“Ừm, ai.”
Vẫy vẫy tay với Đường Nguyệt Nha, nhỏ:
“Công ty chúng xong , sắp phá sản .
Các chị lẽ , em cho các chị .
Ông chủ công ty chúng và em vợ ông chạy sang nước ngoài , duy nhất nổi tiếng trong công ty hôm qua cũng nhảy việc , bà chủ của chúng liên hệ chuẩn bán công ty để di cư !"
Đường Nguyệt Nha mở to mắt:
“Hấp dẫn !”
A Mỹ:
“Chẳng !”
Lại khuyên nhủ chân thành:
“Cho nên các chị đừng tới đây nữa, tới cũng là lãng phí thời gian.
Em cho các chị , nơi phong thủy , công ty mở mấy năm , vẫn luôn lỗ tiền, một diễn viên ca sĩ cũng nổi, đĩa nhạc còn bù lỗ.
Khó khăn lắm năm nay mới nổi lên một , lập tức đào , trong nhà ông chủ xảy chuyện .
Chẳng là vấn đề phong thủy !
Em thấy tiếp tay công ty chắc cũng kiếm tiền."
Đường Nguyệt Nha giơ ngón cái:
“Cô thật hiểu ."
A Mỹ lắc cái tết tóc nhỏ đầu:
“Chẳng , em ở công ty từ năm đầu tiên , cái gì em cũng ."
Nói hăng say, cô :
“Hai chị đều trông xinh , các chị thể tới công ty Tam Huynh xem thử, đó là công ty lớn, đãi ngộ cũng tồi, còn mấy nổi, tuy nghiêm khắc, nhưng với gương mặt của các chị chắc là ."
Đường Nguyệt Nha:
“Cảm ơn."
Sau đó Đường Nguyệt Nha đối phương nếu những công ty ngay, thì thế nào đường vòng cứu quốc, tiên tham gia buổi diễn thời trang gì đó, đó tham gia cái gì cái gì, cơ hội sẽ lớn hơn.
Chân thành cảm thấy cô gái lễ tân đúng là quá lãng phí tài năng, quá dùng sai chỗ .
Độ nhạy cảm , thể quản lý .
Đường Nguyệt Nha liếc một cái bảng tên ng-ực đối phương:
“Triệu Mỹ Mỹ.”
Nói đến khô miệng, A Mỹ uống một ngụm nước nhuận họng.
“Chị còn chuyện gì ?
Em bây giờ rảnh lắm, thể cho chị một ít ý kiến chỉ đạo."
Đường Nguyệt Nha suy nghĩ một chút, đó :
“Chị khá hứng thú với công ty của các em, ý định thu mua, em thể giúp chị liên hệ với bà chủ của em ?"
Đường Nguyệt Nha lúc đầu là ôm ý định nhà đầu tư tới công ty dạo dạo, tham khảo tham khảo, tất nhiên ý định ban đầu của cô cũng chuẩn ăn , cô chuẩn thấy tệ thì đầu tư chút tiền.
, đây kế hoạch đuổi kịp biến hóa !
Dù cô ngành giải trí, bên đại lục do một hạn chế, cô thể tùy tiện .
Hồng Kông cô thể tới thử tay, hơn nữa gian thể thao tác cực lớn.
Thêm việc mở một công ty, cô từng tìm hiểu, ở Hồng Kông kiểu công ty vượt quá mười , quy trình phức tạp bao nhiêu, thời gian vẫn cần một chút.
Cô nhanh một chút.
Vậy trực tiếp thu mua một công ty sẵn thì đơn giản hơn nhiều, nhanh thì, lẽ đầy nửa ngày là xong.
Thu mua một công ty sẵn, thể trực tiếp bê nguyên si tài liệu nội bộ, nhân viên, thiết sẵn của đối phương.
Đến lúc đó chỉnh đốn một chút, trực tiếp đổi tên công ty, điểm ý, cô thể tìm chỗ trực tiếp mua, bê thẳng tới là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ve-tn-60-mang-theo-khong-gian-ngan-ty-nuoi-thanh-nien-tri-thuc/chuong-468.html.]
Còn nơi cũ, thể để dùng việc khác, hoặc đợi tăng giá hoặc giải tỏa, dù cũng lỗ vốn.
Nghĩ tới đây, thật sự quá tuyệt vời.
Đường Nguyệt Nha:
“Thiên tài bình thường.”
Mà A Mỹ đang uống nước:
“Phụt..."
Đường Nguyệt Nha nghiêng đầu dính một giọt nước:
“Mỉm .”
Vội vàng buông cốc, lau miệng.
“Chị, khụ, các chị là tới thu mua công ty chúng em ?!"
Đường Nguyệt Nha:
“, hiện tại chị ý định , chỉ là quý công ty khác thu mua ."
A Mỹ vội vàng lắc đầu:
“Không , công ty chúng em thu mua .
Các chị đợi một chút, em liên hệ với bà chủ công ty em."
Tuy bà chủ liên hệ mấy đợt , nhưng đều thành công, dù sự phát triển của công ty thế nào ngóng một chút là .
Hơn nữa vị trí địa lý của công ty , ngay cả khi tiếp tục công ty điện ảnh, cái khác, nơi quá khuất, hạn chế cũng lớn.
Cho nên, bán công ty hoặc là ai cần, hoặc là ép giá ép ghê.
Bà chủ sứt đầu mẻ trán, chắc hẳn chủ động tới cửa, nhất định vui.
Biết Đường Nguyệt Nha là đại kim chủ, vội vàng dồn một trăm hai mươi phần trăm tinh thần, phát huy đầy đủ tinh thần nghề nghiệp, mời họ , rót đổ nước.
Sau đó vội vàng gọi điện thoại quầy lễ tân lên văn phòng ông chủ phía .
Bà chủ vì bán công ty nên đang ở đấy.
“Cái gì, chủ động tới thu mua Nhật Chiếu?"
Lưu Thiến Lệ cảm thấy lễ tân duy nhất trong công ty đang nhảm.
“Vâng, bà chủ, tới hai , đang đợi ở đại sảnh đây ạ."
A Mỹ liếc Đường Nguyệt Nha đang quan sát xung quanh.
Vừa đáp lời:
“, hai , , hơn hai mươi tuổi..."
Lưu Thiến Lệ những từ miêu tả đó, càng cảm thấy đáng tin, thậm chí nghi ngờ tới trêu đùa cô .
Người phụ nữ trẻ , giọng là tới từ đại lục?
Trong lòng càng nghĩ càng cảm thấy đối phương thể nào là thật sự tới thu mua công ty.
Vừa để bọn họ , nhưng nghĩ tới tình trạng hiện nay, lời đến bên miệng đổi thành kiểu khác:
“Em dẫn bọn họ lên đây ."
A Mỹ kịp trả lời, bà vội vàng :
“Đợi , em , em giữ chân bọn họ , chị xuống đây xem ngay."
Giọng ngọt ngào của A Mỹ truyền từ ống :
“Vâng, bà chủ!"
Cúp điện thoại, Lưu Thiến Lệ mệt mỏi nhắm mắt xoa xoa ấn đường, màu tím đen mắt cực kỳ rõ ràng.
Mở mắt nữa, trong mắt đầy sát ý:
“Hai các đừng để bắt , nếu lột da hai ."
Lời là chồng, ồ , là chồng cũ và biểu chuyên giả đáng thương của bà .
Hai chỉ cùng bỏ trốn sang nước ngoài, còn cuỗm tiền lớn.