Xuyên không về TN 60: Mang theo không gian ngàn tỷ nuôi thanh niên trí thức - Chương 496

Cập nhật lúc: 2026-04-24 10:15:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đường Nhất Dương thản nhiên đó, hai chút thẹn thùng bước , dù cũng là những trai cô gái trẻ tuổi.”

 

May quá, công chúa là nữ, hoàng t.ử cũng là nam.

 

Vỗ tay xong, trợ giảng thoáng kinh ngạc, Đường Nhất Dương, cuốn sổ nhỏ của .

 

“Bạn Đường Nhất Dương, chúc mừng em, em là......

 

Hoàng hậu độc ác!”

 

Vẻ mặt của trợ giảng đầy vẻ kinh hỉ, bất ngờ .

 

Đường Nhất Dương:

 

......

 

Lặng lẽ vo tròn mảnh giấy trong tay .

 

Một nam sinh thấy, bỗng nhiên cảm thấy may mắn, cũng chẳng còn thấy hậm hực buồn phiền vì bốc trúng vai chú lùn tì nữ nữa.

 

So với hình tượng đóng vai hoàng hậu độc ác, bọn họ đóng vai chú lùn tì nữ nền vẻ cũng .

 

“Được , buổi bốc thăm kết thúc ở đây, công bằng chính trực, bạn nào bốc vai quan trọng vai yêu thích thì cũng đừng nản lòng, chúng vẫn còn mà.

 

Nhớ là giờ học hôm nay tập trung ở sân bóng rổ của trường để tập kịch nhé!”

 

Tiếng chuông tan học vang lên, trợ giảng gào to câu cuối cùng.

 

Trợ giảng vui vẻ ngâm nga điệp khúc về, sinh viên còn cũng tiếp tục đến phòng học của các môn khác.

 

Không ít nam sinh khi ngang qua Đường Nhất Dương đều bày tỏ sự chia buồn.

 

Người em ~ Bảo trọng nhé~

 

Tiết học hôm nay kết thúc, Đường Nhất Dương cùng các bạn cùng lớp đến sân bóng rổ tập kịch.

 

Trợ giảng đợi sẵn ở đó.

 

“Chúng bắt đầu thôi, luyện cảnh đầu tiên , lời thoại nhiều lắm.”

 

Đường Nhất Dương cầm lời thoại của , lẩm nhẩm học thuộc.

 

“Đường Nhất Dương, đến đây.”

 

Trợ giảng đột nhiên gọi .

 

Đường Nhất Dương ngơ ngác.

 

Trợ giảng nở một nụ gian xảo:

 

“Đến đây, bạn Đường Nhất Dương, vai diễn của em vô cùng quan trọng, xuyên suốt từ đầu đến cuối, để em cảm giác nhập vai hơn, thầy mua cái cho em, vẫn còn mới tinh đấy.”

 

Sau đó như đang dâng bảo vật mà lấy một thỏi son môi.

 

“Nhìn .”

 

Đường Nhất Dương dĩ nhiên nhận đây là cái gì, nhà vẫn còn đang kinh doanh mảng sản phẩm chăm sóc da và mỹ phẩm mà.

 

Tuy nhiên, cái màu đỏ rực rỡ cứ như thể thể ăn thịt trẻ con , , , im lặng.

 

“Nào, tô cái lên em sẽ là vị hoàng hậu độc ác nhất.”

 

Anh khựng một chút, “Đừng ngại, đến lúc biểu diễn, em chỉ tô son mà còn mặc váy, dặm phấn nữa đấy.”

 

Đường Nhất Dương:

 

......

 

Đến cuối cùng, Đường Nhất Dương cũng chỉ đồng ý lúc tập luyện hàng ngày thì chấm một điểm son lên giữa trán.

 

chấm ở giữa trán, một điểm đỏ tươi mọng nước giống như một nốt ruồi chu sa, tôn lên vẻ thanh tú như một tiểu công t.ử như ngọc, chứ chẳng giống hoàng hậu độc ác chút nào.

 

Đến lượt Đường Nhất Dương lời thoại.

 

Cảnh là Đường Nhất Dương và một nam sinh khác đối mặt .

 

Đối phương đóng vai một đồ vật, một chiếc gương lớn, gọi tắt là Gương thần.

 

Lúc bối cảnh là nàng Bạch Tuyết vẫn lớn hẳn để lộ nhan sắc tuyệt thế.

 

Đường Nhất Dương:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ve-tn-60-mang-theo-khong-gian-ngan-ty-nuoi-thanh-nien-tri-thuc/chuong-496.html.]

“Gương thần ơi gương thần, ai là nhất thế gian?”

 

Nam sinh đóng vai Gương thần:

 

“À, là bà, là bà đang mặt , bà là nhất thế gian!”

 

Hoàng hậu độc ác Đường Nhất Dương lộ nụ mãn nguyện và kiêu ngạo.

 

Từ đó, câu chuyện Nàng Bạch Tuyết mở màn.

 

Đợi đến khi nàng Bạch Tuyết lớn lên, hoàng hậu độc ác hỏi Gương thần, Gương thần sẽ trả lời là nàng Bạch Tuyết.

 

Sau đó là nàng Bạch Tuyết hoàng hậu độc ác hãm hại, thợ săn tha cho, hoàng hậu độc ác hãm hại, các chú lùn và muông thú cứu giúp......

 

Cuối cùng hoàng hậu độc ác đến hãm hại, nàng Bạch Tuyết hoàng t.ử cứu, sống một cuộc đời hạnh phúc.

 

Hoàng hậu độc ác ngoẻo.

 

Tập xong một phần cảnh của ngày hôm nay, Đường Nhất Dương trở về nhà.

 

lúc Đường Nguyệt Nha đang xoa thắt lưng bắt gặp, khuôn mặt cô đầy vẻ hào hứng:

 

“Dương Dương, chị em tham gia cuộc thi kịch , diễn vở gì thế?

 

Vai của em là gì ?”

 

Khuôn mặt Đường Nhất Dương cứng đờ, lưỡi chút theo sự điều khiển:

 

“Chủ đề nàng Bạch Tuyết, em nhân vật chính, cũng vai gì quan trọng ạ.”

 

Nhân vật chính là nàng Bạch Tuyết và hoàng t.ử.

 

Cậu thế cũng coi là dối.

 

Nghe Đường Nhất Dương xong, Đường Nguyệt Nha gật đầu, cũng hỏi thêm gì nhiều.

 

Trẻ con lớn cũng bí mật riêng của chứ.

 

Hơn nữa, theo hiểu của Đường Nguyệt Nha về đại học Thanh Hoa, đến lúc đó sẽ mời phụ sinh viên đến xem, lúc đó vẫn thể Dương Dương đóng vai gì.

 

Hì hì, cái cứ tạm thời cho Dương Dương .

 

“Vậy em mau nghỉ ngơi một lát , lát nữa ăn cơm, món sườn xào chua ngọt em thích nhất đấy.”

 

Trong lòng Đường Nhất Dương ấm áp, gật gật đầu.

 

“Vâng ạ, chị.”

 

Cậu đeo ba lô về phía sân của .

 

Thực , món gì đặc biệt yêu thích, chỉ là hồi nhỏ mới chị nhận nuôi, chị luôn món ngon, lúc đó còn nhỏ nên món gì cũng ăn.

 

Trong lòng Đường Nhất Dương, bất kể chị đưa cho thứ gì, đều là nhất.

 

Trong suốt mấy ngày liền Đường Nhất Dương tập luyện ở trường, Đường Nguyệt Nha ở nhà nghỉ ngơi vài ngày, đó Kim Hoa Đông ghé qua một chuyến.

 

Ông đặc biệt mang theo quà cáp.

 

Nhìn vẻ mặt tươi rạng rỡ của ông , chắc hẳn nhiệm vụ thành , dù thăng quan tiến chức thì cũng nhận ít lời khen ngợi.

 

Đường Nguyệt Nha lịch sự rót cho đối phương một chén :

 

“Đến chơi là còn mang đồ cho em nữa, Kim khách khí quá.”

 

Kim Hoa Đông từ lúc cửa chút bồn chồn, đặt những thứ mang đến sang một bên.

 

Đón lấy chén :

 

đến để cảm ơn chuyện ở Hương Cảng, giờ xem những thứ mang đến chút sơ sài .”

 

Đường Nguyệt Nha :

 

“Quà cáp phân biệt , để em xem Kim đặc biệt mang thứ gì đến cho em nào.”

 

Thấy vẻ gò bó của Kim Hoa Đông, Đường Nguyệt Nha liền trực tiếp mở .

 

Bên trong là một ít bánh ngọt, còn một cây b-út máy, một ít đồ khô, cùng với hai lọ nước xốt thịt tự .

 

Thứ chẳng hề sơ sài chút nào, thể coi là lễ vật nặng ký .

 

Đường Nguyệt Nha ước chừng lễ tết nhà Kim Hoa Đông tặng quà cũng sẽ nhiều như thế .

 

 

Loading...