“Sau đó Tống Nhạc dám khen ưu điểm của Nghiên Nghiên nữa, cô Nghiên Nghiên vui.”
Đại bá mẫu cũng là một trong những nhất với cô, cô thích cả hai , nên cô hy vọng hai thích đối phương, cô sẽ cảm thấy khó xử.
“Không chuyện gì, bà khen thôi."
Lưu Nghiên vén những sợi tóc mái bên tai cho cô.
Tống Nhạc chu môi, tỏ vẻ tin:
“Nói dối."
Lưu Nghiên giả vờ bất lực :
“Nói dối là ch.ó con.
Bà khen thông minh, sẽ lợi hại, đại khái là ý đó."
Sau đó liền đưa tay khẽ lộ một chút tiền phiếu cho cô xem.
“Đây là tiền tiêu vặt đại bá mẫu cho chúng ."
Thực tiền tiêu vặt, chẳng qua là sợ vợ chồng Tống Chí coi bọn họ gì bỏ đói hai .
Lúc Tống Nhạc mới tin, đôi mắt hạnh phúc híp .
Lúc Tống Nhạc mới lộ một chút sự hoạt bát của cô bé ở độ tuổi .
“Thật ."
Bọn họ cãi .
Sau đó cẩn thận liếc phía , càng nhỏ giọng với Lưu Nghiên:
“Chúng giấu , cho bọn họ ."
Lưu Nghiên đưa tiền cho cô bé.
Tống Nhạc vội vàng đẩy :
“Để chỗ ."
Ánh mắt ảm đạm:
“Mình giữ tiền ."
Trước đại bá mẫu cho cô một chút, nhưng mỗi về đều lục , còn đ.á.n.h cô một trận.
để chỗ Nghiên Nghiên thì sẽ , sẽ lục đồ của Nghiên Nghiên, Nghiên Nghiên lợi hại, giấu đồ cũng lợi hại.
Lưu Nghiên , tùy tiện nhét túi, dùng tay b-úng mũi cô bé:
“Tính cũng khôn đấy."
Tống Nhạc phồng má:
“Mình cảm thấy đang ngốc."
Lưu Nghiên nhướng mày, một tia tà khí quyến rũ lộ :
“Cậu đều , thế còn khôn?"
Tống Nhạc:
!!!
Thấy sắp trêu cho cô bé cáu , Lưu Nghiên vội vàng vuốt lông, cho đến khi vuốt xuôi thì mới thở phào nhẹ nhõm.
Nắm tay , về phía nhà khách phía , ch.óp mũi vương vấn thở khác biệt với , khóe môi cô cong lên.
Bên tai còn lời khuyên giải của nhà họ Tống .
“Cô là thông minh, thủ đoạn lợi hại, thể co thể duỗi, tin cô nhất định sẽ đạt những gì ."
Mẹ Tống đầu thấy Lưu Nghiên hiểu cô là cô gái như thế nào, chỉ là ngờ cô sẽ mượn Tống Nhạc để tiếp cận bọn họ.
“Bà cao kiến gì."
“Nhạc Nhạc thích cô."
“Bà rời xa con bé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ve-tn-60-mang-theo-khong-gian-ngan-ty-nuoi-thanh-nien-tri-thuc/chuong-244.html.]
Đối với sự thẳng thắn của cô, Tống cũng thẳng thắn:
“ là như , nhưng càng hiện tại cô thể bảo vệ Nhạc Nhạc."
“Vậy thì ?"
“ chỉ phận một trưởng bối hy vọng khi cô thành mục đích của đừng dùng những thủ đoạn dẫn Nhạc Nhạc đường tà."
“...
Sẽ , , phu nhân Tống."
“Cảm ơn."
Hồi ức kết thúc tại đây.
Lưu Nghiên ngoảnh đầu Tống Nhạc đang lắc lắc tay cô, khuôn mặt trắng nõn đầy mãn nguyện, thở dài một .
Tất nhiên sẽ , tha cho một đấy đồ ngốc.
Dù , cũng là hiếm hoi bỏ chân tình.
Đường chính , đường tà quá khó, cũng nỡ để ....
Lúc , Đường Nguyệt Nha đang ở thủ đô xa xôi bất ngờ thấy một “ quen", chỉ là “ quen" quen cô mà thôi.
Đường Nguyệt Nha đang điên cuồng quét hàng, xách lớn túi nhỏ ngoài.
Vừa cửa liền đụng .
Đường rộng thênh thang, ai đường nấy đều , thế mà đụng chỗ cô, trong trường hợp bình thường, thành phần trộm cắp chiếm đa .
“Cô bé, hàng ?"
Vừa định cúi đầu xem tiện tay lấy trộm gì , Đường Nguyệt Nha thấy đang cúi đầu lướt qua bên cạnh một cách nhanh ch.óng, hạ giọng ném câu .
Ngước mắt lên .
Chà, đây chẳng quen .
Hôm nay Đường Nguyệt Nha ngoài một , để Lý Đóa và Lãnh Tĩnh cùng.
Hai lúc đầu yên tâm để Đường Nguyệt Nha ngoài một , nhưng khi Đường Nguyệt Nha thể hiện kỹ năng trang điểm siêu phàm (một trong bốn tà thuật châu Á), tự trang điểm thành khuôn mặt của một khác, cộng thêm việc Đường Nguyệt Nha dùng phận thủ trưởng, bọn họ mới gật đầu.
Lý Đóa & Lãnh Tĩnh:
“Không ngờ thủ trưởng còn tinh thông thuật dịch dung!”
Cho nên bây giờ khuôn mặt của Đường Nguyệt Nha chẳng chút liên quan gì đến khuôn mặt thật của cô, tìm cô cũng nhận .
Tuy nhiên, vị quen đụng trúng cô dù thấy khuôn mặt thật của cô cũng sẽ nhận , vì lúc Đường Nguyệt Nha gặp ông , cô đang mang một khuôn mặt khác.
Đổng gia.
Ông trùm phía chợ đen ở thị trấn Thanh Sơn.
Lúc đầu thùng vàng đầu tiên của cô chính là tỏa sáng rực rỡ ở chỗ Đổng gia .
Chỉ là lúc đó cô dùng diện mạo thật để gặp mặt, mà giả một bà già, tuy thấu, nhưng đối phương vẫn diện mạo thật sự của cô.
Thật là nhân sinh gặp gỡ, Đường Nguyệt Nha khỏi cảm thán.
Chỉ là ngờ vị Đổng gia phát triển nghiệp vụ nhanh như , lúc mới gặp còn ở thị trấn Thanh Sơn, giờ tiến quân đến thủ đô , còn tự trận, đến chỗ cô là “ quen cũ" .
Cũng nên khen vị Đổng gia tinh tường .
Nhìn một cái là cô là con cừu béo chờ thịt đang mang theo một đống tiền.
Được , con cừu béo cứ ngoan ngoãn theo ông một chuyến, xem ông hàng gì.
Đường Nguyệt Nha đảo mắt một vòng, theo .
May mà để Lý Đóa và Lãnh Tĩnh theo cô, nếu với việc hai bọn họ coi cô như báu vật mà bao vây như cái thùng sắt, cô thể đụng trúng, gặp quen.
Đổng gia đó chắc chắn cũng sẽ sự khác biệt của Lý Đóa và Lãnh Tĩnh.
Dù từng huấn luyện, dù cố gắng hòa nhập đám đông, tư thế , độ căng của cơ bắp, ánh mắt sắc bén của họ, chắc chắn cũng sẽ khác với bình thường.
Cho nên từng quân nhân thường sẽ , thể thẳng tắp, khen là khí chất.