“Người mới đến?"
Đợi rõ khuôn mặt của Đường Nguyệt Nha, chiến sĩ gác cổng khắc sâu dữ liệu của hộ gia đình khu trong đầu lập tức nhớ .
Đồng thanh, thẳng chào quân lễ với cô:
“Thủ trưởng Đường !"
“Thủ trưởng Đường?"
Đồng chí Thành và thư ký Châu trợn tròn mắt cô.
Đường Nguyệt Nha kéo kéo khóe miệng, lúng túng một chút:
“Là ."
Cô chẳng là một thủ trưởng ?
Nói thật, chính cô cũng sắp quên mất .
Thư ký Châu còn đỡ hơn một chút, sớm phận của Đường Nguyệt Nha đơn giản từ Thị trưởng Tiết, từ sự dung túng nới lỏng của Thị trưởng Tiết đối với cô ngày thường cũng thể .
Từ thư ký Đường đến thủ trưởng Đường, hình như xảy cô cũng là thể chấp nhận.
Thế là thư ký Châu tiếp nhận tin tức .
một khác là đồng chí Thành thì kinh sợ đến mức tròng mắt rơi xuống đất, ở trạng thái tìm thế nào cũng thấy.
Nhìn cũng chỉ hai mươi tuổi, tuy thể sống ở trong đó sở hữu nhà chắc chắn đơn giản, nhưng ngờ phận đơn giản đến thế!
Thủ trưởng đấy, trong nước tổng cộng mới mấy thủ trưởng, mà bình thường cả đời thể gặp mấy thủ trưởng?
Anh đếm tới đếm lui cũng mới gặp ba bốn .
Vị thư ký Đường ước chừng là thủ trưởng trẻ nhất trong nước, , là thủ trưởng trẻ nhất lịch sử nhỉ.
Đây là trẻ tuổi tài cao nữa, đây là trực tiếp cướp lấy rìu của Bàn Cổ khai thiên lập địa .
Nói , vô tình đắc tội cô ...
“Đã là chính thủ trưởng Đường, thì thể trực tiếp tiến .
Tuy nhiên hai cần đăng ký một chút."
Thư ký Châu và đồng chí Thành theo một trong đó một căn phòng để đăng ký, những đăng ký họ tên giới tính, còn bao gồm địa chỉ thường trú, nơi việc... gần như điền hết tất cả thông tin .
Hoàn là một bản sơ yếu lý lịch cá nhân.
Một hết cả một tờ giấy, hai mất mấy phút đồng hồ.
Đường Nguyệt Nha mà chờ bên cạnh xe.
Đứng một cách nhàn nhã, chống cằm, ánh mắt thả lỏng, về phía cây thông bên cạnh.
Loài cây như thông , bốn mùa xanh tươi nhỉ, còn tưởng đến thời điểm thịnh vượng của xuân hạ .
Đột nhiên tai động đậy, truyền đến tiếng ồn ào.
“Thả chúng !
Chúng là của lão Kim!"
“Các chặn , cẩn thận kiện với lão Kim, bãi chức của các !"
“Vị đại binh , thả chúng , chúng là xảy một chút hiểu lầm với lão Kim, nhưng nhanh sẽ giải quyết xong thôi.
Lão Kim thực gặp chúng đấy, hiểu chứ!"
“Không ."
Có dưa (tin sốt dẻo)?
Đường Nguyệt Nha tiếng mà động, tò mò đầu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ve-tn-60-mang-theo-khong-gian-ngan-ty-nuoi-thanh-nien-tri-thuc/chuong-220.html.]
“Xin mấy đừng ồn ào ở đây, nếu còn ồn ào sẽ mời mời mấy ngoài đấy."
Chiến sĩ vẻ mặt nghiêm túc, giơ tay chặn , một tay khác đặt thắt lưng, hình như hợp ý là sắp rút .
Người ồn ào là hai nữ một nam, đều là mặt nhọn, là một nhà, cha còn con gái của họ, thấy hành động của đối phương giật , vội vàng lùi mấy bước.
“Anh, đừng kích động, vạn nhất cướp cò thì !"
Người đàn ông mặt nhọn run run rẩy rẩy xua xua tay, trốn lưng vợ , con gái thì trốn lưng , mà phụ nữ cũng trốn nhưng còn chỗ nữa, trực tiếp phơi ở vị trí phía nhất.
“Làm phiền mấy đừng ồn ào ở đây, bên trong chủ hộ cần yên tĩnh nghỉ ngơi."
Người đàn ông thò đầu :
“Anh trực tiếp thả chúng , chúng cũng sẽ chặn ở đây lý luận với , xem xem chúng tới bao nhiêu , nào cũng chặn."
Vị chiến sĩ chặn họ vẻ mặt vô cảm:
“Xin , ngoài chủ hộ và khách chủ hộ mời, những khác cấm .
Mấy tìm lão Kim, thể báo để lão Kim mời mấy đăng ký thông tin là , hoặc lão Kim ngoài đến đây đón mấy .
dữ liệu bên hiển thị lão Kim dặn mời mấy khách tới đây, nên thể thả mấy .
Mấy nhận lời mời!"
Một bài diễn văn dài ba ch.óng mặt hoa mắt, nhưng họ hiểu , là chính chủ hộ hoặc nhận lời mời của chủ hộ, nếu thì chính là .
nếu họ là một trong hai loại đó, họ còn chặn ở đây ?
“Chúng nhất định , rõ ?
Anh quan hệ của chúng và lão Kim ?
Ông chỉ là dặn dò thôi, nhưng vẫn chúng đấy!"
Người là cô gái trong gia đình nọ, giống bố cô như đúc, hai mươi ba hai mươi bốn tuổi.
“Anh thể ở đây cũng coi như là tạo hóa của , cũng học chút nhãn sắc ( điều), đừng đắc tội chúng đắc tội lão Kim.
Chúng sớm một chút giải quyết hiểu lầm với lão Kim, cũng là công lớn, lợi ích thiếu ."
Cô sợ sệt trốn lưng bố , giọng điệu dọa nạt, đ.á.n.h một trận đe dọa dụ dỗ.
Đường Nguyệt Nha ăn dưa ăn ngon lành:
“Chậc, đúng là bậc thầy bóp méo sự thật mà.”
Đa cấp cô nha.
Đối với sự đe dọa của mặt, chiến sĩ vẫn vẻ mặt vô cảm,
Lạnh lùng một câu:
“Không ."
Sau đó tay còn cũng ấn vị trí bên thắt lưng:
“Làm phiền mấy đừng khó chúng , nếu chúng sẽ xử lý mấy với tội danh gián điệp."
“Bố , đừng sợ, dám thực sự gì chúng !"
Cô gái sợ sệt , cô cũng chút sợ, nhưng cô xúi giục bố .
Trong lòng sợ hãi đồng thời còn chút cho là đúng, đến bao nhiêu , nào cũng đuổi, nào gặp lão Kim, lão Kim khỏi đây họ cũng cách nào nơi ở, chỉ thể đến đây bắt .
họ , đều tại mấy tên lính quèn , khoác một bộ da thì ghê gớm lắm , chỉ dọa , cũng thấy động đến hàng thật giá thật.
Đợi , lão Kim và họ giảng hòa, cho mấy tên lính quèn chặn họ ăn hết gói mang về, hừ!
Cô gái tức giận lườm sang, nhưng tay chiến sĩ động, cô lập tức rụt đầu , tim đập thình thịch vì sợ hãi.