“Tần Dân nghẹn lời, nhưng Tống Giải Ứng sai, quả thực vốn liếng để tin tưởng.”
“Vậy chỉ thể như , đoán già đoán non, bắt b-ắn ?"
Tần Dân càng nghĩ càng sợ hãi, mười ngón tay cắm tóc, sức kéo, bộ dạng như sợ hói .
Tống Giải Ứng vỗ vỗ bụi tay áo, ánh mắt xa về phía Đại Thanh Sơn.
Đại Thanh Sơn nổi sương lạnh, mây đè thấp, tựa như tiên cảnh, bất kể là ai khi thấy khung cảnh tuyệt cũng sẽ nghĩ tới nơi mới xảy một vụ t.h.ả.m án một xác hai mạng.
“Anh tìm thấy mục tiêu ?
Tại theo manh mối mà truy tìm tiếp, với đều là một sợi dây liên kết.
Anh và Triệu Hồng Phương ở giữa một sợi dây, Triệu Hồng Phương và cha của đứa bé trong bụng cô một sợi dây, và đàn ông đó khó mà sự đan xen, ?"
Tống Giải Ứng chậm rãi đoạn .
Đối với lời nhắc nhở lòng , Tần Dân xong, sững sờ một lúc, ánh mắt sáng rực Tống Giải Ứng, bộ dạng như chợt tỉnh ngộ:
“Ý là, gian phu của Triệu Hồng Phương, nhất định , và ở ngay bên cạnh ."
Cũng tới mức ngu xuẩn thể cứu chữa.
Tuy nhiên......
“Suỵt."
Tống Giải Ứng giơ ngón trỏ lên, “ hề thế."
Tần Dân như chộp cọng rơm cứu mạng cuối cùng:
“ , bắt tên gian phu đó, bất kể là hung thủ g-iết , nhưng ít nhất thể chứng minh là khiến Triệu Hồng Phương mang thai, hiềm nghi cũng ít một nửa ."
“, nhưng chỉ một ......"
Trong thời gian ngắn như , lỡ tìm thấy tên gian phu đó, vu khống bắt thì ......
Tần Dân do dự, trong đầu nhớ lời của Tống Giải Ứng.
Mỗi hai giữa đều một sợi dây, thể tìm giúp đỡ.
Người giúp đỡ, giúp đỡ tìm ai đây?
Ánh mắt sáng lên, Phương Văn Tĩnh!
Hắn thể tìm Phương Văn Tĩnh, Phương Văn Tĩnh cô con của , bất kể Phương Văn Tĩnh còn để tâm đến , vì con cái, Phương Văn Tĩnh nhất định thể giúp .
Và Phương Văn Tĩnh chắc chắn là hung thủ g-iết Triệu Hồng Phương.
Đêm Triệu Hồng Phương ch-ết, khi ch-ết, Tần Dân còn vì vài chuyện mà cãi với Triệu Hồng Phương mấy câu, về thì gặp Phương Văn Tĩnh tới bắt gian, là một trận cãi vã, vui mà tan.
Mà Triệu Hồng Phương sớm ch-ết lâu khi , lúc và Phương Văn Tĩnh cãi vã, nên Tần Dân rõ Phương Văn Tĩnh căn bản vấn đề gì.
Thông suốt chuyện, Tần Dân lập tức tìm Phương Văn Tĩnh, chạy đến nỗi rơi cả một chiếc giày, chứ đừng là với Tống Giải Ứng một lời cảm ơn.
Sau khi , Tống Giải Ứng chút bất lực đỡ trán.
Từ lời của Tần Dân, nhớ tới vài chi tiết vụn vặt vô tình thấy ở sân tri thức trẻ đó, tổng hợp một phen, thực đại khái đứa bé trong bụng Triệu Hồng Phương là của ai , và hung thủ cực kỳ khả năng chính là .
Nếu vì loại bỏ những kẻ nguy hiểm xung quanh , cũng sẽ bụng đến mức nhắc nhở Tần Dân.
Anh cũng thích lắm.
Trở về sân tri thức trẻ, Tống Giải Ứng về, Tề Hướng Học đang ở cổng miệng đang nhai cái gì lề mề gọi , từ trong túi lục hai viên kẹo.
Hai viên kẹo đều là kẹo cứng trái cây, trời lạnh quần áo dày, kẹo ủ trong túi ấm áp trực tiếp chảy , dính dính.
Tề Hướng Học cũng ngốc , viên kẹo trong lòng bàn tay, ngượng ngùng :
“Đối uốn t.ử, uốn bả tèng ẩu hóa." (Đối xin , kẹo ủ chảy ).
Đáng lẽ là:
“Xin , kẹo ủ chảy .”
Vì trong miệng đang ngậm hai viên kẹo, nên phát âm rõ.
Tống Giải Ứng đưa tay nhận, hỏi :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ve-tn-60-mang-theo-khong-gian-ngan-ty-nuoi-thanh-nien-tri-thuc/chuong-127.html.]
“Đâu kẹo cho ."
Tề Hướng Học hề hề, bắt đầu kể, Tống Giải Ứng miễn cưỡng từ lời lầm bầm của chuyện thế nào.
Hai tri thức trẻ tới sớm nhất sân tri thức trẻ, một nam một nữ, Cao Viễn và Hứa Kỳ.
Họ tình đồng chí cách mạng, và chuẩn kết hôn tiếp tục nắm tay con đường cách mạng.
Kẹo Tề Hướng Học cho , chính là kẹo hỷ họ phát, báo cho những tri thức trẻ một tiếng, họ chuẩn kết hôn .
Tống Giải Ứng thầm nghĩ:
“Dạo vội vã kết hôn thật ít.”
“Kết hôn lúc ?"
“ ."
Kẹo trong miệng Tề Hướng Học nhỏ một chút, chuyện cũng rõ ràng hơn.
Cậu hiểu ý Tống Giải Ứng, chẳng là vì chuyện Triệu Hồng Phương , vẻ là giữ ý.
mà, cũng thể vì chuyện mà ảnh hưởng tới việc của , sinh con kết hôn đều là chuyện bình thường.
Cậu :
“Đây là hai quen từ sớm, ở bên lâu , họ định sẵn ngày .
Hơn nữa họ với đám tri thức trẻ tới như chúng vốn dĩ bình thường."
Xa cách.
Chính là mấy cùng đợt tới, chẳng quan hệ cũng bình thường .
“ , viên kẹo ."
Tề Hướng Học đưa viên kẹo trong lòng bàn tay về phía Tống Giải Ứng.
Tống Giải Ứng từ chối lòng :
“Cậu ăn ."
Nghĩ nghĩ, lấy mấy viên kẹo đặt lòng bàn tay vẫn đang mở của :
“Cho ăn."
Tề Hướng Học , nước miếng suýt chút nữa chảy :
“Kẹo sữa, còn là Thỏ Trắng!”
Cậu truy hỏi:
“Anh lấy Thỏ Trắng!"
Trả lời là bóng lưng của Tống Giải Ứng.
“Đối tượng cho."
Tề Hướng Học chua , khóe miệng lộ nước mắt đáng ngờ:
“Cậu cũng kẹo Thỏ Trắng đối tượng cho.”
Khoan , đối tượng ?
Tục ngữ , dưa cần nhiều, dưa là linh.
Mấy ngày nay, cái thôn Thanh Sơn vốn dĩ an bình dưa mọc từng đợt, tất cả đều như con chồn lầm lạc ruộng dưa, lén lút ăn dưa.
Vốn tưởng nguyên nhân c-ái ch-ết của Triệu Hồng Phương và đứa bé trong bụng là của ai hai chuyện tra lâu.
Tuy nhiên, bọ ngựa bắt ve, chim sẻ theo , còn một con chim ưng đang chằm chằm.
Cao Viễn tố cáo .
Mọi đều ngơ ngác.
Cũng là Tần Dân đang nỗ lực tra rõ sự thật xóa bỏ hiềm nghi tố cáo.