“An An hiếu thảo như , kiếp cô bỏ rơi nó, nhưng nó vẫn bằng lòng dưỡng lão cho cô , cô ở bên cạnh An An, cho dù bây giờ tiền, An An lớn lên kiếm tiền chắc chắn sẽ trả tiền cô thôi...”
Cô thể cần tù !
Tô Lạc Chi nức nở bắt xe buýt, chuyển qua mấy trạm mới đến biệt thự cũ của nhà họ Diệp, chỉ là đến cửa cô vẫn gặp tình huống giống như bên nhà họ Tô —— cô .
Nhà họ Diệp còn tuyệt tình hơn nhà họ Tô, bảo vệ thấy tên của cô liền trực tiếp :
“Xin , cô là khách đưa danh sách đen, trong."
Tô Lạc Chi cam tâm, cũng rời , cứ thế canh ở đó.
Canh mãi canh mãi, cuối cùng cũng thấy một chiếc xe quen thuộc chạy tới, cô vội vàng lao chặn đường.
Chiếc xe lúc khu dân cư chạy chậm, cô lao , tài xế lập tức dẫm phanh, Tô Lạc Chi sốt ruột :
“An An!
Diệp Lệ, trả An An cho !
Nó là con của !"
Trong xe đứa trẻ vặn thấy tiếng của , cũng cuống quýt lóc:
“Mẹ ơi, ơi!"
Sắc mặt Diệp Lệ biến đổi, bảo bảo mẫu ôm c.h.ặ.t An An, để nó rời , bản xuống xe kéo Tô Lạc Chi :
“Mọi ."
Chiếc xe thuận lợi trong.
Xác nhận con trai thấy nữa, sắc mặt đàn ông đột nhiên u ám xuống, một lực mạnh hất ngã phụ nữ vốn dĩ chẳng còn mấy sức lực xuống đất, căm ghét cô :
“Cô còn dám đến đây ?"
Thời gian qua rời xa Tô Lạc Chi, An An vui, đặc biệt đến đây đưa con chơi về, ai ngờ sẽ xui xẻo gặp Tô Lạc Chi thế , An An buồn rầu một thời gian dài .
Tô Lạc Chi đau đến mức nhe răng trợn mắt, nhưng thấy ánh mắt của Diệp Lệ, trái tim đau đến mức thắt , cảm giác như từ xuống đều như mặc quần áo phơi bày mắt , khó xử khôn tả, nhưng nghĩ đến mục đích của , cô vẫn kiên trì:
“ An An, nó là do sinh , là nuôi lớn, dựa cái gì mà đến gặt hái thành quả chứ?!"
Cô bây giờ chỉ còn An An thôi, bất kể cô gì, An An đứa trẻ đều sẽ trách cô , nó như , tương lai xuất sắc như , cô nhất định nuôi An An bên .
Diệp Lệ châm biếm một tiếng:
“Cô còn mặt mũi mà nhắc đến An An ?
Nếu cô an phận thủ thường, cho dù cô chẳng gì thì An An đều thể để cô nuôi, nhưng cô những gì?
Có như cô, An An thật là xui xẻo tám đời!"
Hốc mắt Tô Lạc Chi đỏ lên, Diệp Lệ dù cũng là một đàn ông trai, chung sống lâu như , hai là vợ chồng, cô tự nhiên cũng thích đối phương, thích chỉ trích như , cô càng thêm khó chịu:
“, là bất đắc dĩ mà thôi!"
“Bất đắc dĩ ?"
Diệp Lệ lạnh mặt:
“Cô tưởng thực sự đây cô đối xử với An An thế nào ?
Trước đây nghĩ An An ỷ cô, cô cũng đổi , thể truy cứu chuyện cũ, dù cô mới là của An An, sinh nuôi dưỡng nó một trận, một một cũng chẳng dễ dàng gì, nhưng cô thực sự đổi ?
Đạo nhái còn hại thành thế , mà vẫn mặt mũi một câu bất đắc dĩ, tin là cô đổi!"
Tô Lạc Chi cứng họng, sững sờ đàn ông thấu cô và chẳng thèm nể tình chút nào nữa, hổ thẹn lỗ nào mà chui.
Cô quả thực bất đắc dĩ, cô chỉ là... chỉ là...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-191.html.]
Chỉ là cái gì chứ?
Tô Lạc Chi nên lời.
Diệp Lệ thấy cô như , càng cảm thấy ghê tởm, vỗ vỗ tay như vỗ thứ gì đó bẩn thỉu, trầm giọng :
“Nếu cô thực sự vì cho An An thì đừng xuất hiện nữa, đương nhiên cô xuất hiện cũng sẽ cho phép , cho dù An An hận thì cũng sẽ để cô gặp nó nữa.
Tô Lạc Chi, đừng ép ."
Tô Lạc Chi ngẩn ngơ .
đàn ông dường như cô một cái cũng thấy ghê tởm, nhanh ch.óng vượt qua cô khu dân cư.
Tô Lạc Chi vội vàng bò dậy:
“Anh trả An An cho !
sai , nhất định sẽ đối xử với An An..."
Chỉ là chẳng còn ai thèm quan tâm đến cô nữa.
Cô ngây ngốc cánh cổng khu dân cư hồi đáp, mãi vẫn lấy tinh thần.
Hào quang dường như mới là ngày hôm qua.
Chẳng bất kỳ điềm báo nào, đột ngột một cái Tô Ngôn Lăng đ.á.n.h trở nguyên hình.
Cô chính , một nhếch nhác, những bộ quần áo đắt tiền mua lúc rách khi ngã xuống đất, trông giống như kiếp sa sút đến mức nhặt r-ác khoác lên bộ quần áo vặn.
Cô chút thẫn thờ, thực sự trọng sinh một kiếp ?
Hai tháng , chính thức mở tòa kiện tụng.
Bên phía Tô Ngôn Lăng đầy đủ chứng cứ, bên phía Tô Lạc Chi chẳng chút chứng cứ nào cả, cho dù cũng là cáo nhưng Diệp Lệ mời đến đoàn luật sư lợi hại nhất của nhà họ Diệp, cuối cùng đương nhiên là t.h.ả.m bại đến mức tơi bời hoa lá.
Tô Lạc Chi liên lụy cả Diệp Lệ nữa, bồi thường cho Tô Ngôn Lăng khoản phí bản quyền trời và phí xâm quyền, bồi thường tinh thần, vân vân và mây mây.
Lần cho dù nhà họ Diệp hậu thuẫn, Diệp Lệ thực sự cũng là nhiều năm tu hành đổ sông đổ biển hết.
Bán tháo cổ phần, bán tháo bất động sản để đền tiền.
Tự nhiên chỉ đền tiền cho Tô Ngôn Lăng, mà còn của các nhà đầu tư khác nữa, Tô Ngôn Lăng đợi lâu như chính là đợi quả cầu tuyết càng lăn càng lớn, khi một ngày nào đó đến điểm tới hạn còn lăn thêm bao nhiêu nữa thì thể nổ tung .
Thực nếu cô đủ kiên nhẫn thì vẫn thể tiếp tục chờ đợi, đợi phim truyền hình phát sóng, đến lúc đó sức ảnh hưởng càng mạnh thì bồi thường cũng càng nhiều.
Tô Lạc Chi liên tục tay, cô nhịn nổi nữa .
Nói cũng Tô Ngôn Lăng vẫn chút tiếc nuối, kết quả phán quyết cuối cùng cần bồi thường, cô thở dài một tiếng.
Rơi mắt Tô Lạc Chi thì đó chính là sự chế nhạo .
Tại tòa án, cô trực tiếp suy sụp tinh thần, vùng vẫy lao tới:
“Tô Ngôn Lăng, cô nên xuất hiện, cô nên ch-ết mới đúng!
Hu hu hu...
Tại cô xuất hiện chứ..."
Nếu cô trọng sinh thì bản bây giờ vẫn còn thể sống thảnh thơi thoải mái.
cô trọng sinh !
Cô còn tính kế nữa!
Tô Lạc Chi tự nhiên lao tới , ngăn , nhưng dáng vẻ dữ tợn đó vẫn khiến mà mắt chữ O mồm chữ A, Tô Ngôn Lăng yêu cầu xét xử công khai, bộ quá trình vụ án livestream, khán giả trong phòng livestream tự nhiên cũng thấy , nhất thời là một trận mắng nhiếc.
Diệp Lệ lạnh lùng tất cả những chuyện .
Chuyện đến nước , vùng vẫy nữa cũng vô ích, chỉ thể vạch rõ ranh giới với Tô Lạc Chi, tiền nên đền trốn , về danh tiếng vẫn cố gắng cứu vãn một chút.