Xuyên Nhanh: Đại Lão Vả Mặt Kịch Bản Pháo Hôi - Chương 108
Cập nhật lúc: 2026-05-01 21:30:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Lạc Chi sắp đến nơi , ống kính đang chĩa , cố gắng leo lên.
Vừa mới mở khoang thuyền , một mùi hôi thối nồng nặc xộc thẳng mũi, cô nôn khan một tiếng, loạng choạng chạy xuống thuyền:
“Oẹ!"
Thấy cô như , Trần Ngộ vội :
“Hay là em nghỉ ngơi , để và Huy là ."
Diêu Huy cũng lên tiếng:
“ đấy, thôi , em nghỉ ngơi ."
Nếu là trường hợp khác thì lẽ Tô Lạc Chi sẽ c.ắ.n răng chịu đựng, nhưng cô thực sự chịu nổi cái mùi tanh , chỉ thể đỏ mặt :
“Vậy thì vất vả cho hai quá, thật sự xin ạ."
Sau đó lặng lẽ lùi hai bước, bịt mũi bịt miệng.
“Không ."
Trần Ngộ xua tay, đeo khẩu trang , cầm dụng cụ lên thuyền.
Diêu Huy gì, lẳng lặng lên, sắc mặt lắm.
Tô Lạc Chi thót tim một cái, mất lòng , nhưng chuyển niệm nghĩ , Diêu Huy và vị đạo diễn từng đóng phim với Ngôn Lăng là bạn , cả hai đều ghét Ngôn Lăng, cho dù mắt thì cũng đến mức giúp Ngôn Lăng, thế là bình tĩnh .
Lúc An An lên tiếng:
“Mẹ ơi, con dọn dẹp đây."
Tô Lạc Chi ngẩn :
“Không cần , con là trẻ con, cần dọn dẹp."
“Không ạ, An An sợ."
An An lắc đầu, kiên định :
“Nhà chúng chắc chắn một , nếu hai chú vất vả quá."
Cậu bé xong cũng cầm dụng cụ lên thuyền.
Để Tô Lạc Chi ngẩn ngơ tại chỗ, nhất thời đối với cái bóng lưng hiên ngang của con trai đều chút bực bội.
Cậu bé thì , nhưng cô với tư cách là phụ thì ngượng ngùng bao nhiêu chứ?!
Cái đứa trẻ ch-ết tiệt , lúc nào cũng biến thông như nhỉ?
Kiếp cô chỉ cầu xin bé để bé đưa căn biệt thự Diệp Lệ ở, cho dù là bảo mẫu chăng nữa, bé nhất quyết đồng ý, cứ khăng khăng bảo Diệp Lệ kết hôn, như cho cha và cũng cho vợ của cha, sống ch-ết đồng ý.
Hiện tại nhỏ như mà cố chấp như thế .
Tô Lạc Chi bực bội, nhịn một , nghiến răng cũng bước lên thuyền.
Bình luận lẽ đều đang mắng cô là một phụ mà còn hiểu chuyện bằng đứa trẻ, đều tại An An hết!
Cô thể để cơ hội mắng .
thực tế bình luận cũng mắng cô hết, ngược đa đều khá thấu hiểu:
【Thuyền đ.á.n.h cá quanh năm mùi thực sự lớn.】
【Tối quá rõ nhưng ước chừng là tổ chương trình cố ý tìm con thuyền bẩn, xót xa cho phu nhân, xót xa cho An An quá.】
【Trời ơi, An An quá hiểu chuyện luôn !
Thông minh kiên cường, quả là một tiểu nam t.ử hán!】
【Thực thấy Tô Lạc Chi cũng khá kiêu kỳ, lẽ họ Tô đều kiêu kỳ như chăng?:
)】
【Trường hợp , những ngày thường điều kiện sống vốn dĩ là chịu nổi, phu nhân nhà qua là điều kiện sống , chịu nổi là đúng thôi.】
【 thế, thật kiêu kỳ, lẽ cô nên , đây chẳng vẫn là lên !
Còn đủ ?】
Bình luận đang bàn tán, Tô Lạc Chi cũng nhịn dọn dẹp, một mặt bảo An An xuống:
“Trẻ con cứ ở bên ngoài đợi là , An An con xuống ."
“Mẹ ơi, con mà."
An An nghiêm túc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-108.html.]
Cậu bé nghĩ vốn dĩ thích việc nhà, lúc đều bảo mẫu, hiện tại nơi bẩn thỉu như thế chắc chắn càng xử lý, bé mà giúp nữa thì thực sự để hai chú hết , lắm.
Cái đứa nhỏ , cố chấp đến mức chứ?
Tô Lạc Chi nghiến răng, cũng gì nữa, thích thì .
Chỉ là khi cô nỗ lực nhịn một lau xong sàn khoang thuyền, định chạy ngoài, mới chạy hai bước thì một đứa trẻ đ.â.m chân cô , lực đạo đó phản chấn , trực tiếp ngã ngửa , “choang" một tiếng, đầu đập sàn tàu.
“Á!"
Tiếng kêu của đứa trẻ khiến đều chú ý tới, nhiếp ảnh gia lập tức chạy đỡ bé dậy:
“Có con?"
“Đau quá..."
An An nhíu mày ôm lấy gáy, giọng như sắp .
Tô Lạc Chi cũng vội vàng chạy , gạt tay bé :
“Con buông để xem nào."
Nào ngờ mới kéo tay An An liền thấy bàn tay nhỏ một vệt màu đỏ, tim cô thót lên một cái, chỗ sàn tàu bé ngã xuống, rành rành một cái đinh sắt nhô lên ở đó.
Cái mà nhô lên thêm chút nữa thì khi đầu đ.â.m thủng !
Tô Lạc Chi kinh hãi, nhớ đến đứa nhỏ cứ cố chấp đòi sang đây rửa thuyền, ngặt nỗi tuổi còn nhỏ, đứa bé hơn ba tuổi thì thể gì chứ?
Ngược còn đến đây loạn, nhất thời cơn giận nổi lên, giáng một bạt tai m-ông bé:
“Đã bảo con đừng sang đây đừng sang đây, con cứ nhất quyết đòi sang, giờ thì chứ?!"
An An dù cũng là một đứa trẻ, đang đau đến khó chịu, còn đang cố nhịn, ai ngờ còn đ.á.n.h , thế là cũng nhịn , “Oa ——" một tiếng nấc lên, nhào lòng cô :
“Oa oa oa...
An An sai , đừng đ.á.n.h..."
Tô Lạc Chi hận thể vứt cái đứa trẻ ngoài, nhưng nhiếp ảnh gia theo bé, cùng với thứ ông đang cầm tay, lý trí về, đây là đang chương trình!
Đây cũng là kiếp nữa.
Tô Lạc Chi gượng :
“Nói thì nhưng cũng tại nóng nảy quá."
“Cô Tô nhỏ ơi, bỏ bỏ , đứa trẻ cũng là lòng thôi."
Trần Ngộ khuyên nhủ:
“Hay là bế cháu xuống xử lý vết thương , cái còn tiêm phòng uốn ván nữa đấy."
“ , tiêm phòng uốn ván thể quên , còn chú ý khử trùng nữa..."
Diêu Huy cũng gần nhắc nhở.
Tô Lạc Chi bận rộn gật đầu theo, dẫn theo An An cô dỗ dành vài câu liền nín xuống.
Mà lúc bình luận cãi ầm ĩ :
【Đù?!
Con cái xảy chuyện mà cô mà còn đ.á.n.h con nữa ?!】
【Tức ch-ết mất, xót xa cho An An quá, rõ ràng nãy là do Tô Lạc Chi chạy nhanh mới đ.â.m trúng An An mà!
Cô còn trách An An nữa!】
【Sự dịu dàng đây của Tô Lạc Chi đều là giả tạo hết đúng ?
Dịu dàng thật thì cái mức độ đ.á.n.h con thuần thục nãy, ở nhà chắc chẳng ít đ.á.n.h An An nhỉ?】
【Thảo nào An An ngoan ngoãn thế, thương cho roi cho vọt đúng .:
)】
【Tức đến đau cả gan, An An thực sự quá khiến xót xa luôn, nãy việc bé còn nhiều hơn Tô Lạc Chi nhiều, cái nết õng ẹo của Tô Lạc Chi , lau cái sàn mà cũng hận thể chạm một cái dời luôn, An An vẫn còn đang ở đó dọn dẹp r-ác, cũng thấy sợ bẩn...】
【Có lẽ là thương cho roi cho vọt, Tô Lạc Chi quan tâm đến đứa con trai mà.】
【Không chứ chứ?
Thực sự quan tâm con thì nên lập tức khám ?
Đợi con dọn dẹp ???】
Phòng livestream của Tô Lạc Chi và An An tạm thời đóng cửa, khán giả đều thông cảm, thế là chạy sang phòng livestream của Trần Ngộ và Diêu Huy tiếp tục mắng mỏ lầm bầm.