“Nếu mục đích, thì thật dám tin.”
“ !”
Hiểu Linh gật đầu thật mạnh.
“Vậy, mục đích cuối cùng của họ là gì chứ?”
Đường Nguyệt Nha đảo cặp mắt trắng dã xinh :
“ đây.”
“Ấy, đừng , thì cũng mang theo!”
Hiểu Linh cuống lên, cũng vòng vo nữa, vội vàng :
“Họ tới tìm đứa con trai nhỏ mất tích của họ!”
Đường Nguyệt Nha dừng bước:
“Về nước tìm ?”
“ .”
Hiểu Linh lôi một tờ báo, “Chị xem, để tìm đứa trẻ , họ còn đăng báo đấy.”
Đường Nguyệt Nha cầm lấy tờ báo, tùy tiện một cái, liếc thấy một tấm ảnh liền ngây ở đó.
Hiểu Linh cũng ghé tới, nơi cô :
“Đẹp , cặp vợ chồng trông quá, cũng đăng báo chụp ảnh.”
Đường Nguyệt Nha hừ một tiếng:
“Đây là tìm , cô chụp ảnh đăng lên thành một thiếu nữ tuổi xuân nào đó bắt cóc núi sâu, mất tích đó.”
Cô bé ngốc, đây là thứ tùy tiện đăng báo ?
Nói như , nhưng ánh mắt cô vẫn dán c.h.ặ.t tấm ảnh màu xám chiếm nửa trang báo, tỉ mỉ quan sát đôi mày đôi mắt của cặp vợ chồng cạnh trong ảnh.
Người đàn ông trong ảnh nghiêm túc đoan chính, phụ nữ khí thái hào phóng, khóe miệng mỉm , tuy đều mang nụ lễ nghi, nhưng giữa đôi lông mày cả hai đều lờ mờ vương vấn một nỗi sầu tan.
, Đường Nguyệt Nha thấy quen mắt.
Nghe lời cô, Hiểu Linh lè lưỡi:
“Thôi bỏ , là tự tiệm ảnh chụp .”
Tuy chụp ảnh ở tiệm ảnh đắt, nhưng cô c.ắ.n răng vẫn lấy .
“Sao chị vẫn còn tấm ảnh thế?”
Hiểu Linh kỳ lạ, “Chị thì bằng chính , còn đối tượng của chị nữa.”
Tống Giải Ứng thường xuyên tới đón Đường Nguyệt Nha tan , trai tài gái sắc, cũng trở thành một phong cảnh .
Cả hai bên đều trông như , Hiểu Linh thể tưởng tượng con của hai sinh sẽ băng thanh ngọc khiết, đáng yêu tới mức nào.
Gen như , nên sinh một trăm tám chục đứa, tạo phúc cho nhân loại!
Hiểu Linh hì hì, chừng cô sinh con trai thể lừa con gái thư ký trưởng Đường về nhà, hoặc cô sinh con gái ngược cũng .
Chậc, nếu cả hai bên đều sinh con trai con gái cùng giới tính thì ?
Hiểu Linh đột nhiên phiền não .
Không nghĩ tới điều gì, cô hì hì:
“Hình như cũng là thể, hì hì.”
“Đừng nữa, cái gì mà , tìm là đứa con trai nhỏ năm tuổi thất lạc, con gái thất lạc.”
Gần đây mang theo những đứa trẻ tuổi tác tương đương gần cầu may ít gia đình , nhỡ gặp may, đó chính là giàu lên một đêm.
Cặp vợ chồng phú thương đó , nếu bụng trả con trai nhỏ, họ sẽ tặng một phần năm tài sản cho đối phương.
Một phần năm, đặt ở gia đình bình thường, một phần năm tài sản thể ba năm chục là , mà một phần năm của nhà , chậc chậc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ve-tn-60-mang-theo-khong-gian-ngan-ty-nuoi-thanh-nien-tri-thuc/chuong-185.html.]
Phú quý ngất trời ở mắt, ít mất lý trí lôi con đẻ của nhà gần sờ thử.
Nhỡ , nhỡ con bế nhầm thì , bế nhầm, họ, họ sẽ phát tài !
“Con trai nhỏ năm tuổi?”
Đường Nguyệt Nha chú ý tới từ ngữ .
Hiểu Linh gật đầu, uống một ngụm nước, nhuận nhuận cổ họng:
“ , họ còn một đứa con trai lớn, hình như mười tuổi , sức khỏe lắm nên xuất hiện công chúng.”
Thấy cô để tâm như , Hiểu Linh đùa:
“Chẳng lẽ nhà chị một đứa bé trai nhặt , chị cũng dắt gần góp vui?”
Hiểu Linh chỉ đơn thuần đùa, cô với tư cách là Bách Hiểu Sinh của tòa nhà chính phủ, nhưng vị thư ký trưởng Đường bối cảnh sâu lắm đấy.
Nhìn chi tiêu ăn mặc hằng ngày của cô là là thiếu tiền, sẽ vì chuyện mà động tâm.
Tuy nhiên Hiểu Linh lời cô vô tình khiến Đường Nguyệt Nha thắt lòng một chút.
Nhà cô chẳng đang một đứa, tuổi tác còn khớp.
Hơn nữa...
Đường Nguyệt Nha ngũ quan chút quen thuộc ảnh, chỗ đôi lông mày, cái cằm...
Trong lòng càng lúc càng nặng nề.
Trùng hợp quá.
Thêm cả câu trả đó.
Không bằng là phát báo tìm , chẳng bằng là đối phương tìm thấy , đang thông báo qua tờ báo.
Trả , một phần năm gia sản.
Là rõ ràng ?
Đường Nguyệt Nha ném tờ báo xuống.
Đứa trẻ mất một năm hai năm, mà là tròn năm năm.
Năm năm thể xảy nhiều chuyện, đặc biệt là năm năm đó trong nước xảy nhiều chuyện hơn, còn xảy nạn đói, nhiều đều trụ nổi, đừng tới một đứa trẻ năng lực, lớn ngã xuống kể xiết.
Lúc nghiêm trọng nhất, những mở nổi mắt ngã xuống gốc cây nhiều vô kể.
Trước về nước tìm, bây giờ về nước liền tìm thấy, bất kể đứa trẻ là Dương Dương của cô , cô đều thấy đáng cho đứa trẻ đó.
Năm năm đó họ , hoặc , năm năm mới về họ ầm ĩ tìm như rốt cuộc mục đích gì?
Thấy cô hình như tức giận, Hiểu Linh hiểu, nhưng vẫn an ủi cô:
“Chị , chỗ nào khỏe ?”
Đường Nguyệt Nha hít sâu một , mỉm :
“Chỉ là nhớ tới một vài chuyện vui, .”
Cô định thần , quyết định cứ tĩnh quan kỳ biến ( yên xem biến động).
Nếu đứa trẻ thực sự là Dương Dương, đối phương dùng một phần năm gia sản để há miệng chờ sung, cô cũng hề xao động, xem ai thể đợi ai.
Có đôi khi thợ săn nhất định là dũng mãnh nhất, mà là kiên nhẫn nhất.
Đường Nguyệt Nha tinh thông đạo lý đó.
Hiểu Linh gật đầu, hỏi nữa thì chút lễ phép, họ vẫn thiết tới mức hỏi chuyện riêng tư của đối phương, cách ứng xử giữa với là chừng mực.
“Đi thôi, dẫn chị xem tình của chị.”
Đường Nguyệt Nha nhếch môi xa.
Hiểu Linh lập tức đỏ mặt:
“Không bậy, bát tự còn nét nào .”