“Tống Nhạc cũng phản kháng, trông ngây ngô vô cùng.”
Đường Nguyệt Nha nhịn ôm c.h.ặ.t cô bé lòng thêm nữa, mới thấy thỏa mãn.
“Cái đồ bánh trôi nhân mè."
Cô chọt chọt ch.óp mũi cô bé.
Tống Nhạc hiểu rõ ý cô.
Đường Nguyệt Nha thở dài, thở dài vô ngữ, trong mắt lóe lên một tia oán trách:
“Chắc chắn là cái tên Lưu Nghiên dạy hư em ."
Nhạc Nhạc là một cô bé đáng yêu đáng mến, Lưu Nghiên đó tuy ở nơi xa xôi nhưng chắc chắn ngầm thường xuyên liên lạc với Nhạc Nhạc, dạy thành nhân mè .
Đường Nguyệt Nha một tia an ủi, đây cũng là một loại trưởng thành, nếu là Tống Nhạc tính cách gặp Lưu Ngạn thì hậu quả thật dám tin.
Ở đây Đường Nguyệt Nha đang cảm thán, nhưng Tống Nhạc cô Nghiên Nghiên dạy hư cô liền vui ngay.
“Nghiên Nghiên nhé."
Đường Nguyệt Nha cạn lời, đảo mắt:
“Được , ."
Tốt cũng chỉ với mỗi em thôi.
Nói cũng , Đổng gia cũng đang ăn ở phía Nam, Đường Nguyệt Nha thu bao nhiêu phần trăm cổ tức và lợi nhuận .
Người tên Lưu Nghiên từng thề thốt cũng đến phía Nam , đến cả một lá thư cũng gửi tới, nếu cô Lưu Nghiên thường xuyên bí mật thư liên lạc với Tống Nhạc, Đường Nguyệt Nha tưởng Lưu Nghiên mang tiền bỏ trốn .
Đã là mượn danh nghĩa của cô mượn thêm chút tiền, trả cho cô một núi vàng cơ mà.
Lưu Nghiên, lời cô ch.ó ăn ?
Lần đột nhiên gửi đến một lá thư, chắc là để trấn an cô, cho Đường Nguyệt Nha cô bỏ trốn.
Cả bức thư một nửa trời đất , một nửa hỏi Tống Nhạc thế nào, còn xen lẫn lời hỏi thăm đến chú Tiểu Hắc nhà Đường Nguyệt Nha.
Giữa các dòng chữ, trong bộ câu chữ, Đường Nguyệt Nha chỉ thấy hai chữ “lừa dối".
Hừ!
“Á hắt xì!"
Cách xa mấy ngàn dặm, Lưu Nghiên kìm hắt mấy cái, uống mấy ngụm mới thấy đỡ hơn.
Đây là một phòng họp nhỏ điển hình, bên trong thấy ông chủ của họ hắt một cái đều ai dám chuyện, đều cúi đầu, dù lúc nãy còn đang mắng, ai dám chọc ông chủ trẻ tuổi xinh mà thủ đoạn cứng rắn .
“Tiếp tục ."
Lưu Nghiên lên tiếng, trong lòng thì nghĩ cô cũng cảm, ai rảnh rỗi nhắc tới cô thế?
Chắc chắn Nhạc Nhạc, Nhạc Nhạc sẽ cô hắt .
Vậy chắc chắn là Đường Nguyệt Nha , chắc cô đang lầm bầm xem cô bỏ trốn .
Lưu Nghiên báo cáo của cấp , nghĩ đến cũng mấy ngày thư , tối về một lá thư cho Đường Nguyệt Nha, chứng minh rằng cô bỏ trốn.......
Đường Nguyệt Nha mấy ngày nay ở trường, trải qua mấy ngày sống tập thể, mới lén lút trốn về nhà.
Về đến nhà thấy Hổ T.ử mặt mày hồng hào bước cửa, cô mới nhớ việc dặn dò Hổ T.ử ngóng.
“Mới yêu đương xong trở về đấy ?"
Đường Nguyệt Nha đang gặm trái cây, nhai nhồm nhoàm giòn tan.
Mắt Hổ T.ử lập tức mở to, thốt :
“Dì Nguyệt, dì ạ?"
Đường Nguyệt Nha kiêu ngạo hất hất tóc mái của .
Hừ, đồ nhóc con.
Vừa cửa thấy hai cái chân sắp bay lên , vẻ hớn hở mặt che cũng che nổi, má đỏ hây hây, đào hoa thì cũng là chuyện vui .
“Vậy con giấu dì nữa, dì Nguyệt.
Là, là hôm nay cô đồng ý yêu đương với con , loại chính thức , loại lấy kết hôn mục tiêu , hì hì hì."
Đường Nguyệt Nha nỡ bộ dạng ngốc nghếch của .
Chà, hóa đó hạ , hôm nay mới ở bên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ve-tn-60-mang-theo-khong-gian-ngan-ty-nuoi-thanh-nien-tri-thuc/chuong-366.html.]
Đồng chí Đổng Hổ , xin , đây dì đ.á.n.h giá cao con quá.
Đường Nguyệt Nha giữ vững tinh thần giáo d.ụ.c đả kích, dành lời khen ngợi cho Hổ Tử:
“Hổ Tử, giỏi lắm, xem lúc nào thể mang về ăn bữa cơm quen một chút, khéo cha con cũng sắp đến , xem lúc nào định liệu luôn."
Hổ Tử:
!!!
“Cha, cha sắp đến ạ!"
Đường Nguyệt Nha c.ắ.n một miếng quả, kỳ lạ một cái:
“Có gì mà lạ , con gì mà giật dữ ."
Người trẻ tuổi , đúng là giữ bình tĩnh.
Hổ T.ử nước mắt:
“Cha cũng báo với con .
Con, con lâu lắm gặp đột nhiên căng thẳng ạ."
Miếng chua, nước quả suýt Đường Nguyệt Nha sặc, hoãn một chút, Đường Nguyệt Nha khẽ nhíu mày.
Thầm nghĩ:
“Lần cô kìm một lá thư Hổ T.ử hình như tự tìm đối tượng , đó lâu liền nhận thư, Đổng gia ông tới, còn bảo cô dặn Hổ T.ử lúc đó mang theo đối tượng cùng ăn bữa cơm.”
Chẳng lẽ cô quên thông báo cho Hổ T.ử ?
Khụ, hình như quên thật.
Cái đó, Đường Nguyệt Nha suy nghĩ một chút, an ủi :
“Dì cũng mới thôi, chắc là cha con cho con một bất ngờ đấy."
Xin nhé, Đổng gia, cái nồi ông đội tạm .
Hổ Tử:
......
Là kinh hãi mới đúng chứ.
“Ây, cũng cha khi nào tới, con chuẩn chuẩn ."
Đường Nguyệt Nha:
“Chuẩn cái gì cơ, mang theo vợ tương lai là .
Nói cũng , lá thư đó là mấy ngày , tính thời gian, lẽ hôm nay hoặc ngày mai là tới nhỉ?!”
Hổ T.ử nãy cái gì nhỉ, hôm nay mới xác nhận quan hệ đối tượng chính thức?
Khụ, Đường Nguyệt Nha lúc cũng tránh khỏi chút chột .
Thời gian đúng là gấp gáp quá.
Hổ T.ử , coi như đây là một bất ngờ , đời nơi nào bất ngờ cơ chứ?
“ , dì nhờ con giúp một việc."
Để tránh việc Hổ T.ử tiếp tục xoắn xuýt, cô vội vàng chuyển chủ đề.
Quả nhiên, Hổ T.ử chuyển liền chuyển ngay.
“Dì, đừng chữ nhờ, với quan hệ của chúng , chữ nhờ quá xa lạ .
Dì là dì của con, giúp một việc thì tính là gì ạ."
Đường Nguyệt Nha trêu :
“Lên đao sơn xuống biển lửa cũng chứ?"
Hổ T.ử gãi gãi đầu:
“Dì, con cưới vợ ạ."
Đường Nguyệt Nha vui , dùng vai vế bắt nạt khác, thật sự sảng khoái nha.
“Dì thật với con, dì con giúp dì điều tra một , chủ yếu là xem nhân phẩm đó thế nào, hành vi xa gì ......"