“Đây là đầu cô cách gần như thấy đứa trẻ gần năm năm.”
Phu nhân nhà họ Quý nhịn , thầm nghĩ:
“So với Jason, vẻ ngoài của đứa trẻ còn giống cô hơn.”
Cô rõ tình cảm trong lòng lúc :
“Hối hận, áy náy, vui mừng.”
hình như mạnh mẽ như , dù cô và đứa trẻ ở bên thời gian quá ngắn, thời gian xa cách quá dài.
Nhiều hơn là thở phào nhẹ nhõm, đứa trẻ cuối cùng tìm thấy.
Đường Nhất Dương kỳ lạ dì cứ chằm chằm , cảm giác gì, chỉ cảm thấy lạ lùng khác thường.
Thứ trong mắt dì nhiều, hiểu nổi, cũng .
Lúc ông Quý xuống xe, mở lời bảo họ lên xe, tìm một chỗ chuyện một chút, Đường Nguyệt Nha trực tiếp từ chối.
Nhiều lên xe chật chội.
Tìm một chỗ cũng miễn , Đường Nguyệt Nha còn sợ tới địa bàn của họ, họ trực tiếp cướp Dương Dương của cô thì .
“Không cần , chúng thích dạo.
Không xa đó là nhà , lẽ chúng thể chuyện ở nhà một chút.”
Có chỗ nào thể yên tâm hơn địa bàn của .
Hơn nữa, Đường Nguyệt Nha quanh nhà cô của cha quốc gia canh giữ bảo vệ cô.
Họ dù cướp , cũng xem là họ nhanh, bảo vệ cô nhanh.
Phu nhân nhà họ Quý theo bản năng nhíu mày, ông Quý bước một bước :
“Được, cô.”
Phu nhân nhà họ Quý nuốt lời định xuống, vẫn hiểu:
“Tới một nơi môi trường , gọi chút đồ ăn, chuyện ?”
chồng đồng ý một bước , cô cũng phản đối.
Đường Nguyệt Nha gật đầu với ông Quý, dắt Đường Nhất Dương về phía , chiếc xe màu đen phía thong dong chậm chạp theo họ.
“Chị, họ là ai ?”
Đường Nhất Dương đầu chiếc xe đang bò như ốc sên, nghi hoặc hỏi Đường Nguyệt Nha.
Đường Nguyệt Nha véo véo bàn tay nhỏ của thằng bé:
“Họ là tới tìm , họ là tới tìm đứa con trai nhỏ thất lạc của họ.”
Cô lừa Dương Dương, so với cô, Dương Dương mới là nhân vật chính của chuyện .
Giấu giếm thằng bé, đối với thằng bé công bằng.
Dù tâm trạng của cô thế nào, cô cũng sẽ lừa dối Dương Dương.
Tìm ?
Đường Nhất Dương xong ngẩn một hồi.
Là ?
Đường Nhất Dương là một đứa trẻ thông minh, cũng nhận nuôi, em trai ruột của chị.
Cậu luôn thấy lái xe lớn tới tìm chị, vì chị giỏi.
Cậu cũng trở thành giỏi như chị, nhưng xe lớn chuyên tới tìm , Đường Nhất Dương vui như .
Tuy thằng bé còn nhỏ, nhưng cũng hiểu rõ thế nào gọi là nhận nuôi.
Cậu nhận nuôi, chính là vì vốn dĩ vứt bỏ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ve-tn-60-mang-theo-khong-gian-ngan-ty-nuoi-thanh-nien-tri-thuc/chuong-188.html.]
Đứa trẻ cha sẽ nhận nuôi.
Đường Nhất Dương cũng bao giờ nghĩ tới việc tìm cha ruột của , hoặc cha ruột của tới tìm .
Thời khắc , nội tâm nhỏ bé của Đường Nhất Dương mờ mịt.
Hai từ cha , nghĩa, nhưng từng gọi, nhưng bây giờ thấy cặp vợ chồng thể là cha , một chút vui vẻ, ngược hoảng sợ.
“Chị...”
Giọng sữa nhỏ bé bất lực cực kỳ.
Đường Nhất Dương bây giờ lo lắng nhất cặp vợ chồng thể là cha , mà là sợ chị liệu cần nữa , liệu đưa cho họ .
Đường Nguyệt Nha những giọt nước mắt lăn dài trong mắt Dương Dương, lòng cũng chua xót ấm ức .
Dựa cái gì chứ.
Trước là do cô cô Đường Mãn Nguyệt đó nuôi, là cô nuôi, dựa cái gì hái đào.
“Chị, em chỉ chị thôi, em khác , cà chua em sẽ ngoan ngoãn ăn thật nhiều, ngày nào cũng ăn, chị đừng ~ đưa em ~ cho họ.”
Đường Nhất Dương sắp , giọng sữa bắt đầu nghẹn ngào.
Dù luôn biểu hiện thông minh hơn, trầm hơn những đứa trẻ cùng trang lứa khác, nhưng dù cũng vẫn là một đứa trẻ, gặp chuyện lớn dựa lớn.
Đường Nguyệt Nha đau lòng ôm lấy thằng bé, khẽ an ủi Dương Dương đang hoang mang:
“Chị sẽ cần em , em là bảo bối của chị.”
“Ưm ~” Đường Nhất Dương sụt sịt mũi lời chị, nghiêm túc gật đầu.
Trong xe.
“Đứa trẻ đó cô gái nhỏ nuôi , trông hề bạc đãi nó.”
Phu nhân nhà họ Quý xoa xoa huyệt thái dương.
Ông Quý âm thầm thở dài một tiếng:
“Mở miệng khép miệng là đứa trẻ đó, rõ ràng là con ruột của cô .”
“Người giúp chúng nuôi con, nợ chúng , thể giúp chúng nuôi sống cảm ơn .”
Phu nhân nhà họ Quý là tức giận, thấy ngôn ngữ của cô phù hợp.
bây giờ lúc cãi vã, cô chỉ thể buồn bực đầu đường phố bên ngoài.
Không sự phồn hoa của nước ngoài, những con phố và cửa hàng thương mại cô thích, cửa sổ trưng bày kính, nhưng gần gũi, tùy ý hơn.
Có lẽ về nước là một việc đúng đắn, phu nhân nhà họ Quý thầm nghĩ.
Xe ngõ hẻm khiên cưỡng quá, Đường Nguyệt Nha bảo họ đỗ xe ở cửa đó, cửa đối diện với một con phố, chỗ rộng.
Đường Nguyệt Nha mở cửa, thầm nghĩ đồng chí Tiểu Tống chắc lát nữa cũng về nấu cơm.
“Xin hỏi, ở trong nuôi gà ?”
Phu nhân nhà họ Quý thấy ở là cái sân gạch xanh, liên tưởng tới một chuyện, suy nghĩ một chút vẫn nhịn lên tiếng hỏi.
Đường Nguyệt Nha động tác mở cửa khựng :
“Không , trong nhà nuôi gà.”
Quả nhiên vẫn nên đồng ý chuyện với họ, bây giờ đuổi họ còn kịp ?
Đường Nguyệt Nha nghịch ngợm nghĩ, cô nên dẫn họ tới biệt thự vườn hoa của cô, với họ chị đây thiếu tiền.
Hoặc cô thật sự nên cân nhắc nuôi vài con gà cục tác, chừng vị quý phu nhân liền vui lòng nữa.
Nghe Đường Nguyệt Nha nuôi gà, phu nhân nhà họ Quý thở phào nhẹ nhõm bỏ khăn lụa chuẩn bịt mũi miệng .
Cô sợ nhất là đám gà vịt đó, trong nước, cô thích nhất là tới nhà những sân khách .