đầu, lúc cũng vội nữa, tới giàn che nắng nghỉ ngơi.

 

Trong phòng tuy giường sưởi nhưng cô mới tới nên thực sự vẫn thích ứng việc ở chung phòng với những khác, cô thích gian riêng tư hơn.

 

Không nên lấy lý do gì để dọn ngoài ở nhỉ?

 

Phải đợi cô năng lực tự vệ nhất định .

 

Đỗ Ngôn Lăng tính toán kế hoạch tiếp theo, sẵn tiện trong ý thức sắp xếp đồ đạc trong gian.

 

Tiền của nguyên chủ thật nhiều, trong thời đại mà mệnh giá nhỏ nhất là xu, lương tháng mấy chục tệ , trong tay cô hơn năm trăm tệ!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-200.html.]

 

Các loại phiếu cũng đều nhiều, như phiếu kem dưỡng da, phiếu b.ăn.g v.ệ si.nh thực sự ít.

 

Phiếu thịt cũng hai tờ, đến lúc đó nghĩ cách mua một ít gia vị, mua thêm ít thịt, tìm thời gian nấu chín để trong gian, ăn là thể ăn.

 

Đang nghĩ ngợi, cô liền thấy tiếng bánh xe lăn.

 

Ngước mắt lên, liền thấy Tô Nhân Nhân đạp một chiếc xe đạp nữ xuất hiện trong sân, xe đạp trông hoài cổ, màu xanh thẫm, bên còn một chiếc chuông nhưng thanh ngang chắn chân đối với những chân ngắn.

 

“Oa!"

 

Trịnh Mẫn uống nước kinh ngạc thốt lên:

 

“Tô Nhân Nhân, chiếc xe là cô mua ?!

 

Xe đạp thật quá!

 

Sau chúng ngoài là xe đạp ."

 

Tô Nhân Nhân thần sắc lãnh đạm :

 

“Không , mượn đấy."

 

Trịnh Mẫn lưu luyến rời, đưa tay sờ:

 

thể đạp thử một chút ?"

 

Tô Nhân Nhân trực tiếp từ chối:

 

“Không ."

 

về phía Đỗ Ngôn Lăng:

 

“Cầm lấy , sớm về sớm."

 

“Được."

 

Đỗ Ngôn Lăng vội vàng tới.

 

Không đạp chiếc xe đạp thích, Trịnh Mẫn xụ mặt xuống, lầm bầm:

 

“Quan hệ của hai lên từ khi nào thế?

 

còn cho mượn xe đạp ?"

 

Đỗ Ngôn Lăng híp mắt :

 

“Cô mà."

 

Trịnh Mẫn kinh ngạc cô:

 

“Cái quỷ gì thế?

 

Một chiếc xe đạp liền mua chuộc ?"

 

ghét Tô Nhân Nhân thứ nhì ?

 

Ghét nhất là Triệu Tiểu Nguyệt, bởi vì Lục Thư Ngôn rõ ràng hảo cảm với Tô Nhân Nhân.

 

Đỗ Ngôn Lăng thành thật gật đầu:

 

, mua chuộc đơn giản như đấy."

 

thêm nữa, leo lên xe, gửi lời cảm ơn tới Tô Nhân Nhân, sẵn tiện hỏi cô cần giúp mang đồ gì về , khi nhận câu trả lời phủ định, cô đạp một cái, chiếc xe liền lao xa vài mét.

 

Vừa khỏi điểm thanh niên tri thức, tầm mắt của Đỗ Ngôn Lăng liền những ngôi nhà đất nung còn chân thực hơn cả ký ức tiếp nhận cho chấn động.

 

Không thấy một dấu vết nào của sự đô thị hóa, nông thôn thời đại còn điện.

 

Nhà gạch ngói cực kỳ hiếm, tính cả điểm thanh niên tri thức, liếc mắt qua cũng chỉ thấy bốn năm gian, mà phần lớn còn là nhà gạch ngói thuần túy.

 

Đại đội là đại đội sáu, bao gồm hai ngôi làng, đại đội trưởng là của làng Chu gia bên cạnh, chịu trách nhiệm quản lý hai ngôi làng.

 

Bên ngôi làng hai trưởng thôn riêng biệt, trưởng thôn của làng Triệu gia chính là cha đẻ của Triệu Tiểu Nguyệt.

 

Điểm thanh niên tri thức ở giữa hai ngôi làng, cách đều xa.

 

một cái là thấy cả hai ngôi làng, thể thấy thời đại nghèo đến mức nào.

 

Mảnh đất vàng dẫm đạp vô chắc chắn nhưng chút mấp mô, một cái để ý liền xe xóc đến mức cô nảy lên.

 

Lòng Đỗ Ngôn Lăng chùng xuống, thế giới quá khắc nghiệt .

 

 

Loading...