Xuyên không về TN 60: Mang theo không gian ngàn tỷ nuôi thanh niên trí thức - Chương 290

Cập nhật lúc: 2026-04-24 09:32:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cảm ơn , em thực sự cảm ơn chọn em, ngờ thích điệu nhảy của em như , cảm ơn !"

 

ngừng cúi cảm ơn, nước mắt lưng tròng, bộ quần áo đầy miếng vá bạc phếch trông thấy, gấu quần vá hết lớp đến lớp khác với màu vải khác , giống như quần váy .

 

Mọi vỗ tay chúc mừng cô, ấm áp.

 

Hồng Tiểu Thảo chằm chằm cô, giống như con rắn lạnh lẽo trong mương nước.

 

Người như mà cũng thể biểu binh xuất sắc nhất ?

 

Còn bằng nữa!

 

Vừa nãy nếu lên sân, ở phía sẽ là !

 

So tài lâu, đến lúc , tổng huấn luyện viên thời gian, trực tiếp tuyên bố giải tán.

 

“Giải tán!"

 

“Yeah!"

 

Một tiếng reo hò.

 

“Hồng Tiểu Thảo, chúng ăn cơm , sắp đói ch-ết tớ , hôm nay nhà ăn thịt xào ..."

 

“Hồng Tiểu Thảo?

 

Hồng Tiểu Thảo!"

 

“À, tớ đến đây!"

 

Hồng Tiểu Thảo hồn.

 

Mã Lệ Lệ Hồng Tiểu Thảo tỏa sự cổ quái, mệt đói cô trực tiếp phát cáu:

 

“Cậu thế hả, tớ gọi cứ thấy!"

 

Hồng Tiểu Thảo nịnh nọt :

 

“Lệ Lệ, tớ mệt ngất .

 

Chúng đến nhà ăn , tớ lấy cơm thức ăn cho , đó nghỉ ngơi nhiều ."

 

“Hừ!"

 

Mã Lệ Lệ ngoảnh đầu vẩy b.í.m tóc thẳng về phía .

 

Người xung quanh hai thấy cảnh , đều nhịn cảm thán Mã Lệ Lệ thật quá tùy hứng, mà Hồng Tiểu Thảo cũng quá đáng thương.

 

“Mã Lệ Lệ lúc nào cũng đối xử với Hồng Tiểu Thảo như nhỉ?"

 

Cao Thái Dương thấy cảnh , nhịn thở dài.

 

Đều là cùng một ký túc xá, hai cứ một giống chủ một giống tớ.

 

Khiến thấy Mã Lệ Lệ bắt nạt Hồng Tiểu Thảo đáng thương bao nhiêu.

 

“Chúng nên chuyện với Mã Lệ Lệ , bạn bè đối xử với như thế."

 

Đường Nguyệt Nha và Lãnh Điềm Điềm hẹn mà cùng đầu cô bạn ngốc nghếch .

 

Hai đồng thanh:

 

“Cậu cảm thấy hai họ là bạn?"

 

Cao Thái Dương:

 

“Không ?"

 

“Đương nhiên ."

 

Lãnh Điềm Điềm lắc đầu:

 

“Hai họ rõ ràng một nguyện đ.á.n.h một nguyện chịu, việc chúng đều chẳng lẽ Hồng Tiểu Thảo ?"

 

Cô bạn ngốc đến từ nông thôn Cao Thái Dương tức thì ngây :

 

“Thế, thế Hồng Tiểu Thảo còn thế?"

 

“Một chữ, lợi!"

 

Đường Nguyệt Nha mở lời.

 

Thế giới , chỉ lợi mới thể khiến một cam nguyện dẫm đạp, còn hỏi dẫm lên :

 

“Chân dẫm lên cứng ?"

 

Rất rõ ràng, Hồng Tiểu Thảo đối với Mã Lệ Lệ là mưu đồ.

 

Lãnh Điềm Điềm thương yêu xoa xoa tóc Cao Thái Dương:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ve-tn-60-mang-theo-khong-gian-ngan-ty-nuoi-thanh-nien-tri-thuc/chuong-290.html.]

 

“Cô bé ngốc, đều đại học , mở rộng tầm mắt ."

 

Quân sự kết thúc trong sự vội vã.

 

Đường Nguyệt Nha cánh tay săn chắc một chút và khuôn mặt đen một chút của , cảm thấy quân sự vẫn thành quả.

 

Lại quanh , ừm, vẫn là cô trắng nhất, đều đen .

 

Xem , mấy hộp kem chống nắng bôi xong sứ mệnh thành tệ.

 

Quân sự kết thúc, vài ngày nghỉ.

 

Đường Nguyệt Nha lập tức thu dọn đồ đạc về.

 

Cô cũng gì để thu dọn, quần áo mỹ phẩm dưỡng da ở nhà đều , chỉ cần mang một cái túi, trong túi để tiền và những thứ quan trọng là .

 

Những thứ khác, cô đều bỏ tủ, dùng một cái ổ khóa nhỏ khóa .

 

“Đường Nguyệt Nha, đây là về nhà?"

 

Đường Nguyệt Nha gật đầu.

 

“À, thật hâm mộ quá, nhà ở gần đúng là , cũng về nhà quá."

 

Cao Thái Dương đầy vẻ ngưỡng mộ.

 

Cô cũng về nhà quá, cô nhớ , đây là đầu tiên cô rời xa lâu thế .

 

tiền lộ phí là một khoản chi tiêu nhỏ.

 

nỡ, cô cũng nỡ.

 

Nhà nghèo là thế đấy, một đồng cũng bẻ hai mà dùng.

 

Trong tư tưởng của họ, vì gặp mà tiêu một khoản tiền lớn như thực sự đáng, còn bằng mua thịt ăn cho thơm.

 

“Lãnh Điềm Điềm, cũng ?!"

 

Trong chớp mắt, Lãnh Điềm Điềm cũng đang thu dọn đồ đạc giày.

 

Lãnh Điềm Điềm gật đầu:

 

“Mình là bản địa."

 

Sau đó là Mạc Kỳ trong ký túc xá cũng xách túi chào bọn họ , cần , là một thủ đô bản địa.

 

Cuối cùng là Mã Lệ Lệ, nhà cô ở thủ đô cũng nhà, cô đến thủ đô học, nhà cũng chuyển cả gia đình đến thủ đô.

 

ăn mặc xinh cầm túi nhỏ cửa, bố đặc biệt đến đón cô .

 

Mã Lệ Lệ ngân nga bài hát, mặt đầy hỷ khí.

 

“Tớ cũng đây, tớ về cải thiện bữa ăn thôi, nhà ăn của trường sắp ăn tớ thành da bọc xương !"

 

Mấy còn đều ở trong ký túc xá, đều bản địa, cũng ai đến thăm hẹn bọn họ ngoài, tự nhiên là ở trong ký túc xá.

 

Đường Nguyệt Nha chào hỏi một tiếng cũng ngoài.

 

Đáng đều .

 

Hồng Tiểu Thảo Cao Thái Dương nhịn hỏi:

 

“Đường Nguyệt Nha và Lãnh Điềm Điềm mang theo?"

 

Cao Thái Dương hỏi ngớ :

 

“Người về nhà, tại mang theo."

 

Bọn họ cũng mới quen lâu, tự ý đến nhà khác còn thích hợp , Cao Thái Dương tuy đối với nhân tình thế thái hiểu hết, cái vẫn .

 

Hồng Tiểu Thảo dáng vẻ đương nhiên:

 

“Hai họ đều ở trong thủ đô, nhà chắc chắn đều tiền, chừng hai họ kỳ nghỉ chơi cùng ."

 

Sau đó dùng ánh mắt thương hại Cao Thái Dương.

 

Ý đó chính là họ mang theo, là vì nghèo.

 

Cao Thái Dương vui lắm.

 

vui vì Đường Nguyệt Nha và Lãnh Điềm Điềm thể sẽ chơi cùng , mà là vì giọng điệu Hồng Tiểu Thảo chuyện.

 

“Cậu đừng ly gián, hành vi như ."

 

Không ngờ Hồng Tiểu Thảo là như , Cao Thái Dương chút ngạc nhiên cũng quá ngạc nhiên.

 

Hồng Tiểu Thảo chậc một tiếng, còn sự hạ mặt Mã Lệ Lệ.

 

 

Loading...