“Thế mà ch-ết, còn là nữ sinh viên Thanh Hoa, em trai Dương Dương nhà cô còn quen đối phương.”
Mấy câu liên kết , còn tưởng là Dương Dương nhà cô gây món nợ phong lưu gì đó.
Tuy nhiên Đường Nguyệt Nha cũng hiểu em trai , cô tin tưởng Dương Dương tuyệt đối sẽ chuyện .
Tuy nhiên, nếu cô phận , cũng ở đây, Dương Dương chắc cưỡng chế đưa về hỏi chuyện .
Vài giây suy nghĩ xong tất cả những điều , Đường Nguyệt Nha sắc mặt như thường:
“Hôm nay là cuối tuần, Thanh Hoa nghỉ học, cho nên nó ở nhà, tới công ty của nó xử lý một chút công việc."
Chu Duệ xong cảm thấy vô lý, chỉ , ba cảnh sát khác cũng như .
Đường Nhất Dương tới công ty của nó xử lý một chút công việc, câu là ý mà họ hiểu ?
Tin tức mà họ nhận về Đường Nhất Dương bất quá chỉ là một thiếu niên thiên tài, lớp thiếu niên của Thanh Hoa khi còn nhỏ tuổi.
Hiện tại họ thấy vị nghi vấn là thiên tài thế mà công ty riêng, thế mà còn là một bà chủ lớn?
là so với tức ch-ết .
Họ cầm bổng lộc nhà nước phát đạp xe, những trai tuổi thể con họ lên bà chủ lớn .
À, đúng , đối phương còn đồng thời là một thiên tài lẫy lừng của lớp thiếu niên trường học cao nhất.
Họ tuy cảm thấy vô lý nhưng cũng cảm thấy vị lãnh đạo lớn mặt sẽ lừa họ.
Nếu là từ miệng khác, họ chắc chắn cảm thấy đối phương “thổi bò cần bản nháp", nhưng đây là chính miệng vị mắt .
“Khụ."
Chu Duệ ho nhẹ một tiếng, cầm chén của lên, ừng ực một ngụm uống sạch sành sanh.
“Vậy Đường Nhất Dương khi nào về, chúng thể đợi."
Khâm phục thì khâm phục, nhưng sự việc thể đ.á.n.h đồng.
Chu Duệ quyết tâm đợi ở đây tới khi đối phương về hỏi một vài câu .
Đường Nguyệt Nha :
“ gọi điện thoại, thông báo nó về gấp , vài vị cảnh sát thể chờ một lát, nếu gì cần thể với ."
Lãnh đạo lớn hiểu lý lẽ như , Chu Duệ bọn họ cũng còn lời nào để nữa.
“Mạo hỏi một câu, Đường Nhất Dương là thế nào của cô?"
Có một cảnh sát thực sự kiềm chế sự tò mò hỏi.
Ban đầu bọn họ gặp vị cô Đường , đoán Đường Nhất Dương là cháu của lãnh đạo lớn sống ở đây, nhưng khi thấy bộ dạng của vị lãnh đạo lớn , phỏng đoán lập tức hủy bỏ.
Đường Nguyệt Nha mỉm :
“Nó là em trai , chúng đều họ Đường."
“Ồ, hóa là như !"
Vị cảnh sát đó vẻ mặt chợt hiểu .
Chu Duệ dán tay lên mặt, cảm thấy mất mặt.
Cái nhảm .
Nhìn dáng vẻ cũng thể đại khái là quan hệ gì, chẳng lẽ còn thể là con?
Đường Nguyệt Nha mấy vị cảnh sát là sáng sớm đạp xe tới, nhất định vô cùng tốn thể lực.
Vừa nãy trong chén của họ đều uống tới mấy chén .
Đây đều là những việc phục vụ đất nước phục vụ nhân dân, tổng thể để khát họng đói bụng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ve-tn-60-mang-theo-khong-gian-ngan-ty-nuoi-thanh-nien-tri-thuc/chuong-507.html.]
Vì Đường Nguyệt Nha gọi nấu mì cho họ.
Trong nhà hậu cần chuyên trách nấu ăn, chỉ là ít khi động tới.
Lần nấu mì, lập tức phát huy mười tám kỹ năng võ nghệ, bát mì bình thường trở nên vô cùng phong phú, ngửi thôi chảy nước miếng.
Đường Nguyệt Nha thì , cô đói.
Ngược Dâu Nhỏ ngửi thấy, chống tay dậy nhảy nhót, miệng kêu đòi ăn.
Nước miếng đều một sợi chảy yếm .
“Muốn."
Dâu Nhỏ đúng là lúc thể bắt đầu nếm thử mỹ thực, đồ ăn bằng bột mềm mại, tuy dễ tiêu hóa lắm, nhưng ăn ít một chút cũng , là một trong những đồ ăn dặm ở giai đoạn hiện tại.
Đường Nguyệt Nha liền ngăn cản, đối với cô mà con ăn nhiều ăn ngon là cơ thể khỏe mạnh.
Liền lấy một cái bát nhỏ gắp một ít thổi thổi chuẩn đút cho Dâu Nhỏ.
Chu Duệ bọn họ vốn từ chối, nhưng mì lấy tới , còn thơm như , bụng lập tức réo ùng ục lên.
Họ cũng quả thực đói , nãy uống nhiều nước như ngoài vì khát cũng là vì đói.
Lúc bát mì thơm phức mang lên, cái bụng nước lừa lập tức vui nữa.
Mấy tay chân đáng thương Chu Duệ.
Chu Duệ:
...
Vì “thiết quy" lấy của dân một cây kim sợi chỉ, cho nên mấy tay chân đều dám ăn, chỉ thể điên cuồng nuốt nước miếng.
Chu Duệ một bên chê họ mất mặt, một bên bụng cũng dễ chịu.
Họ xuất phát sớm, đạp xe, sợ đói dày, bữa sáng cũng kịp ăn.
Cái “thiết quy" tuy nhất định tuân thủ, thế nhưng Chu Duệ là thích tùy tiện đổi, cho nên những tay chân của mới dùng ánh mắt loại đó .
Quả nhiên, Chu Duệ cũng phụ sự kỳ vọng của họ gật đầu, :
“Khụ khụ, cảm ơn lãnh đạo lớn thể hiện sự vất vả của cơ sở chúng , cho chúng ăn mì."
Đồ của dân thể lấy, nhưng đây là lãnh đạo lớn thể hiện sự vất vả của họ cho.
Cái thể ăn, hơn nữa ăn chút gánh nặng.
Mấy cảnh sát khác mắt sáng lên, cũng hiểu ý của Chu Duệ, lập tức chép một .
Đường Nguyệt Nha đút cho Dâu Nhỏ, lời của Chu Duệ, lập tức trong lòng buồn .
Cũng là cô sơ suất, khó xử .
Lại còn khiến cảnh sát Chu còn lôi cả chính thống .
Đường Nguyệt Nha cũng chính thống :
“Không , các phục vụ nhân dân vất vả ."
Chu Duệ mấy lập tức bưng bát mì lên bắt đầu chiến đấu, soạt một cái húp một ngụm mì, lập tức xoa dịu cái dày đang co rút của , thần thanh khí sảng.
Mì dai và ngon, gắp mì , bên trong còn chần trứng gà và một ít thịt sợi.
Nhiều món mặn lắm.
Vừa là mì trắng, là trứng gà và thịt sợi.
Cái đặt ở quốc doanh cơm quán ăn bát cũng tốn mất kha khá tiền.
May mà nãy cố gồng để từ chối.