“Sở Hiến Khanh lúc đang đeo kính râm, che khuất nửa khuôn mặt, cách cũng xa, rõ thần sắc, nhưng chỉ riêng dáng thẳng tắp của , Ngôn Lăng cảm thấy chắc cũng là vẻ mặt vô cảm.”
Chẳng thấy xung quanh , ngoại trừ hai trông giống như thư ký , những khác đều cách ít nhất hai mét .
Lời của Sở Hân Dự cũng khiến các khách mời khác thấy, lượt qua, ai nấy đều lộ vẻ hóng hớt, Diêu Huy còn cường điệu :
“Oa!
Em rể đây là đến thăm ban !”
Lương Thư kinh ngạc:
“Em rể nóng ?
Còn mặc áo dài tay!”
Trần Ngộ càng là chằm chằm chớp mắt, xong còn ngưỡng mộ :
“Nhan sắc và dáng của chồng em thật sự nha, nếu giới giải trí, tuyệt đối là một đại lưu lượng đấy!”
Tô Lạc Chi cũng giật một cái, cô nhịn về phía đó, cách khá xa, chỉ thể thấy đường nét đại khái, nhưng bờ vai rộng eo thon cùng vóc dáng cao ráo của đàn ông vẫn lộ rõ rệt, dù Diệp Lệ, cô cũng nhịn mà trong lòng dâng lên vài phần chua xót.
Sở Hiến Khanh... trông như thế ?
Quả nhiên điều đều Ngôn Lăng chiếm hết !
An An cô dắt thoải mái, giãy giụa một chút:
“Mẹ ơi, con đau.”
Tô Lạc Chi hồn, vội vàng buông tay:
“Xin , cố ý.”
An An ngoan ngoãn lắc đầu:
“Không ạ.”
Cậu bé lo lắng hỏi:
“Mẹ ơi, đang nhớ bố ạ?”
Tô Lạc Chi :
“ , con thật thông minh.”
“Vậy chúng gọi điện thoại bảo bố qua đây !”
An An ngây thơ .
Tô Lạc Chi :
“Sắp về , còn gọi đến gì?
Đến chúng cũng mất.”
Ngôn Lăng cũng hồn, nắn nắn bàn tay nhỏ của Sở Hân Dự, vô cùng bình thản:
“Biết , nhưng chúng đang chương trình, bố con thích lên hình, cần quản .”
“Vâng!”
Sở Hân Dự hai lời liền chuyển dời ánh mắt, vứt bỏ bố .
Sở Hiến Khanh ở đằng xa thấy rõ mồn một hành động của hai con:
“...”
Chẳng qua đây ?
Sao đến , cảm giác chẳng thèm đoái hoài gì thế ?
Bình luận cũng đều ngây :
【...
Thật sự cho xem ?】
【Quá ác, quá ác mà】
【Không là ai nãy còn ở trong nhóm lo lắng Lăng Lăng bắt nạt, xem rốt cuộc là ai bắt nạt ai đây?!
Còn chẳng thèm để rể lên hình!】
【Ha ha ha, rể thật t.h.ả.m, chân ái của bé con là , chân ái của là bé con】 【Hu hu, em cũng t.h.ả.m quá, em xem rể! 】 【Dù em cũng tin Ngôn Lăng ở nhà địa vị cao , ha ha ha, chị đại uy vũ!】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-155.html.]
Tuy nhiên đoàn phim vẫn nhẫn tâm, cứng rắn chuyển ống kính qua để họ một phen mãn nhãn.
Cùng lắm là... lén lút để thợ phim một cái chân.
Nhìn xem đôi chân dài !
Đây là liều mạng đắc tội với nhà tài trợ kim chủ để cho xem đấy!
Bình luận:
【Thôi...
, em mãn nguyện 】
【Cũng coi như nghĩa khí , chúng cũng thể yêu cầu quá nhiều】
【Ít nhất đôi chân dài , dài !】
Bình luận ngược đãi cũng trở nên dễ thỏa mãn, chương trình tiếp tục tiến hành, một trò chơi nhỏ giữa các bạn nhỏ coi như là lời chia tay, Sở Hân Dự coi như thể tham gia, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m nhỏ cùng con nhà thi chạy bộ, mặc dù thua khá t.h.ả.m.
bé thua cũng lóc quấy phá, ngược còn lạnh mặt nhíu mày buông lời hung hồn:
“Sau tớ sẽ đ.á.n.h bại !”
Đứa trẻ đối diện cũng hếch cái cằm nhỏ lên:
“Tớ đợi đấy!”
Theo lời của hai đứa trẻ, trò chơi cũng kết thúc, về ăn bữa trưa, ai nấy thu dọn đồ đạc về nhà, livestream cũng chính thức đóng , chỉ còn máy bản ghi hình vẫn đang một chút cảnh hậu trường chia tay.
Ngôn Lăng cũng dắt Sở Hân Dự về phía Sở Hiến Khanh, hỏi:
“Anh chẳng đến ?
Sao đến ?”
Sở Hân Dự thì gọi một tiếng:
“Bố.”
Thái độ xa lạ, cứ như Sở Hiến Khanh mới là bố dượng, Ngôn Lăng là ruột .
Sở Hiến Khanh im lặng một lát, Ngôn Lăng, :
“Việc xong thì về thôi.”
Sau lưng, thư ký giật giật khóe miệng, thương xót sờ sờ quầng thâm mắt của , để về , bọn họ hầu như cả đêm ngủ đấy!
Nếu đường bay chuyên cơ thì lúc cũng chẳng đến .
Ông chủ mà nhẹ tựa lông hồng như thế!
Thư ký thấy đau lòng quá.
Nhìn , quả nhiên bà chủ cũng chẳng để tâm, một cái ôm cũng , tính tình của ông chủ mà lấy vợ, đúng là nhờ nhà họ Tô gặp xui xẻo.
Trong lòng thư ký một đống suy nghĩ riêng tư, Ngôn Lăng thì gì, dẫn Sở Hiến Khanh về chỗ họ ở để dọn đồ, đàn ông nên cô ngay cả hành lý cũng cần xách, Sở Hiến Khanh vác , thư ký lái xe, lát nữa họ xe của đoàn phim nữa.
Hai chuyện mấy, nhưng tương tự Sở Hân Dự và Sở Hiến Khanh cũng chuyện, vì cũng thấy gì bất thường, Sở Hiến Khanh vốn dĩ trông chút khó gần, chỉ nghĩ rằng quen thể hiện ống kính.
Dù một ông chủ lớn như mà còn bằng lòng xách vali cho vợ con thì chứng minh sự khác biệt của .
Lương Thư thích Ngôn Lăng, thấy cách chung sống của vợ chồng họ cũng thở phào nhẹ nhõm, chăm sóc con riêng đến phát sốt, cô cũng từng âm thầm lo lắng bố đứa trẻ sẽ tức giận, giờ xem là giận .
Không chỉ Lương Thư, những khác cũng đang quan sát, qua một lượt, ngưỡng mộ thì ngưỡng mộ, kẻ ghen tị thì ghen tị, mỗi một vẻ mặt rõ là gì, trong đó sắc mặt của Tô Lạc Chi là phức tạp nhất.
Cảnh tượng cô huyễn hoặc về việc Sở Hiến Khanh vì đứa trẻ mà giận Ngôn Lăng xảy .
Ai giận mà còn ẩn ẩn chút khúm núm Ngôn Lăng chứ?!
Ngôn Lăng chẳng lẽ thật sự bỏ bùa ?
Lúc sắp lên xe, Diêu Huy bỗng nhiên một câu:
“Em gái, xem điện thoại nhé!”
Ngôn Lăng lập tức mở điện thoại, điện thoại vẫn động tĩnh gì, đợi xe khởi hành, điện thoại mới đột nhiên rung lên, Diêu Huy gửi một tin nhắn:
【Em gái, dạo rảnh ?】
【Anh một bộ phim đây】 【Nói về một nghệ sĩ già tìm t.ử tiếp nhận sự truyền thừa của 】 Diêu Huy gõ chữ từng đoạn một, Ngôn Lăng khó xử nhíu mày, chút ngượng ngùng gõ chữ:
【Em trẻ trung xinh thế , đóng vai nghệ sĩ già thì chút hợp lý lắm...】
Đối phương —— “Đang nhập tin nhắn...”