“Chẳng gì thú vị cả.”
Giang Mạn lịch sự gật đầu với Lưu Nghiên, Lưu Nghiên nhếch mép, xoa xoa cằm.
Đi tới bên cạnh Đường Nguyệt Nha, trông giống mấy chị em thiết mà huých một cái.
Đường Nguyệt Nha huých suýt chút nữa thì trẹo chân:
“Có lý do chính đáng để nghi ngờ đối phương đang trả thù cú thúc khuỷu tay lúc nãy của .”
Lưu Nghiên theo thói quen phớt lờ cái lườm của đối phương, liếc Giang Mạn thì thầm tai cô:
“Đây chính là Hương Cảng mà bà Hương Cảng quyến luyến rời, tiện thể mang về đấy ?
Tống Giải Ứng nhà bà ghen ?”
Đường Nguyệt Nha bắt đầu nghi ngờ tai vấn đề .
Tại Lưu Nghiên luôn thể bóp méo một chuyện thành cái nghĩa khác bằng mấy lời thế chứ.
Những lời chẳng khác nào ví cô là kẻ ăn chơi đàng điếm, ngoài thì cờ đào phất phới, về nhà thì cờ đỏ rơi.
Mà đồng chí Tiểu Tống chính là vợ hiền thảo ở nhà chăm con, nước mắt nuốt trong.
Tất nhiên , Lưu Nghiên những lời chính là một kẻ ác độc thích chia rẽ tình cảm.
“Nói bậy nữa là sẽ giới thiệu cho Nhạc Nhạc nhà bà thật nhiều thanh niên tài tuấn đấy nhé.”
Cô cảnh cáo.
Cô tin Lưu Nghiên chuyện cô mở công ty giải trí điện ảnh ở Hương Cảng.
Sắc mặt Lưu Nghiên cứng :
“Thế thì quá, con bé tuổi cũng còn nhỏ nữa, cứ độc mãi thế cũng .”
Không ngờ sẽ nhận câu trả lời , Đường Nguyệt Nha với ánh mắt dò xét một cái, :
“Giờ thật sự cảm thấy bà là đấy.”
Lưu Nghiên xòa:
“Thì vốn dĩ là mà.”
Đường Nguyệt Nha cạn lời lắc đầu, cô cũng chẳng buồn xía gì, uể oải :
“Chị em bà tình thâm, bà tự giới thiệu cho con bé .
Hơn nữa bây giờ cần bà giới thiệu, với phận địa vị hiện tại của Nhạc Nhạc, nếu con bé thì thiếu .
Tất nhiên bà cũng .”
“Ừm.”
Lưu Nghiên cúi đầu, cũng rõ .
Đường Nguyệt Nha đến đây vài , tuy ít thôi nhưng ít nhân viên ở đây nhận cô, ai nấy đều cung kính chào:
“Bà chủ Đường ạ.”
Nhiều nhân viên mới nhận cũng chào theo, nhưng định bụng lát nữa sẽ âm thầm hỏi sư phụ hướng dẫn xem đây là vị bà chủ Đường nào.
Còn về một mẫu chụp ảnh, chỉ lèo tèo vài nhận Đường Nguyệt Nha.
Họ đều là những mẫu thâm niên và năng lực nghiệp vụ xuất sắc, ký hợp đồng dài hạn, đó từng thấy Đường Nguyệt Nha đến đây.
Còn hầu hết mẫu đều nhận .
Nơi là sân nhà của mỹ phẩm chăm sóc da và trang điểm, nên chủ yếu là mẫu khuôn mặt, khuôn mặt xuất sắc thì bôi mỹ phẩm chăm sóc da và trang điểm lên mới thể bổ trợ cho .
Do đó, khuôn mặt chỉ cần xuất hiện một chút khuyết điểm thôi là .
Yêu cầu mẫu hàng ngày chế độ ăn uống cực kỳ khắt khe.
Ăn uống thanh đạm là điều cơ bản nhất, quá gầy cũng quá béo, mụn những khuyết điểm tương tự, cũng ăn chay dẫn đến mặt vàng độ đàn hồi......
Vì , dàn mẫu ở đây ngoại trừ một ít , đều thế và đào thải cực kỳ nhanh ch.óng.
Hầu như cứ cách một hai là một nhóm mới.
Cho nên việc nhận Đường Nguyệt Nha là điều hết sức bình thường.
Cô nàng Lưu Linh mới là mới ký hợp đồng dài hạn gần đây, coi như là thiên phú dị bẩm, nhưng rõ ràng quan tâm đến việc , dựa thứ khác để mưu sinh.
Lưu Nghiên đột nhiên tiến lên thấp giọng :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ve-tn-60-mang-theo-khong-gian-ngan-ty-nuoi-thanh-nien-tri-thuc/chuong-501.html.]
“Coi như cầu xin bà, mấy lời lúc nãy đừng với Nhạc Nhạc nhé, là sai , nên ngứa miệng.”
Đường Nguyệt Nha cạn lời.
“ rảnh rỗi mà chuốc họa chứ.”
Cô bát quái đến thế .
“Khụ khụ.”
Lưu Nghiên sờ mũi, “Chẳng bây giờ tính tình Nhạc Nhạc ngày càng lớn , cũng chẳng dám trêu nữa.”
Đường Nguyệt Nha :
“Về mặt tính tình thì thấy bây giờ Nhạc Nhạc khá đấy chứ, nữ cường nhân chả .”
Tống Nhạc bây giờ giống như hình ảnh cô bé ngày xưa nữa, đúng chuẩn là một nữ tổng tài bá đạo.
Nghe thuộc hạ của Tống Nhạc đều gọi cô bé là Nữ Diêm Vương.
Tuy nhiên, mặt nhà, Tống Nhạc hầu hết vẫn giữ dáng vẻ mềm mại đáng yêu như .
Đây chính là công tư phân minh nhỉ.
“Khụ khụ, dù cũng hứa với bà, hôm nay ở đây bà gì thì .”
Đường Nguyệt Nha vẻ mặt kiểu bà chứ:
“ nhớ là cũng bỏ một ít tiền đây mà.”
Cô dù cũng là một trong những bà chủ lớn.
Lưu Nghiên liền vẫy tay gọi một tiếng, gọi nhiếp ảnh gia và bối cảnh nhất đến.
“Mời.”
Cô đưa tay cúi .
Nhiếp ảnh gia nhất chính là vị lúc chụp bộ ảnh cho Đường Nguyệt Nha ngộ mà bế quan .
Nhìn thấy Đường Nguyệt Nha liền vui vẻ chào một tiếng.
“Bà chủ Đường, cuối cùng cũng đợi đại giá quang lâm của bà .”
Vị nhiếp ảnh gia đầy thở nghệ thuật.
Là kiểu thuộc trường phái tự do, ngoài bốn mươi tuổi, gầy gò ốm yếu, để một chòm râu dê nhỏ và mái tóc dài ngả vàng, quần áo chắc là tự chế, giống như kiểu thiết kế chắp vá, mang theo khí chất uể oải.
thấy Đường Nguyệt Nha, lập tức vẻ mặt chán đời liền hóa thành biểu cảm phấn chấn.
Đường Nguyệt Nha bắt lấy bàn tay đưa từ sớm của đối phương:
“Đã lâu gặp , thợ Phương.”
Thợ Phương kích động lắc lắc tay, đó lập tức chuyển ánh mắt sắc bén sang Giang Mạn bên cạnh Đường Nguyệt Nha.
“Đây chắc là mẫu mà bà chủ Đường mang đến nhỉ.”
Vừa dùng một loại biểu cảm như máy quét mà soi Giang Mạn từ xuống .
Ánh mắt đó hề mang theo một chút dâm d.ụ.c thiếu tôn trọng nào cả.
Thuần túy là đối phương tự coi như một cái máy, còn đối phương là vật thể.
Ông đang phân tích cấu trúc cơ thể và thể thái của Giang Mạn.
Giang Mạn chút căng thẳng, nhưng hề cảm giác khó chịu.
Vài giây , thợ Phương gật gật đầu:
“Cũng .”
Mọi đều , trong tiêu chuẩn của thợ Phương thì “cũng ” chính là .
Trong tất cả các mẫu mặt, chỉ lèo tèo vài ông dành cho lời nhận xét .
Đường Nguyệt Nha lúc mới :
“Đây là một nghệ sĩ thuộc công ty của , mẫu, chẳng qua là em còn trẻ, đưa em đến đây để mở mang tầm mắt.
Vừa bên Mỹ Lệ Giai Nhân cũng cần mẫu nên đưa em đến chụp ảnh, phiền thợ Phương .”
Thợ Phương hừ một tiếng:
“Không phiền, đứa nhỏ điều kiện khá , cho dù một mẫu chính quy thì cũng đủ tiêu chuẩn, chỉ điều......”