Xuyên không về TN 60: Mang theo không gian ngàn tỷ nuôi thanh niên trí thức - Chương 204

Cập nhật lúc: 2026-04-24 09:24:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cậu nhận cặp bố , còn trai .”

 

Mặc dù, trông khá .

 

Một lúc , Quý Kiệt Sâm qua tất cả những đứa trẻ trạc tuổi sân.

 

mỗi một đứa, đều cảm thấy , mặc dù từng thấy dáng vẻ bây giờ của em trai, nhưng cứ cảm thấy , hơn nữa trẻ con tầm tuổi đó sân cũng ít.

 

Đứa trẻ năm tuổi, vẫn thể nhận ngay trong nháy mắt.

 

Quý Kiệt Sâm chút chán nản, đầu chuyện với em nhỏ dễ thương mới quen .

 

đầu, thấy góc nghiêng của Đường Nhất Dương, bỗng khựng , ngay cả con ngươi cũng giãn .

 

Cậu

 

Đường Nhất Dương phiền muộn đầu, thấy chằm chằm, hỏi ngược :

 

“Anh em gì, đang tìm em trai ?”

 

Quý Kiệt Sâm há miệng, đôi mắt rủ xuống:

 

“Những đứa sân đều .”

 

“Có lẽ, lẽ hôm nay em trai học, hoặc là em học, chỉ là lúc vệ sinh .”

 

Đường Nhất Dương thấy vẻ mặt ấm ức buồn bã, ấp úng an ủi.

 

An ủi xong, mới nhớ , chẳng Quý Kiệt Sâm vốn dĩ từng gặp , cũng tên ?

 

“Sao sân em trai ?”

 

Cậu tò mò.

 

Quý Kiệt Sâm dường như lời an ủi của vỗ về, nở nụ :

 

“Nếu em trai xuất hiện mặt , chắc chắn sẽ nhận em .”

 

Dối trá!

 

Đường Nhất Dương thầm bĩu môi, rõ ràng đang ngay mặt , nhận ?

 

Quý Kiệt Sâm vui vẻ , thăm dò đưa tay phủ lên đầu , thấy phản kháng, xoa càng vui hơn.

 

“Anh thể tên em ?”

 

Anh hỏi.

 

Đường Nhất Dương nhớ tới vẫn tên cho , bèn đáp:

 

“Em họ Đường, tên Đường Nhất Dương, thể gọi em là Dương Dương, đều gọi em như .”

 

Câu cuối gượng gạo, thực nếu thiết thì chẳng ai gọi là Dương Dương, Đường Nhất Dương cũng lười đáp .

 

nếu gọi, nể tình cơ thể , thể cho phép gọi.

 

Không còn cách nào khác, là một đứa trẻ rộng lượng mà.

 

“Dương Dương.”

 

Quý Kiệt Sâm vui vẻ gọi một tiếng.

 

Thì bây giờ em tên là Đường Nhất Dương.

 

Hai một lát, khi tiết thể d.ụ.c sắp kết thúc, Quý Kiệt Sâm dậy.

 

“Anh đây, rời nhà lâu quá, sợ bố sẽ lo lắng.”

 

“Vậy , thong thả.”

 

Đường Nhất Dương dáng đại tướng, gật đầu như lớn.

 

“Hẹn gặp .”

 

Trước khi chui lỗ hổng, Quý Kiệt Sâm nhịn nhéo hai cái má cảm giác cực kỳ của Đường Nhất Dương.

 

Đường Nhất Dương:

 

“Phồng phồng phồng đôi má lên.”

 

“Ha ha ha, đây!”

 

Dáng hình biến mất trong lỗ hổng.

 

Đường Nhất Dương thở phào một .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ve-tn-60-mang-theo-khong-gian-ngan-ty-nuoi-thanh-nien-tri-thuc/chuong-204.html.]

Cậu hình như phát hiện .

 

 

Quý Kiệt Sâm về hướng nhà , mấy bước gặp cặp vợ chồng đang lái xe tới.

 

“Kiệt Sâm!”

 

Bà Quý hét lên một tiếng, lao tới ôm c.h.ặ.t lấy con trai, ngay cả chiếc túi rơi xuống cũng chẳng bận tâm, ôm lấy Quý Kiệt Sâm như đang ôm lấy báu vật tìm .

 

“Con chạy , lo ch-ết .”

 

Bà Quý vội vàng hỏi.

 

Vừa về đến nơi bà tin Kiệt Sâm mất tích, liền hoảng loạn cuống cuồng tìm .

 

“Sức khỏe con , giường tĩnh dưỡng , con lặng lẽ chạy ngoài như , chúng lo lắng bao!”

 

Bà Quý hiếm khi với con bằng giọng điệu trách móc, chủ yếu là vì những chuyện xảy hôm nay khiến bà rối bời cả tâm can.

 

Quý Kiệt Sâm mím đôi môi trắng bệch, thành thật cúi đầu nhận :

 

“Xin , con sẽ thế nữa.

 

Con chỉ là thấy hôm nay thời tiết , ánh nắng dễ chịu, con ngoài dạo một chút.”

 

“Cái thời tiết quỷ quái gì mà , khí trong nước bẩn ch-ết .”

 

“Được , em đừng trách Kiệt Sâm, tránh để thằng bé thoải mái, cũng cho bệnh tình của nó.”

 

Ông Quý tới, tay cầm chiếc túi bà Quý rơi.

 

Quay sang bảo Quý Kiệt Sâm:

 

“Đi thôi, chúng về nhà.”

 

Ông Quý cũng là tin Kiệt Sâm mất tích mới vội vã chạy tìm .

 

Trong đầu ông hiện lên đủ loại hình ảnh, nhiều nhất là bắt cóc.

 

Thương nhân nước ngoài hoặc nhà thương nhân bắt cóc tống tiền là ít.

 

Ông Quý dù từng gặp , nhưng chứng kiến những trong thương trường từng trải qua chuyện .

 

Nếu chuyện đó xảy , kẻ bắt cóc tống tiền là loại hung ác tàn bạo, thì khó mà mạng, thậm chí gia đình tan nát là điều khó tránh.

 

Quý Kiệt Sâm thấy bố lo lắng cho như , trong lòng khỏi thấy áy náy.

 

“Xin , bố , con sẽ tự ý ngoài nữa.”

 

Bà Quý cũng nhận giọng điệu của quá nghiêm khắc, lúc mới dịu .

 

Ôm lấy con :

 

“Bố cũng cho con ngoài, đợi con khỏi bệnh, mỗi ngày bố đều đưa con ngoài chơi, , Kiệt Sâm của ?”

 

Khỏi bệnh?

 

Quý Kiệt Sâm nhạy cảm chớp chớp mắt mấy cái, nén vị chua cay trong đáy mắt.

 

Miễn cưỡng nở một nụ , phụ thuộc nắm c.h.ặ.t lấy tay .

 

“Cảm ơn .”

 

 

Hôm nay Tống Giải Ứng đến đón Đường Nhất Dương tan học về nhà, từ lúc bước chân cổng trường, thấy Đường Nhất Dương đầu tiên, Tống Giải Ứng đứa trẻ tâm sự.

 

“Sao thế, đôi lông mày nhíu như con sâu róm cong cong thế .”

 

Tống Giải Ứng b-úng tay đầu .

 

Đường Nhất Dương hồn, thấy là Tống, chằm chằm một hồi, liền thốt một câu hỏi.

 

“Anh Tống, em nhớ đây cũng trắng bệch , đường cũng thở hổn hển, bệnh của khỏi ?

 

Chữa bằng cách nào ạ?”

 

Tống Giải Ứng trả lời ngay câu hỏi của , mà chú ý tới một từ khóa.

 

“Cũng?”

 

Anh nhướng mày.

 

Còn ai nữa?

 

 

Loading...