“Sau tự kiếm tiền, càng mua thứ .”
Đối với tấm lòng của Tần Sơn, trực tiếp từ chối, mà :
“Học trưởng, em uống hết, chúng chia nhé?"
Tần Sơn vóc dáng nhỏ bé của Đường Nhất Dương, thầm nghĩ:
“Uống hết thể uống từ từ mà.”
Nuốt nước miếng, gật đầu, tìm đến cái cốc.
Một cái , một cái rót nước nóng.
Cái cốc nước nóng đó cũng đưa cho Đường Nhất Dương, uống Bắc Băng Dương lẽ giải khát.
Sau đó mãn nguyện uống hơn nửa chai Bắc Băng Dương mà Đường Nhất Dương rót cho .
Tuy nhiên cảnh trong mắt khác là Tần Sơn vô cùng nịnh nọt.
Đặc biệt là ít học sinh đều vô cùng tò mò về Đường Nhất Dương, đang chú ý về phía bọn họ.
“Đồ nịnh hót."
Một nam sinh cao lớn vạm vỡ khinh bỉ “xì" một tiếng.
Thế nhưng thẳng là đang ai.
Tần Sơn hề để tâm, còn giải thích với Đường Nhất Dương đó là ai.
“Cậu tên Lý Bằng Trình."
Đường Nhất Dương cái tên hình như liền hiểu ngay.
Rất rõ ràng, Lý Bằng Trình chính là con trai của ông chủ khách sạn .
Trong khay cơm mặt đầy những món thịt, còn thêm một cái đùi gà to, rõ ràng đây là đãi ngộ đặc biệt của thiếu gia nhà chủ.
Dương Đan thầm:
“Lý Bằng Trình cứ thích khoe khoang bộ, còn nhỏ mọn, thích gây sự với những giỏi toán hơn ."
Chuyện ít học sinh ở đây đều .
Chỉ là vì ở khách sạn nhà nên lười chấp nhặt.
“Chúng đừng để ý đến ."
Gần đây Lý Bằng Trình để ý đến Tần Sơn, dù cũng là đến từ trường cấp hai trực thuộc Đại học Thanh Hoa.
bây giờ, ánh mắt rõ ràng đổi, chuyển hướng sang một khác.
Đó chính là Đường Nhất Dương.
Tiểu thiên tài đang bàn tán xôn xao.
Tuy nhiên, Đường Nhất Dương mới đến, Lý Bằng Trình còn nắm rõ thực hư, dám lên gây hấn trực tiếp.
Lý Bằng Trình mở miệng châm chọc, ngặt nỗi ai thèm để ý đến , đành ấm ức gặm đùi gà.
Trong lòng thầm nghĩ nhất định thi vượt qua bọn họ!
Ăn cơm xong, về phòng nghỉ ngơi một lát, Dương Đan và Tần Sơn tiếp tục “cọ" lớp học của tiểu thầy giáo Đường Nhất Dương....
“Đã hai ngày ~" Đường Nguyệt Nha chán chường đếm ngón tay.
Sau khi em trai yêu quý của cô , cô vẫn là cái ăn cái ăn, thậm chí tuân thủ nghiêm ngặt thực đơn kiêng ăn của Đường Nhất Dương, những thứ cô thể ăn càng ít hơn, thậm chí ngay cả nếm thử cũng , chỉ sợ cô xảy chuyện.
Đường Nguyệt Nha:
“Lại là một ngày nhớ em trai.”
Nhàm chán lăn qua lăn chiếc giường mềm mại, cô đột nhiên bật dậy với mái tóc bù xù, lôi từ gối một tấm “Cẩm nang du lịch Thượng Hải", quyết định ngoài dạo một vòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ve-tn-60-mang-theo-khong-gian-ngan-ty-nuoi-thanh-nien-tri-thuc/chuong-404.html.]
Xuống giường soi gương , trái đều thấy bụng chỗ nào nhô , còn nhỏ hơn cả cái bụng nhỏ của cô những lúc ăn no căng.
Đường Nguyệt Nha nhẹ nhàng b-úng b-úng bụng , đùa rằng:
“Tiểu ẩn sĩ ơi, hãy tiếp tục duy trì nhé~ Bụng to lên , tiện ngoài chơi ~"
May mà đứa bé trong bụng mới mấy tháng, tay chân còn dài , nếu chắc chắn sẽ cho tiết chế một đạp .
Mặc quần áo t.ử tế, đội mũ tránh cháy nắng.
Từ khi mang thai, cái khác thì , chỉ là da dẻ nhạy cảm hơn nhiều, chú ý, mặt đều phơi đỏ hết cả.
Lãnh Tĩnh và Lý Đóa lập tức hai hộ vệ trái .
Bước khỏi phòng, đến cầu thang, liền thấy một hai đang lén lút ngó nghiêng, chắc là đến khu phòng tổng thống bên thử vận may.
Nghe hôm qua thật sự trộn lên , nhưng nhanh vệ sĩ của những phòng tổng thống khác đưa .
Phòng tổng thống của Đường Nguyệt Nha ở nơi trong cùng kín đáo nhất, thậm chí còn lối bí mật khác để .
Đường Nguyệt Nha và bọn họ chính là một trong những lối bí mật đó.
Hai rõ ràng quen đường ở đây, vẫn còn đang vòng quanh, cũng bọn họ lấy thông tin từ mà chỗ .
Đường Nguyệt Nha tính vòng qua phía bọn họ, hét lên một tiếng, trực tiếp bọn họ sợ đến mức lảo đảo.
Thấy là một phụ nữ mũ che khuất mặt, kịp phát hỏa, liền cô :
“Đi thẳng rẽ trái, rẽ , đó cứ thẳng..."
“À , cảm ơn cảm ơn."
Mấy lơ mơ vô thức cảm ơn.
Đường Nguyệt Nha nở nụ để lộ hàm răng trắng:
“Không cần khách khí."
Sau đó xoay bước khỏi lối , tiện tay báo cáo cho phụ trách khách sạn Sơn Nguyệt về mấy kẻ đó, tiện thể với đối phương rằng lẽ trong khách sạn Sơn Nguyệt nhân viên tiết lộ thông tin quan trọng.
Khách lưu trú phòng suite thường coi trọng quyền riêng tư, Sơn Nguyệt cũng lấy khía cạnh chủ đạo, mới thể thu hút nhiều nhân vật lớn đến ở như .
Khách ở một sẽ còn , sẽ tiết lộ những tin tức lộ quyền riêng tư và an của bản .
Cho nên, tiết lộ thông tin thể là nhân viên nội bộ của Sơn Nguyệt.
Người phụ trách Sơn Nguyệt khách sạn sự tồn tại của Đường Nguyệt Nha, lập tức cung kính biểu thị sẽ điều tra.
Mấy kẻ lén lút leo lên nhanh ch.óng bắt, bởi vì con đường Đường Nguyệt Nha chỉ cho bọn chúng là sai, bọn chúng trực tiếp đẩy cửa là một sân thượng chặn ch-ết.
Mà kết quả điều tra, quả nhiên là một nhân viên cưỡng cám dỗ nên bán thông tin.
Những nhân viên khách sạn Sơn Nguyệt việc đều ký hợp đồng, vi phạm quy định tự nhiên sa thải.
Được khách sạn lớn Sơn Nguyệt việc là một công việc , môi trường , lương cao.
Kẻ bán thông tin tiếng.
Cô chỉ là kiếm chút tiền tiêu vặt thôi, hề mất việc !
Vì thấy Đường Nguyệt Nha dự định sẽ dạo bên ngoài khá lâu, Lý Đóa đặc biệt chuẩn một chiếc túi.
Trong túi:
“Để một bình nước quân đội lớn, bên trong là nước nóng sạch mới đun xong.”
Một ít điểm tâm nhỏ do hậu trù khách sạn Sơn Nguyệt riêng phù hợp cho những sản phụ như Đường Nguyệt Nha ăn.
Ngay cả kẹo sữa, viên sữa và một ít thu-ốc dự phòng đều mang theo.
Những thứ đều là chuẩn cho các loại tình huống thể xảy khi Đường Nguyệt Nha ở bên ngoài.
Quan trọng nhất là đề phòng khi Đường Nguyệt Nha ăn mấy thứ linh tinh ở bên ngoài mà ăn vạ thì những thứ trong túi thể phát huy tác dụng.