“Khiến các cô gái trong đoàn phim đều yêu quý bé vô cùng, đứa nhỏ “bám " đáng yêu như thế ai mà thích?
Chỉ là nhóc con đối với những ngoài đều sẽ biểu cảm nghiêm túc, lúc đông thì trực tiếp mặt cảm xúc, giống Sở Yếm Khanh lúc nghiêm túc đến mười phần.”
Khiến cho những chị đang tươi rói đều dám gần nựng tay, thơm má nữa.
Ngôn Lăng thấy , liền sai bảo Sở Hân Vũ rót nước cho đám chị gái xinh , cũng uổng công họ yêu thích con như .
Thế là đều vui vẻ.
Chỉ Sở Hân Vũ mỗi ngày mệt đến mức về nhà là lăn ngủ, lượng ăn cũng lớn hơn nhiều, cơ thể thấy rõ là rắn chắc hẳn lên.
Quản gia thấy mỗi ngày đều hớn hở, thỉnh thoảng còn lén chụp ảnh Tiểu Vũ gửi cho Sở Yếm Khanh, còn khen ngợi:
【Tiểu Vũ đứa trẻ theo phu nhân quả thực là đúng đắn, xem bây giờ thằng bé hoạt bát bao (đính kèm một tấm ảnh đang chạy đưa nước cho một chị gái)】
Sở Yếm Khanh:
“...”
Cứ trực tiếp nuôi , việc gì vòng vo như ?
Trong thời gian đó, Sở Hân Vũ còn đón một cái sinh nhật, tất cả trong đoàn phim cùng tổ chức cho bé.
Lần đầu tiên đón một cái sinh nhật náo nhiệt như , nhóc con vô cùng phấn khích, mặc dù bé vẻ ngại ngùng, nhưng ngày hôm đó hề giữ vẻ mặt nghiêm túc, khuôn miệng nhỏ luôn mang theo nụ nhàn nhạt, buổi tối ngủ còn hưng phấn đến mức lăn lộn mấy vòng giường.
Ngôn Lăng bên cũng nhờ mà sống khá , vì cô “hy sinh" con trai để nũng với họ, các chị gái trong đoàn phim đều đối xử với cô hơn, các thầy trang điểm cho cô đều hết sức nhẹ nhàng, sợ cô đau khiến Sở Hân Vũ xót.
Ngay cả cô nàng nữ chính lưu lượng hiện tại lúc ăn cơm cũng sán gần, Sở Hân Vũ ngoan ngoãn ăn cơm, món nào cũng xoay vòng ăn, kén ăn.
Những món Ngôn Lăng thích ăn đều thể đưa cho bé, bé đều vui vẻ nhận lấy, cứ như cho một miếng thịt .
Nữ chính nhịn :
“Nhìn mà em cũng sinh một đứa con , cầu như Tiểu Vũ, chỉ cần một nửa thôi là lắm .”
Các diễn viên chính khác cũng lượt gật đầu:
“Ai mà chẳng ?”
“Tiếc là giờ chúng ngay cả đối tượng còn chẳng , đừng mơ nữa.”
Nữ chính than thở một tiếng, họ lúc cũng thể kết hôn sinh con, nếu sự nghiệp coi như bỏ .
vẫn chút cam lòng thêm một câu:
“Chỉ thể tạm thời thèm thuồng đứa nhỏ Tiểu Vũ thôi.”
Sở Hân Vũ đang vùi đầu ăn cơm thấy gọi tên , mờ mịt đám chị một cái, thấy mắt họ sáng rực , giống hệt ánh mắt fan mà , đó là sự yêu thích.
Cậu bé ngượng ngùng mím môi, cố gắng giữ bình tĩnh.
bé vốn dĩ xinh xắn, ngay cả khi mặt cảm xúc đều thể khiến ít cô gái hò hét.
Lúc mặc dù vẫn biểu cảm gì nhiều, nhưng dáng vẻ vẻ ngại ngùng của bé vẫn khiến nữ chính và nữ phụ mặt ở đó thốt lên khe khẽ.
Hai bưng bát, dậm chân, luống cuống tìm điện thoại:
“Mau chụp mau chụp, đáng yêu quá mất!”
Nam phụ ở bên cạnh nỗi đau của khác:
“Chị Ngôn mai là đóng máy , đến lúc đó Tiểu Vũ hai đều thèm .”
Động tác của hai khựng , mặt mày mếu máo gì.
Ngôn Lăng lẳng lặng ăn cơm, thấy lời cũng chút cảm thán.
, đóng máy.
Rất lâu đây khi nhiệm vụ cô từng đóng phim, nhưng đó bao lâu , nay , chớp mắt sắp đóng máy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-163.html.]
Kiếp đó xảy chuyện gì cô đều nhớ rõ lắm.
Chỉ một kỹ năng diễn xuất là giữ .
Chiều ngày hôm , Ngôn Lăng đóng máy xong xuôi.
Vai diễn của cô nặng, nhưng vì chung đụng đều thích cô, cộng thêm đoàn phim một nửa, cũng đang nhân cơ hội nghỉ ngơi một chút, buổi tối còn tụ tập ăn một bữa cơm.
Sau khi náo nhiệt qua , Ngôn Lăng mới nhẹ nhõm rời , việc chuyển nhà giao cho quản gia .
Sở Hân Vũ còn chút luyến tiếc, bé thích lúc đóng phim, dường như ánh mắt đều tập trung cô, đặc biệt rực rỡ.
Đứa nhỏ lúc đều tiếc nuối vì kỹ năng vẽ của đủ, thể vẽ xinh như , chỉ ngắm ngay lúc .
dù nỡ, việc thì vẫn .
Ngôn Lăng rầm rộ mà đến, rầm rộ mà , để một đống truyền thuyết về cô, thổi phồng đến mức fan của cô đều dám tin, đây là chị đại giàu trong nhận thức của họ ?
Và cùng cô rời còn Diêu Huy.
Anh cũng chuẩn một chút, hai ngày nữa chương trình.
đó, Diêu Huy gọi Ngôn Lăng :
“ , bạn già Từ Bình của dạo đang một bộ phim, đại nữ chủ, vẫn đang tìm nữ chính, kiểu gì cũng hài lòng, đều vì ngoại hình mà loại.
thấy đặc biệt hợp với cô, phim tiên hiệp, thể loại dễ nổi tiếng, là để giới thiệu cho cô nhé?”
Ngôn Lăng thấy cái tên Từ Bình là da đầu tê rần, tội nguyên chủ gây , lúc để cô gánh chịu, nhất thời do dự, nhưng thực sự xao động.
Ngược là nhóc con Sở Hân Vũ, thấy lời , lập tức lớn tiếng :
“Muốn!
Mẹ đóng phim!
Làm tiên nữ!”
Người mặc sườn xám như , tiên nữ chắc chắn sẽ càng hơn!
Ngôn Lăng xong, lập tức gật đầu:
“Thành giao!
Vậy phiền Huy .”
Diêu Huy sâu cô một cái:
“Biết phiền thì lúc gặp mặt nhất định thể hiện cho !”
“Quay về nhà họ Sở.”
Có quản gia tất bật chăm sóc, Ngôn Lăng ngoài sự mệt mỏi khi xe thì những thứ khác đều , Sở Hân Vũ cũng .
Ở ngoài bao nhiêu ngày, hai về đến nhà đều chút phấn khích, suốt đường nhảy nhót chạy .
Ngôn Lăng chạy nhanh, ở phía , Sở Hân Vũ chạy chậm, còn sốt sắng nhắc nhở:
“Mẹ ơi, chậm thôi chậm thôi...”
Ngôn Lăng đột ngột dừng bước, nhóc con dừng kịp, một đầu tông thẳng chân cô, ôm đầu lảo đảo, như đ.â.m đến choáng váng .
“Phụt!”
Ngôn Lăng bật , giáo huấn:
“Đã bảo con chậm thôi mà?”
Sở Hân Vũ bĩu môi, rõ ràng là chạy quá nhanh, bé sợ đuổi kịp nên mới sức chạy, nhưng bé thấy nụ của nỡ gì nữa.