“Thật sự nghĩ nào cũng thể để cô chiếm hết hào quang như hai ?”
Tăng chương đến đây!
“Được , dọn dẹp một chút, chúng lên vòng thứ hai —— Bóng bàn bùn lầy!”
Đạo diễn gân cổ hét lớn.
Nhân viên công tác tới bố trí sân bãi, nhanh thu dọn xong.
“Bảy ván thắng bốn.”
Đạo diễn :
“ đều là đ.á.n.h đôi, các bạn tự lập đội, quyết định xong thì cùng lên sân.”
Lời thốt , năm khách mời đưa mắt , Lương Thư khổ sở:
“ đ.á.n.h nha.”
Trần Ngộ cũng gãi đầu:
“Trình độ của bình thường.”
Diêu Huy đang cầm vợt tâng bóng, ung dung tự tại, :
“ , cái chính là đ.á.n.h khắp tiểu khu đối thủ đấy!”
Ba về phía hai cuối cùng lên tiếng.
Tô Lạc Chi chút ngượng ngùng:
“Em cũng một chút, trình độ cao.”
Ngôn Lăng thì :
“ .”
Thần sắc bình thản tự tin.
Giống như lúc dựng lều, lúc nhận nhiệm vụ dỗ trẻ đó, chính là bộ dáng , Diêu Huy lập tức vui mừng:
“Em gái, ý em là kỹ thuật của em khá đúng ?”
Ngôn Lăng mỉm gật đầu:
“Cũng tạm.”
Diêu Huy lập tức :
“Vậy thì , thì , hai cứ phiên ở sân xuống, ba còn luân chuyển.”
“Không vấn đề gì!”
Trần Ngộ nhanh ch.óng gật đầu.
Ngôn Lăng thích chiếm hào quang , liền để Diêu Huy lớn tuổi nhất phân phối, cuối cùng Tô Lạc Chi và Diêu Huy lên , tiếp theo là Ngôn Lăng và Lương Thư, mỗi hai ván, đó xem ai phát huy hơn thì mới sắp xếp đó cùng với Trần Ngộ.
Sau khi xác định xong, Diêu Huy dẫn Tô Lạc Chi lên sân , bên phía dân làng cũng nhanh ch.óng bàn bạc xong, hai lên.
Ở trong bùn lầy, khó nhất là đ.á.n.h bóng bàn, mà là hai chân thể tự do di chuyển trong bùn.
Theo mệnh lệnh của trọng tài, trận đấu chính thức bắt đầu, phía khách mời giao bóng , mở đầu chuyện đều thuận lợi.
Cho đến khi đối phương đ.á.n.h một quả bóng lệch, Diêu Huy đuổi theo, kết quả b-ắn đầy nước bùn lên , bóng cũng rơi xuống đất.
Thua một quả.
Lại tiếp tục, giao bóng, Diêu Huy rút kinh nghiệm, trực tiếp giao một quả lệch, thành công lấy một điểm.
nhanh bên đáp trả một quả.
Qua lẫn , trong lúc đó xen lẫn tiếng Tô Lạc Chi chân tay luống cuống đón bóng, may mà kỹ thuật của Diêu Huy tệ, nhanh ch.óng thích nghi, cuối cùng vẫn thành công lấy điểm .
Chỉ là ván thứ hai thua.
Đến lượt Ngôn Lăng lên sân, Lương Thư còn căng thẳng:
“ thật sự đ.á.n.h, chỉ là đây từng theo chồng cũ đ.á.n.h qua hai , bà chê đ.á.n.h , cho chơi nữa.”
“Không , chị cứ lưng em chờ là , cứ để em lo.”
Ngôn Lăng híp mắt :
“Lúc đó nếu thắng, chính là của em.”
Lương Thư trợn tròn mắt:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-152.html.]
“Như ?”
Ngôn Lăng thản nhiên:
“Chỉ là trò chơi thôi, thắng thua quan trọng đến thế , cả.”
Trong lúc hai chuyện đến bàn, đối diện dân làng cũng vì tôn trọng nên cử hai cô gái sang, hai bên chào hỏi thiện, vẫn là phía khách mời giao bóng .
Đối phương cũng chậm rãi đ.á.n.h qua.
Rất , đ.á.n.h cho lắm.
Ngôn Lăng lúc đón bóng dùng sức một chút, đ.á.n.h quả bóng lên cao, quả bóng bàn vặn chạm mép bàn cách mười phân, nảy ngoài.
Hai đối diện đều ngẩn .
Quả đầu tiên, thắng.
Lại tiếp tục đối phương cũng bắt đầu coi trọng, giao bóng trực tiếp là một cú đập bóng.
Ngôn Lăng vội vàng lùi hai bước đón bóng, đ.á.n.h qua hai ba hiệp, cuối cùng khi Ngôn Lăng tìm cơ hội, liền đ.á.n.h trả một cú đập bóng, tốc độ nhanh đến mức đối phương một nữa kịp phản ứng, bóng rơi xuống đất.
Dân làng:
“?!”
“Con bé thật sự đ.á.n.h nha!”
Một dân làng lớn tuổi chỉ Ngôn Lăng.
Hai sân cũng mím môi, thần quán chú.
cuối cùng vẫn thua vài , ván thứ ba khách mời thắng.
Ván thứ tư dân làng , đổi thành hai ở ván đầu tiên, Lương Thư lập tức như gặp đại địch, lặng lẽ xa một chút, sợ vướng chân Ngôn Lăng.
Ngôn Lăng mỉm đối phương, trông thì dịu dàng thùy mị, bóng bay tới, trực tiếp đ.á.n.h trả một góc hiểm hóc.
“Bộp ——” một tiếng, bóng đập góc bàn, rơi xuống đất!
“Bộp!” một tiếng, bóng lao thẳng mặt dân làng, khiến kịp trở tay, rơi xuống đất.
So với lúc đ.á.n.h với hai cô gái đó, tay dứt khoát hơn nhiều.
Hai đàn ông đều đ.á.n.h cho ngây , đợi đến khi hồn thì thua .
Cảm giác Ngôn Lăng thắng nhẹ nhàng, đối phương thua cũng nhẹ nhàng.
Tô Lạc Chi đều nghi ngờ hai đàn ông thấy Ngôn Lăng xinh nên căn bản nghiêm túc đ.á.n.h ?!
Cô liếc Ngôn Lăng đang rạng rỡ như hoa khi cùng hai dân làng đó tâng bốc lẫn lúc kết thúc, ánh mắt tối sầm .
Chắc chắn là , phụ nữ bản chút tà thuật quyến rũ.
Nhà họ Tô xảy chuyện, như Sở Hiến Khanh đến cầu cưới, rõ ràng cả mạng bôi đen, còn kế, đáng lẽ sống thê t.h.ả.m, kết quả cả nhà họ Sở trông vẻ đều đối xử với cô , lúc đó Ngôn Lăng bỏ bùa.
Giờ xem chẳng qua là quyến rũ đàn ông.
Trong lòng cô đầy rẫy sự chán ghét, mặt cũng nhịn mà lộ một ít, các fan “Góc Cạnh" đang ẩn nấp trong phòng livestream của Tô Lạc Chi lập tức rùng :
【Cái quái gì ?
Tô Lạc Chi đây là ánh mắt gì thế?!
Ghen tị vì chị phú bà của lợi hại !】
【Ánh mắt thật buồn nôn, cô ý gì đây?
Tự đ.á.n.h còn cho khác đ.á.n.h thắng ?】
【Ngôn Lăng chính là lợi hại!】
【Ngôn Lăng giỏi nhất!】
【Chị phú bà Ngôn Lăng lợi hại nhất!】
Khiến fan của Tô Lạc Chi tức giận vội vàng sức bảo vệ, nhưng cũng thể che lấp những bình luận mà các “Góc Cạnh" cố tình phát để chọc tức họ, đến cuối cùng đều nhảy dựng lên:
【Thái thái nhà rõ ràng là vì phơi nắng đến khó chịu!】
【Thời tiết nóng như , chẳng lẽ cho lộ chút sắc mặt ?】
【Cứ luôn mồm cô là phú bà, tiền đều là của chồng cô , cô thể dùng bao nhiêu còn 】 【Toàn là bậy bạ, cái gì mà tập khởi động chuẩn quần áo trang sức mấy triệu tệ, cuối cùng vẫn là một bộ đồ mặc ở nhà】 【Thế mà cũng thổi phồng là phú bà, giàu ở chỗ nào?
E là nhà họ Sở còn đang đề phòng cô , sợ cô cướp quyền thừa kế của thái t.ử gia đấy】 Các “Góc Cạnh" sắc mặt biến đổi, quả thật từng tận mắt thấy Ngôn Lăng khoe giàu.