“Đi việc cũng cùng !”
Còn quản gia nữa...
Anh coi như tại trông trống trải như , những bình hoa, chén trong nhà đều mang hết , đóng phim thôi mà, cần dọn cả nhà ?!
“Hắt xì!”
Nằm sofa, Ngôn Lăng hắt một cái.
Cậu nhóc suốt dọc đường đều hưng phấn vội quan tâm hỏi:
“Mẹ ơi, cảm ?
Con mang theo hộp y tế, để con lấy thu-ốc cảm cho uống nhé?”
“Không cần, cần.”
Ngôn Lăng lập tức ấn bé xuống:
“Con nghỉ ngơi một lát , mệt ?”
Sở Hân Dự lau mồ hì trán:
“Không mệt ạ!”
Không mệt mới lạ!
Ngôn Lăng thầm lẩm bẩm, quản gia sợ họ ở bên ngoài quen, hận thể dọn sạch cả nhà, chuyên môn đóng tàu hỏa vận chuyển tới, họ ba giờ chiều đến đây, đợi đến sáu giờ đồ đạc đều đến , Ngôn Lăng thấy quản gia lớn tuổi như bốc xếp cũng mệt.
Vừa cô cũng rèn luyện một chút nên cũng theo bốc xếp cùng, mười mấy chuyến, Sở Hân Dự đương nhiên cũng theo, bốc dỡ mấy thứ đồ nhỏ cũng mệt đứt .
trẻ con lẽ là tinh lực dồi dào, còn nhảy nhót tưng bừng, cực kỳ hưng phấn.
Ngôn Lăng thật sự nể phục, nhưng cũng thật sự ngờ tới:
“Sức khỏe con bây giờ cường tráng hơn nhiều đấy.”
Sở Hân Dự ngơ ngác chớp chớp mắt.
Ngược là quản gia đang dẫn thu dọn đồ đạc, đáp một câu:
“Nhờ bà chủ cả đấy, đây Tiểu Dự mà cảm là ít nhất cũng hành hạ cả tuần, giờ hai ngày là kh-ỏi h-ẳn , còn cần tiêm nữa.”
Ngôn Lăng phì , nắn nắn khuôn mặt nhỏ phúng phính của Sở Hân Dự:
“Công lao của nhỏ nhé, xem cái mặt nhỏ nhiều thịt hơn , nắn thật sướng tay.”
Sở Hân Dự nắn thì vui vẻ, lộ hai hàng răng sữa thưa thớt.
Đỗ Kiều cũng đang giúp thu dọn đồ đạc thấy con riêng của sếp mềm mại đáng yêu như , mắt đều đờ , tay sờ túi áo, lấy điện thoại chụp ảnh do dự dám chụp.
Hu hu, khó chịu quá, phân vân quá !
Do dự hồi lâu, cô thử rút điện thoại , mặt tất cả thấy ai ngăn cản, mắt sáng lên, gan lớn hơn, trực tiếp lén lút chạy tới chụp hai con lúc bên trái lúc bên .
Sếp cũng quá , mồ hôi đầm đìa thế mà còn một loại vẻ lộn xộn, khuôn mặt đỏ bừng, tuyệt quá!
Ngôn Lăng bỗng nhiên nhíu mày, chằm chằm hàm răng trắng nhỏ của Sở Hân Dự một lát, khổ sở :
“Haizz, răng đứa nhỏ thưa quá, bổ sung canxi thôi.”
Quản gia lập tức mách lẻo:
“Bà chủ đúng lắm, chính là Tiểu Dự thích uống sữa, là bà chủ bảo bé mỗi ngày uống một ly sữa ?”
Hai lời , Sở Hân Dự đương nhiên hiểu , thấy hai chữ sữa bò là đôi lông mày nhỏ nhíu , cô đầy đáng thương:
“Sữa bò ngon ạ.”
Ngôn Lăng híp mắt :
“Rau xanh ngon ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-158.html.]
Ở chung lâu như cô đương nhiên cũng Sở Hân Dự thích ăn rau xanh, nhưng mặt cô, nhóc ngoan như một chú cún con .
Lời , quả nhiên nhóc chần chừ gật đầu:
“...
Ngon ạ.”
Ngôn Lăng xa:
“Rau xanh con ăn dần dần sẽ thấy ngon, sữa bò chắc chắn uống dần dần cũng sẽ thấy ngon thôi, đúng nào?”
Sở Hân Dự xị mặt xuống nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu:
“ ạ!”
“Ha ha ha...”
Ngôn Lăng chọc , xoa xoa đầu bé:
“Hay là mỗi sáng chạy bộ cùng nhé?
Kiên trì nửa tiếng là thể uống ít một ly sữa.”
Sáng chạy bộ còn thể tắm nắng, rèn luyện sức khỏe, cũng là bổ sung canxi, hiệu quả như .
Sở Hân Dự gật đầu dứt khoát hơn nhiều.
Hai bên đạt thỏa thuận, tiếc là ngày đầu tiên thể thực hiện , vì ngay tối hôm đó trợ lý đạo diễn gửi lịch trình sắp xếp cho cô, sáng mai năm giờ rưỡi mặt!
Đây là phim đầu tiên của Ngôn Lăng, nhưng trong đầu nguyên chủ từng đến ít đoàn phim nên đối với việc thành thạo.
Chỉ là xe của nhà họ Sở chút xa hoa.
Chiếc xe trông vẻ thấp điệu nhưng cực kỳ chất lượng cứ thế lái đến gần đoàn phim, Ngôn Lăng từ xe bước xuống liền thu hút một đống ánh mắt kinh ngạc.
Đợi rõ khuôn mặt cô, từng ngoại trừ kinh diễm còn thêm vài phần hiểu rõ.
Còn đang nghĩ là ai mà cao điệu thế, hóa là Ngôn Lăng, lạ nữa.
Ngôn Lăng cũng là sợ hãi ánh mắt của khác, thản nhiên giữa một đống ánh soi mói, Đỗ Kiều thăm dò dẫn trong, liền thấy Diêu Huy và đạo diễn.
Đoàn phim lớn cũng giàu , ngôi lớn nhất chính là Diêu Huy , hơn nữa còn là nhà đầu tư, những vai chính còn đều là những tiểu lưu lượng mới nổi thời gian gần đây, vì cũng yêu cầu diễn xuất quá cao.
Đây mới sự tham gia của Ngôn Lăng.
Mặc dù diễn xuất của cô nhưng cô xinh mà, hơn nữa còn kỹ xảo miệng, chiêu trò cộng thêm thiết lập nhân vật tệ, kiểu gì cũng thể thu hút một đợt lưu lượng cho bộ phim truyền hình .
Ngôn Lăng cũng lý do chọn , thái độ thiện đoàn, tiện thể ký luôn hợp đồng vẫn ký, tiền cô chỉ lấy một ít, là khách mời hữu nghị thì hữu nghị đến cùng.
Tránh lợi cho Văn hóa Duyệt Ảnh lưng.
Tiếc là hợp đồng của nguyên chủ còn ba năm, mà lúc ký kết ban đầu định tiền vi phạm hợp đồng quá cao, cô nỡ trả, cho nên dựa bán nghệ kiếm tiền thì khó .
, giá rẻ một chút cũng thể nhận nhiều phim hơn, dù nhất thời cô cũng thiếu tiền.
Chẳng , hợp đồng ký xong, ánh mắt Diêu Huy cô đổi, cái giá Ngôn Lăng đưa quá rẻ.
Còn rẻ hơn đại đa giá hữu nghị mà dự tính, chút tiền đối với sức nóng hiện tại của Ngôn Lăng mà , thật sự đến một phần mười.
Anh cảm động vô cùng, nắm lấy tay Ngôn Lăng lắc mạnh:
“Cô em , nhận định , cũng thật lòng với em, em diễn cho , rèn luyện diễn xuất một chút, sẽ giới thiệu đường lối cho em!”
Ngôn Lăng đóng vai ngoan ngoãn càng thêm thành thạo:
“Ây, cảm ơn nhé, em nhất định sẽ diễn thật .”
Diêu Huy đích dẫn cô tạo hình, giảng giải cho cô đặc điểm của nhân vật :
“Em cứ diễn theo kiểu bá đạo , nhân vật cậy tài khinh , cô quá thiên phú, cái gì cũng học một là ngay, ngược trân trọng, thấy địa vị kép hát thấp kém, một lòng bám víu quyền quý...”