[Xuyên Nhanh] Ác Nữ Thượng Vị Công Lược - Chương 39: Thế Thân Của Nữ Chính Bạch Nguyệt Quang (39)
Cập nhật lúc: 2026-04-22 21:55:04
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mãi cho đến khi đặt xuống giường, Tô Vi vẫn chịu nhả , thậm chí còn cố ý c.ắ.n mạnh hơn.
Phó Cảnh Thâm rên lên một tiếng, cơ bắp căng cứng.
Mặc dù , vẫn hề ép Tô Vi nhả .
666 khi "bồi dưỡng" mạng còn như xưa, lập tức phản ứng : “Ký chủ, cô đừng thưởng cho , đang sướng rơn trong lòng đấy.”
Tô Vi: “...”
Cuối cùng, cơ bụng của Phó Cảnh Thâm xuất hiện thêm một dấu răng nhỏ nhắn, ướt át, phiếm thủy quang.
Phó Cảnh Thâm cúi đầu một cái, vô cùng mất nguyên tắc mà hỏi: “Còn c.ắ.n nữa ?”
Tô Vi "phi phi" hai tiếng, ghét bỏ xoay rúc đầu trong chăn: “Ghét .”
Phó Cảnh Thâm im lặng, cẩn thận đắp góc chăn cho Tô Vi.
Hồi lâu , dậy: “Vậy đây, em nghỉ ngơi cho nhé.”
Tô Vi đáp, tựa hồ ngủ say.
khi Phó Cảnh Thâm định rời , dường như thấy tiếng nức nở. Sắc mặt khẽ biến, lập tức vòng sang bên giường, thấy khuôn mặt đầm đìa nước mắt của Tô Vi.
“Sao ?”
Nước mắt Tô Vi lưng tròng, đang gặp ác mộng .
Nhìn thấy khuôn mặt của Phó Cảnh Thâm, tiếng nức nở của cô càng lớn hơn: “Anh mới là thế , cả nhà đều là thế !”
“Em thật sự đau lòng, thể coi em là thế chứ, em yêu nhiều như mà hu hu...”
“Chỉ đối xử với em nhất, nhưng tất cả đều là lừa gạt!”
“Em ngay là chẳng ai thật lòng yêu em mà hu hu...”
Tô Vi đến mức dừng . Tư duy của say rượu nhảy cóc, cảm xúc đổi liên tục, nhưng Phó Cảnh Thâm hề tỏ mất kiên nhẫn, trong mắt chỉ tràn ngập sự xót xa.
Anh hé miệng, nhưng phát hiện ngoài hai chữ "xin ", thì chẳng thể gì thêm.
Tô Vi nức nở: “Đồ l.ừ.a đ.ả.o!”
Phó Cảnh Thâm thừa nhận, ban đầu đưa Tô Vi về nhà, quả thực là vì cô nét giống Sở Nguyệt. lâu đó, rõ, Tô Vi và Sở Nguyệt là hai khác biệt.
Anh thể khẳng định với chính rằng, yêu Tô Vi.
Thứ tình cảm xa lạ, từng đây, và tin chắc nó liên quan gì đến Sở Nguyệt.
Phó Cảnh Thâm nhắm mắt , trái tim thắt c.h.ặ.t: “Xin em.”
Đợi đến khi Tô Vi rốt cuộc cũng chìm giấc ngủ sâu, Phó Cảnh Thâm nhẹ nhàng lau khô những giọt nước mắt mặt cô. Anh dậy bước khỏi phòng ngủ, sai mang đến một bộ quần áo sạch sẽ.
Cầm quần áo giao cho Phó Cảnh Thâm, ánh mắt nhân viên khách sạn kìm mà liếc về phía n.g.ự.c .
Một dấu răng thật tươi mới.
Phó Cảnh Thâm nhàn nhạt ngước mắt lên, nhân viên vội vàng cúi đầu: “Phó tổng, xin phép xuống .”
“Ừ.”
Thay xong quần áo, Phó Cảnh Thâm nhặt bộ đồ cũ mặt đất lên, vắt ngang khuỷu tay. Túi áo vặn cọ cánh tay , tấm thẻ cứng bên trong cộm lên.
Thẻ ngân hàng...
Không tiếng thở dài của ai đang văng vẳng bên tai.
Phó Cảnh Thâm rũ mắt, thấp giọng lẩm bẩm: “Vậy còn em, em chuyện gì giấu ?”
Tô Vi ngủ, câu hỏi định sẵn sẽ lời đáp.
Nếu Phó Cảnh Thâm điều tra, đương nhiên thể tra . do dự, tựa như phía là vực sâu vạn trượng, chỉ cần lơ là một chút sẽ thịt nát xương tan.
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-ac-nu-thuong-vi-cong-luoc/chuong-39-the-than-cua-nu-chinh-bach-nguyet-quang-39.html.]
Ngày hôm Phó Cảnh Thâm tiệc xã giao, mãi đến chiều mới khách sạn.
Vừa bước sảnh, bước chân chợt khựng .
Nhìn phụ nữ đang chắn đường mặt, ánh mắt thâm trầm: “Sở Nguyệt?”
Sở Nguyệt rốt cuộc cũng gặp Phó Cảnh Thâm, suýt chút nữa thì mừng rỡ đến phát . Ở sơn trang nghỉ dưỡng, cô hạn chế phạm vi hoạt động, ngay cả nhà ăn sảnh chính cũng đến, càng đừng tới chuyện gặp Phó Cảnh Thâm.
“Cảnh Thâm, em chuyện với .”
Sở Nguyệt vạch trần bộ mặt thật của Tô Vi. Cho dù bản cô và Phó Cảnh Thâm bỏ lỡ , còn cơ hội cứu vãn, cô cũng để đàn bà tâm địa rắn rết như Tô Vi tiếp tục lừa gạt Phó Cảnh Thâm.
Sợ Phó Cảnh Thâm đồng ý, Sở Nguyệt cố ý rõ: “Là chuyện về Tô Vi.”
Mười phút , Sở Nguyệt rời khỏi khách sạn.
Đứng bên vệ đường, cô đầu , biểu tình phức tạp.
Ngay , khi cô kể hết chuyện cho Phó Cảnh Thâm , cứ ngỡ sẽ phẫn nộ vì Tô Vi lừa gạt, nào ngờ chỉ nhàn nhạt gật đầu : “Biết .”
Sở Nguyệt mở to hai mắt, đó thì , còn gì nữa ?
Trầm mặc một lúc lâu, Phó Cảnh Thâm : “Sau đừng liên lạc với nữa, cứ coi như chúng từng quen .”
Khi những lời , biểu tình của Phó Cảnh Thâm cực kỳ lạnh nhạt.
Sở Nguyệt hoảng hốt trong chốc lát. Cô dường như bao giờ còn thấy một Phó Cảnh Thâm trong mắt chỉ cô như nữa.
Đi một quãng khá xa, điện thoại của Sở Nguyệt rung lên. Cầm lên xem, trong thẻ ngân hàng nhận một khoản tiền chuyển khoản.
Trực giác mách bảo cô , khoản tiền là do Phó Cảnh Thâm gửi.
Trái tim Sở Nguyệt bỗng đập thình thịch. Cô hiểu ý của Phó Cảnh Thâm, nhận tiền , từ nay về sẽ là dưng nước lã. như lời , coi như từng quen , trở thành hai kẻ xa lạ.
Trái tim Sở Nguyệt như thứ gì đó bóp nghẹt, khó chịu đến mức thở nổi.
“Phó Cảnh Thâm...”
Giọng cô run rẩy, nước mắt từ lúc nào giàn giụa khuôn mặt.
Bên , Phó Cảnh Thâm trầm mặc lặng hồi lâu, cầm điện thoại gọi cho trợ lý Hứa: “Tra giúp lịch trình của Tô Vi ngày 30 tháng 5.”
“Vâng.”
Trợ lý Hứa tuy nghi hoặc nhưng vẫn nhận lệnh: “Có yêu cầu gì cần đặc biệt lưu ý ?”
Suy nghĩ một chút, Phó Cảnh Thâm bổ sung thêm một địa chỉ, : “Cụ thể là tra xem cô từng đến nơi .”
Trợ lý Hứa kinh hãi, đây chẳng là nơi Sở tiểu thư đang ở ?
Anh nuốt nước bọt, cảm giác như khám phá một bí mật động trời: “Vâng, lát nữa sẽ báo cáo cho ngài.”
Phân phó xong trợ lý Hứa, Phó Cảnh Thâm gọi điện cho bà nội Phó: “Bà nội, bệnh viện khám sức khỏe, bà Sở Nguyệt cũng ở đó ?”
Bà nội Phó đang cắm hoa, chậm rãi cắm cành hoa bình, cẩn thận điều chỉnh vị trí. Nghe , bà nhíu mày: “Cháu hỏi chuyện gì? Cháu sẽ còn liên lạc với cô nữa chứ?”
“Có một chuyện cháu tìm hiểu cho rõ ràng.” Phó Cảnh Thâm , “Bà yên tâm, cháu sẽ bất kỳ liên hệ nào với cô nữa.”
Hàng chân mày của bà nội Phó giãn , tạm thời tin lời .
“Lúc đó, bà nội thực cô cũng ở bệnh viện. Là Vi Vi tình cờ gặp một hộ lý, hộ lý đó nhận nhầm con bé thành Sở Nguyệt. Bà nội lúc mới sinh nghi, nhờ viện trưởng giúp đỡ tra xét một chút, ngờ đúng là cô thật.”
Nói đến đây, bà nội Phó thấm thía khuyên nhủ: “Cảnh Thâm , còn nhớ những lời bà nội lúc đó ? Vi Vi là một cô gái , đừng chuyện khiến bản hối hận.”
Phó Cảnh Thâm mấp máy môi, đè nén những cảm xúc đang cuộn trào nơi đáy lòng. Giọng khàn khàn, mang theo vài phần bất đắc dĩ và chua xót: “Cháu , bà nội.”
Giá như thể hiểu đạo lý sớm hơn một chút thì mấy.
“Dạo Vi Vi khỏe ? Lâu lắm con bé đến chỗ bà. Đầu bếp dạo mới nghiên cứu mấy món ăn mới, cháu với con bé, lúc nào rảnh thì qua đây ăn cơm với bà nội nhé.”
Phó Cảnh Thâm cố gắng giữ bình tĩnh: “Mấy ngày nay Vi Vi bận, qua một thời gian nữa cháu sẽ cùng cô về thăm bà.”
Cúp điện thoại, thở hắt một nặng nhọc, sai liên hệ với hộ lý chăm sóc Sở Nguyệt lúc đó.