Mặc Hành nắm cằm nàng, ép nàng ngẩng đầu lên: “Sao thế ?”
Cố Nhược Kiều mím môi , nhưng đáy mắt khỏi lộ một tia tủi .
Tim Mặc Hành khẽ nhói, ánh mắt về phía Cố Khuynh Thành trở nên âm u lạnh lẽo, đầy hung lệ.
Trong chớp mắt, Cố Khuynh Thành chỉ cảm thấy lưng như mấy chục mũi tên b.ắ.n lén xuyên qua, tự nhiên sinh một nỗi sợ hãi.
Nàng chút run rẩy, theo bản năng vội vàng biện giải: “Tiểu nhân chỉ là cùng cô nương trò chuyện vài câu…”
Lời còn dứt Mặc Hành cắt ngang: “Nàng là phu nhân của bản tướng quân, ‘cô nương’ gì hết.”
Không hề nể mặt.
Cố Khuynh Thành lộ vẻ kinh ngạc: “ nàng …”
Nói nửa chừng, nàng nhớ nguyên nhân Cố Nhược Kiều xuất hiện trong phủ tướng quân, chỉ đành nuốt lời .
Trong lòng cam, miễn cưỡng hạ thấp tư thái: “Là mạo phạm phu nhân, xin thứ .”
Bàn tay âm thầm siết c.h.ặ.t, như đang hạ quyết tâm gì đó.
Tuyên vương bên cạnh thấy , khỏi Cố Nhược Kiều thêm vài .
Có thể khiến Mặc Hành lạnh lùng tàn bạo như lộ ý bảo hộ, nữ t.ử đơn giản.
Hắn thoáng trầm tư, nhưng ngoài mặt vẫn biểu lộ.
Mà Cố Nhược Kiều vùi đầu trong lòng Mặc Hành khẽ cong khóe môi, còn dáng vẻ tủi .
Thời điểm thật vặn!
Amineelay
Vốn dĩ nàng còn đang nghĩ cách kích thích Mặc Hành một chút, ngờ Cố Khuynh Thành tự đưa tới cửa.
Nàng thật sự chút kinh ngạc.
Cố Khuynh Thành là , lời mùi ghen, chẳng nàng thích Tuyên vương ?
điều Cố Nhược Kiều ngờ là, chỉ Cố Khuynh Thành kỳ lạ, mà cả Tuyên vương cũng .
“Phu nhân cũng tới ngắm hoa ? Thật trùng hợp.”
Cố Nhược Kiều hề cảm thấy gặp Tuyên vương trong hoa viên là chuyện trùng hợp.
Nàng e lệ cúi đầu hành lễ: “Tuyên vương điện hạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-cac-vai-ac-benh-kieu-co-chap-deu-cung-chieu-ta/chuong-35-tieu-kieu-the-the-ga.html.]
“Phu nhân miễn lễ.” Không ngờ Tuyên vương đích đưa tay đỡ nàng.
Cố Nhược Kiều giật , vội lui : “Không dám, điện hạ.”
Tuyên vương dường như chuyện gì, thu tay : “Trước đây bản vương từng một chuyện, trong lòng chút nghi hoặc. Hôm nay gặp phu nhân, mong phu nhân giải đáp giúp.”
Cố Nhược Kiều kỳ quái liếc một cái: “Điện hạ cứ .”
“Từng ngươi Cố gia đại tiểu thư Cố Khuynh Thành, mà là tam tiểu thư con thứ, việc thật ?”
Chuyện nếu điều tra thì dễ, huống hồ Cố gia về phía Tuyên vương.
Cố Nhược Kiều giả vờ sợ hãi: “Thần nữ… thần nữ…”
“Phu nhân đừng sợ.” Tuyên vương nhạt, “Bản vương ý gì khác. Chỉ là hiện nay tình thế khác xưa, nếu phu nhân , bản vương thể mặt, khuyên phụ ngươi đón tỷ tỷ về, để chuyện trở như cũ.”
Cố Nhược Kiều chớp mắt mờ mịt: “Thần nữ hiểu ý điện hạ…”
Tuyên vương : “Không , nhanh ngươi sẽ hiểu.”
Nói xong liền rời .
Cố Nhược Kiều tại chỗ theo bóng lưng , khẽ nhướng mày.
Đào hố cho nàng? Hừ!
Nàng liếc về một góc, hỏi hệ thống: “Mặc Hành ?”
Hệ thống: “Chưa ký chủ, vẫn đang bên . Tuyên vương chắc là cố ý, để Mặc Hành hiểu lầm ngươi việc cho bọn họ.”
Cố Nhược Kiều: “Có lẽ . Nghe ý Tuyên vương, họ định tìm Cố Khuynh Thành thật trở về thế .”
Dù khác với cốt truyện ban đầu, nhưng Cố Nhược Kiều để mặc kẻ khác sắp đặt.
Cố Nhược Kiều: “Nếu … chỉ thể tay chiếm lợi thế!”
Đêm đó, hiếm khi Cố Nhược Kiều kháng cự khi Mặc Hành trêu chọc, mà còn e lệ thuận theo.
Điều khiến Mặc Hành cảm thấy kỳ lạ, khỏi nhớ đến cảnh ban ngày nàng chuyện với Tuyên vương.
Chỉ thấy nàng chủ động cởi y phục của , khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, nhắm mắt tiến gần.
Trong lòng Mặc Hành khẽ động, giữ lấy tay nàng.
“Vật nhỏ, tối nay nhiệt tình như ?”