“Mãi cho đến khi Sở Hân Vũ ở trong ống kính gọi “bố" về một phía nào đó.”
Không khí một nữa đạt đến cao trào.
Thời gian qua sức nóng của Ngôn Lăng quá lớn, đó chế giễu một trận về chuyện kế, vì khi Sở Yếm Khanh xuất hiện trong chương trình, ngay cả những cư dân mạng liên quan cũng khỏi tò mò —— đàn ông trông như thế nào!
Bình luận màn hình gần như đều :
【Cho xem với!】
【Cầu xin các đấy, bạn mắc bệnh nan y, chỉ xem chồng Ngôn Lăng trông như thế nào thôi!】
【Có dám cho xem chính diện hả!】
【Người đàn ông chân dài thật đấy!
Hít hà hít hà, là một trai!】
【Đậu xanh!
Cái tay !
thấy trong buổi trực tiếp, chắc chắn là bổ sung đó !】
【Đường đường là sếp của một công ty lớn mà cũng giúp vợ con xách hành lý ?
Đột nhiên thấy đàn ông thật gần gũi】
【Cơ bắp săn chắc , khỏe thật đấy, cảm giác an đầy luôn, thứ một vạn ngưỡng mộ Ngôn Lăng!
Hu hu hu!】
【May mà qua xem bản ghi , quả nhiên bất ngờ, tiếc là vẫn cho xem chính diện, ê-kíp chương trình quá hãm , chắc chắn là treo lửng lơ chúng đây mà】
Cuối cùng khi các khách mời đều lên xe rời khỏi ngôi làng, chiếc xe lao về phía xa, ống kính cũng thuận thế kéo xa, đồng thời màn hình hiện mấy chữ —— 【Tám giờ rưỡi sáng mai, hẹn gặp ở phòng livestream】
Xem xong chương trình, Ngôn Lăng mệt mỏi ngáp một cái, cúi đầu xuống thấy Sở Hân Vũ cuộn tròn trong lòng ngủ từ bao giờ.
Đứa nhỏ cũng giỏi thật, tiếng chương trình to như mà thằng bé vẫn ngủ .
Ngôn Lăng chột sờ sờ mũi, cô chăm con thực sự tinh tế cho lắm, mải mê xem chương trình, con buồn ngủ cô cũng để ý lắm, bỗng chốc phát hiện ơ?
Sao đứa trẻ còn tiếng động gì nữa?
Thế thì quá, xem tiếp thôi.
Dù chắc chắn là nguy hiểm gì .
Ngôn Lăng cẩn thận đặt Sở Hân Vũ xuống giường, tiếc là nhóc con ôm cô quá c.h.ặ.t, trong lúc giằng co, một túi hạt hướng dương giường đổ.
Ngôn Lăng vội vàng đỡ lên, đặt túi hạt hướng dương lên tủ đầu giường, tiện đường nhà vệ sinh đ.á.n.h răng rửa tay, leo lên giường, ngáp một cái, thuận tay ôm lấy nhóc tì bụ bẫm lòng, cứ như ôm một chiếc gối ôm , ngủ .
Nửa đêm hơn mười một giờ.
Lúc Sở Yếm Khanh về đến nhà, cả căn biệt thự yên tĩnh hẳn , chỉ những dải đèn mờ ảo còn sáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-169.html.]
Anh quen với việc , chỉ là lúc đến cửa phòng chính thì chút do dự, nhưng nghĩ đến việc hiệu quả cách âm của phòng tắm chắc là tệ nên vẫn .
Trong phòng chỉ hai thở nhè nhẹ, chân mày Sở Yếm Khanh nhếch lên, vốn dĩ Ngôn Lăng dạo ngủ cùng Tiểu Vũ nhưng thực sự thấy thì trong lòng vẫn chút kinh ngạc.
Đứa nhỏ mắt thật đấy, chọn cho quả thực đối xử với thằng bé.
Sở Yếm Khanh nhẹ bước chân, tìm thấy bộ đồ ngủ của trong một góc tủ quần áo, lạ lẫm quen thuộc bước phòng vệ sinh.
Vệ sinh cá nhân xong , trong phòng để một chiếc đèn ngủ ban đêm, thể thấy hai con đang ôm , đầu kề đầu ngủ một cách mật, thế là chọn phía bên .
May mà chăn gối rộng rãi.
Làm xong tất cả những việc , gió điều hòa vẫn thổi, Sở Yếm Khanh đều nhịn mà đổ một chút mồ hôi, định thở phào một cái thì cảm thấy cảm giác lưng đúng, đưa tay sờ một cái, một hạt hướng dương thoang thoảng mùi sữa hiện trong tay.
Sở Yếm Khanh:
“...”
Anh lẳng lặng ném hạt hướng dương thùng r-ác, mò mẫm giường một hồi, tìm thấy thêm mấy hạt hướng dương nữa, bộ đều xử lý sạch sẽ, lúc mới xuống .
Đột nhiên đứa trẻ ở giữa động đậy một chút, giống như tỉnh dậy vệ sinh, theo bản năng bò từ phía bên để , ai ngờ mới bò hai bước tông một bức tường thịt.
Sở Hân Vũ mơ mơ màng màng qua.
Sở Yếm Khanh thấp giọng :
“Là bố đây.”
Anh thuận tay bế đứa nhỏ đặt xuống đất:
“Đi con.”
Cái đầu nhỏ của Sở Hân Vũ tỉnh táo hơn một chút, mờ mịt một cái, dường như hiểu tại bố cũng xuất hiện giường...
Được , bé đang buồn tè.
Sở Yếm Khanh nhóc con chạy phòng vệ sinh, trong mắt lóe lên sự vỡ lẽ.
Hèn chi mỗi về đ.á.n.h thức Sở Hân Vũ vệ sinh thằng bé đều , lúc đó gần như đều là rạng sáng , đứa nhỏ đồng hồ sinh học vệ sinh là hơn mười một giờ ?
Đang suy nghĩ thì ở phía bên giường động đậy một chút, ngay đó lăn một cái trực tiếp đến mặt , một tay vươn qua sờ lên l.ồ.ng ng-ực một cái, ngay đó ôm lấy , chân cũng gác qua, ngoan ngoãn ngủ tiếp.
Cả Sở Yếm Khanh cứng đờ, dám cử động.
Mà lúc , Sở Hân Vũ cũng mới vệ sinh xong chuẩn lên giường.
Sở Yếm Khanh nghĩ ngợi một lát, chỉ vị trí trống bên :
“Con qua đó .”
Sở Hân Vũ ngây một nửa chiếc giường trống , đang ôm bố, tủi bĩu môi, lườm Sở Yếm Khanh một cái, gò má mập mạp đều vì tức giận mà phồng lên.
Bố quá đáng thật đấy!