Hôm , Cố Nhược Kiều ngủ đến tận khi mặt trời lên cao mới tỉnh.
Cả nàng mỏi nhừ, còn chút sức lực.
Khi miễn cưỡng dậy, Mặc Hành lúc đẩy cửa bước .
Ánh mắt chạm tới, liền thấy một mỹ nhân đang giường.
Áo lót nửa mở.
Lộ làn da trắng mịn mềm mại cùng những dấu vết ửng đỏ.
Hầu kết Mặc Hành khẽ chuyển động, ánh mắt trong nháy mắt trở nên sâu thẳm.
Cố Nhược Kiều vẫn còn hồn.
Nàng ngơ ngác.
Vì nàng vẫn còn ở thế giới ?!
Không nàng nên sang vị diện khác ?
Lúc hệ thống lên tiếng: “Chưa thu thập đủ , ký chủ tiếp tục cố gắng.”
Cố Nhược Kiều lập tức nổi giận!
Nàng hành cả một đêm !!
Còn đủ ?!
Ý nghĩ dứt, một luồng áp lực mạnh mẽ ập đến.
Cố Nhược Kiều ngẩng đầu, môi nam nhân chiếm lấy.
Nàng khẽ ưm một tiếng, kịp gì Mặc Hành đỡ lưng, đẩy ngã xuống giường.
“Chờ …”
Lời còn đều nuốt trọn.
Không lâu , thứ nuốt trọn… chỉ lời , mà còn cả nàng.
Đến khi Cố Nhược Kiều thể ăn chút gì đó, nàng dám thẳng phòng ngủ của Mặc Hành nữa.
Nàng đặt giường La Hán, Mặc Hành ôm nàng, từng miếng từng miếng đút ăn.
Gương mặt nàng đỏ bừng: “Ngài như … ăn nổi…”
“Chẳng ăn ?”
Cố Nhược Kiều: “……”
Những ngày như kéo dài liên tiếp vài hôm.
Trong thời gian đó, Cố Nhược Kiều gần như “ quen” bộ phòng ngủ của .
Ngay cả cạnh cửa sổ bao nhiêu vết khắc, nàng cũng thuộc làu.
Đêm đó, hiếm khi Mặc Hành quá “hành hạ” nàng.
Hắn bế nàng khỏi bồn tắm, lau khô ôm nàng ngủ.
Cố Nhược Kiều mơ màng sắp ngủ thì bên tai: “Vài ngày nữa sẽ trở về biên cảnh. Nàng cùng nhé. Đến doanh trại, sẽ mặt tám mươi vạn đại quân cưới nàng, ?”
Cố Nhược Kiều khẽ giật , mở mắt , đối diện với ánh mắt đầy tình ý của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-cac-vai-ac-benh-kieu-co-chap-deu-cung-chieu-ta/chuong-42-tieu-kieu-the-the-ga-hoan.html.]
Tim nàng run lên, mũi chợt cay.
Thấy nàng ngây , Mặc Hành dịu dàng lau nước mắt nơi khóe mắt nàng.
“Đồ ngốc, gì mà .”
Lúc nàng mới .
“Ta…” nàng , nhưng gì.
Mặc Hành cúi xuống hôn nhẹ môi nàng: “Nàng còn trả lời . Gả cho , ?”
Cố Nhược Kiều hít hít mũi: “Được!”
Rồi ôm c.h.ặ.t lấy .
Mặc Hành , ôm nàng.
Đêm khuya, Cố Nhược Kiều mở mắt.
Nàng bên cạnh, nỡ đưa tay vuốt ve gương mặt .
“Xin … nhưng .”
“ những lời đây… đều là thật.”
Nàng cúi xuống, đặt lên môi một nụ hôn cuối.
Chớp mắt, ảnh nàng biến mất.
Không hề rằng khi nàng rời , Mặc Hàn, đáng lẽ đang ngủ mở mắt.
…
Trong một phòng khách sạn sang trọng, Cố Nhược Kiều đột nhiên tỉnh .
Chiếc giường lớn chỉ một cô.
Có cúi đầu nhan, là lễ phục.
Vậy là… cô đang đường tham dự tiệc?
Sau khi tiếp nhận ký ức, cô mới xác nhận, đúng là bữa tiệc.
của ai khác, mà là của nguyên .
Hôm nay là tiệc đính hôn của nguyên .
Cũng là khởi đầu cơn ác mộng.
Bởi vì chính hôm nay, em gái cô cùng vị hôn phu lén lút ở bên , còn cha nguyên bắt gặp.
Thế nhưng cha những tức giận, còn giúp che giấu.
Thậm chí còn lấy tình ép nguyên tiếp tục tham gia tiệc đính hôn.
Amineelay
Sự nhẫn nhịn của cô đổi chút thương xót nào.
Ngược , vị hôn phu và em gái càng kiêng dè, công khai qua mặt cô.
Cuối cùng, em gái còn m.a.n.g t.h.a.i con của vị hôn phu, đoạt lấy tất cả.
Thậm chí còn bày mưu khiến nguyên bại danh liệt.
Cha thất vọng, đuổi cô khỏi nhà.