Xuyên không về TN 60: Mang theo không gian ngàn tỷ nuôi thanh niên trí thức - Chương 505

Cập nhật lúc: 2026-04-24 10:16:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đường Nhất Dương:

 

Biết chơi thật.”

 

Mũ xanh (cắm sừng) thơm đến ?

 

Kết hợp với một vài thứ tra , Đường Nhất Dương cũng thể đoán ý đồ của đối phương.

 

Đại khái là tìm một kẻ ngốc đổ vỏ (oan đại đầu) chăng.

 

Đường Nhất Dương loại mọt sách tuổi nhỏ chỉ sách đối mặt với Hạ Doanh Doanh chút nhan sắc thì giữ , dù hai ý định phát triển lâu dài, chỉ cần một , cũng thể gài bẫy tống tiền một khoản lớn.

 

Tuy nhiên, họ đ.á.n.h giá cao bản , cũng đ.á.n.h giá thấp Đường Nhất Dương.

 

Đường Nhất Dương mặt lộ vẻ lạnh lùng, khóe miệng mang theo độ cong vô tình, khác với biểu hiện thường ngày:

 

“Còn phiền , ngại giải quyết các ."

 

."

 

Cậu bổ sung thêm một câu, “Theo quy định pháp luật, tuổi của vẫn thuộc về thanh thiếu niên nhi đồng, nếu các thực sự ý định đó, thì các cũng là tù, còn chỉ là nạn nhân dụ dỗ."

 

Đường Nhất Dương phổ cập kiến thức xong, phủi bụi , hướng về phía sân tập luyện tới.

 

Thời gian sắp tới , đến cảnh tiếp theo.

 

Phần diễn của nặng lắm.

 

Giải quyết xong đám ruồi nhặng phiền mấy ngày nay, tâm trạng Đường Nhất Dương khá .

 

Làm học sinh quả nhiên là gò bó hơn.

 

Nếu rời khỏi trường học, thủ đoạn chắc chắn sẽ ôn hòa như .

 

“Đường Nhất Dương, mau tới!"

 

Đường Nhất Dương chạy nhỏ bước tới, khoác lên áo choàng đạo cụ, cầm quả táo nhựa.

 

“Thế nào?"

 

Trợ giảng hì hì hỏi ngược .

 

Đường Nhất Dương hỏi ngược :

 

“Cái gì thế nào?"

 

Trợ giảng vẻ mặt tranh giành :

 

“Người con gái đuổi tới tận đây , đừng hiểu."

 

Đường Nhất Dương nhàn nhạt :

 

“Cô sẽ bao giờ tới nữa."

 

Trợ giảng kinh ngạc:

 

“Tại !"

 

Đường Nhất Dương suy nghĩ một chút, :

 

“Có lẽ, cô tự thấy ý đồ hãm hại mầm non thanh thiếu niên nhi đồng của tổ quốc, trong lòng lập tức hổ tột cùng, liền hổ chạy mất ?"

 

Trợ giảng:

 

“Cái gì?”

 

Đường Nhất Dương khẽ một tiếng, vỗ vỗ vai trợ giảng:

 

“Đến lúc tập diễn ."

 

Nói xong liền rời , để trợ giảng hoài nghi nhân sinh.

 

Đường Nhất Dương định kể chuyện cho Đường Nguyệt Nha, rõ trong lòng nếu chị chuyện , những sẽ an ủi kỳ kỳ quái quái nhắm , mà ngược còn vì ha hả.

 

Nghĩ đến hậu quả , Đường Nhất Dương lập tức ngậm miệng .

 

Đây cũng là lý do tại giải quyết nhanh gọn chuyện của Hạ Doanh Doanh.

 

Bạn học Nai chút thất hồn lạc phách tới bên cạnh Đường Nhất Dương, trái :

 

“Cậu lấy chè đậu xanh ?"

 

Nhìn một cái, Hạ Doanh Doanh đó chuyện với Đường Nhất Dương .

 

Lập tức vẻ mặt bất bình:

 

“Vừa nãy là gây chuyện với cô gái , nãy phía thấy, thì thấy rõ mồn một, còn theo bóng lưng , mắt đỏ hoe, sắp ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ve-tn-60-mang-theo-khong-gian-ngan-ty-nuoi-thanh-nien-tri-thuc/chuong-505.html.]

Đường Nhất Dương giữ tình nghĩa bạn cùng lớp, xác nhận đối phương chỉ là đơn thuần bất bình , liền :

 

“Cô lẽ là hổ đến phát , hơn nữa chị đồ của lạ nhận."

 

Bạn học Nai “" một tiếng, hiểu sự liên kết giữa hai câu :

 

“Tại ?"

 

Đường Nhất Dương ném cho một ánh mắt:

 

“Tự ngộ ."

 

Hoàng hậu độc ác sắp lên sân khấu .

 

Hoàng hậu độc ác thể cùng với con nai ngốc nghếch chính nghĩa từng giúp đỡ Bạch Tuyết?

 

Đường Nhất Dương liếc phía tòa nhà dạy học, nãy biến mất thấy nữa....

 

Cách ngày hôm đó qua mấy ngày.

 

Vừa đúng là cuối tuần.

 

Mấy chiếc xe đạp lao v-út đường.

 

Men theo tư liệu trong tay tìm một nơi.

 

Bốn đàn ông, mặc bộ đồng phục thời tôn sùng, là bốn cảnh sát.

 

Đi theo địa chỉ, thấy khu vực , vài cảnh sát trong lòng chút chột .

 

“Sếp, là ở đây?"

 

Cảnh sát dẫn đầu tên Chu Duệ, sắc mặt nghiêm nghị tờ giấy trong tay một nữa, gật đầu xác nhận chính là ở đây.

 

“Vậy là mang mang ?"

 

Chu Duệ nhíu mày:

 

“Nói nhảm, chúng là cảnh sát!"

 

Cảnh sát mắng lập tức dám lên tiếng nữa.

 

nghĩ đến vụ án nhận , trong lòng thở dài.

 

Đi lên , gõ cửa.

 

Người mở cửa là một đàn ông.

 

Chu Duệ bọn họ theo bản năng nghĩ là nhà , định gì, thì thấy đối phương đ.á.n.h giá họ một cái, đặc biệt là bộ đồng phục của họ, mở miệng:

 

là cảnh vệ ở đây, xin hỏi các chuyện gì ?"

 

Cảnh vệ!

 

Bao gồm cả Chu Duệ, mấy cảnh sát lập tức ngạc nhiên đến nên lời.

 

Thậm chí còn cảnh vệ, ở đây chẳng ở một vị...

 

Chu Duệ bọn họ nhận án, kịp điều tra thêm, tìm địa chỉ học sinh điền trong hồ sơ học đường liền đạp xe tới.

 

Họ là cảnh sát của cục cảnh sát phân cục một khu vực khá hẻo lánh trong thủ đô, ngày thường chỉ xử lý một vài chuyện vặt vãnh.

 

Lần đường xa tới, chính là phía họ xảy một chuyện lớn, chuyện liên quan đến nhân mạng, mà ch-ết chính là nữ sinh viên Đại học Thanh Hoa, mà nghi phạm cũng là sinh viên Thanh Hoa, cho nên họ mới tới.

 

Chỉ là, ngờ, tới đây, phát hiện chút .

 

Nếu cục trưởng cục cảnh sát của họ ở đây là như thế , chắc chắn sẽ để họ tới.

 

Chu Duệ thận trọng :

 

“Chúng là cảnh sát của..., phía chúng xảy một vụ việc, cần hỏi thăm một sinh viên Thanh Hoa tên là Đường Nhất Dương một vài chuyện."

 

Trong lòng thầm thở dài:

 

“Hôm nay đoán chừng đưa về hỏi thăm là quá khả thi.”

 

Nói chừng cửa còn .

 

ngoài dự đoán, cảnh vệ mặt để họ chờ một lát gọi , cửa đóng c.h.ặ.t.

 

Chu Duệ mấy cũng dám tự tiện .

 

Tay chân của Chu Duệ, một lo lắng :

 

“Làm bây giờ?"

 

Thông thường liên quan đến chuyện nhà loại , đến lượt bọn họ những nhỏ bé xử lý, chả là xử lý nội bộ .

 

 

Loading...