Xuyên Không Về Thập Niên 80, Gả Cho Người Chồng Thô Lỗ - Chương 222

Cập nhật lúc: 2025-03-17 19:32:12
Lượt xem: 40

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/VSrDep6RiR

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vẫn là được người trong nhà bao bọc quá tốt, chưa từng trải qua chuyện lớn, Trình Tuyết Dương sắp xếp để Quý Vinh đi cùng Lý Trình Trình cũng có cái lý của nó.

Quý Vinh còn cần va vấp nhiều.

"Chúng tôi cũng không có cách nào xác định, tất cả đều phải xem bản thân người bệnh."

Sức khỏe của bà cụ không khám ra bất kỳ vấn đề gì nhưng mà bà ấy không tỉnh lại, bọn họ cũng không biết phải làm thế nào, chỉ có thể đợi bà cụ tự tỉnh lại vậy.

Trình Tuyết Dương được chuyển tới phòng bệnh cao cấp để nghỉ ngơi, mọi người đều theo vào phòng bệnh, nhìn thấy Trình Tuyết Dương nằm im trên giường, sắc mặt bình thản chẳng có gì khác biệt, Lý Trình Trình mới yên tâm.

Có điều trong lòng cô vẫn thấy hiếu kỳ, nếu Trình Tuyết Dương đã không có chuyện gì vậy tại sao bà ấy lại hôn mê?

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Quý Mộ Trình nói với mọi người: "Cũng không biết đến bao giờ mẹ mới có thể tỉnh lại, ba gia đình chúng ta luân phiên túc trực đi! Tối nay nhà tôi trực, tối mai là nhà Mộ Tuyết, tối ngày mốt đến nhà Mộ Dương, mọi người thấy sao?"

"Nếu như mọi người ở viện hết thì bệnh viện cũng chẳng hề rộng rãi như thế, mọi người không nghỉ ngơi tốt thì cũng không thể chăm sóc ổn thỏa cho mẹ."

Quý Mộ Tuyết gật đầu: "Cũng được."

Quý Mộ Dương nói: "Vậy nếu như mẹ tỉnh lại trước, nhà bọn em không cần chăm sóc mẹ, vậy chẳng phải nhà anh cả với nhà chị hai chịu thiệt rồi sao?"

"Tỉnh dậy trước thì càng tốt chứ?" Quý Mộ Trình lườm chú ba: "Nếu như mẹ tỉnh trước thì mấy đứa đợi mẹ về rồi lại chăm sóc cũng vậy mà, lẽ nào cứ phải chăm sóc ở viện thì mới là chăm sóc thật sao?"

Vân Mộng Hạ Vũ

Sau đó Quý Mộ Trình nói với Lý Trình Trình và Bạch Đại Sơn: "Trình Trình, bây giờ cháu mang thai rồi, không thể thức đêm, không được lao lực, cháu với Đại Sơn về nghỉ ngơi đi kẻo bà nội tỉnh lại, biết được sẽ không vui."

Lý Trình Trình gật đầu: "Cảm ơn bác cả, bác cả vất vả rồi ạ."

Quả thật người mang thai dễ mệt mỏi hơn người bình thường, trên đường về nhà, Lý Trình Trình ngáp liên tục, Bạch Đại Sơn thấy thế thì cõng Lý Trình Trình lên, bây giờ đang nửa đêm, đường lớn không có ai, kể cả bị người ta nhìn thấy, anh cũng không sợ.

Anh cõng vợ mình chứ có phải người phụ nữ khác đâu, anh cây ngay không sợ c.h.ế.t đứng, càng không sợ người khác nói ra nói vào.

Còn chưa về đến nhà họ Quý, Lý Trình Trình đã ngủ trên lưng Bạch Đại Sơn rồi.

Sáng hôm sau ngủ dậy, bên ngoài mặt trời đã lên cao, Lý Trình Trình duỗi tay, ánh sáng chói mắt chiếu vào mặt: "Bệnh viện có đưa tin về không? Bà nội đã tỉnh chưa?"

Bạch Đại Sơn để nước rửa mặt ở bàn bên cạnh, lấy kem đánh răng ra bàn chải đặt trên miệng cốc: "Còn chưa có tin tức, nếu em lo lắng thì lát nữa thu dọn đồ, chúng ta đến bệnh viện, có bác cả, bác gái ở nhà tiếp khách đến chơi là được rồi."

Hôm nay là mồng một tết, không phải ngày đi chúc tết, chỉ đến chơi bình thường thôi, thân phận nhà họ Quý còn đó, hôm nay người đến chơi sẽ không ít, hơn nữa còn sẽ có rất nhiều người mang con trai, con gái đến vì nhà họ Quý còn bốn người trẻ tuổi chưa đến độ kết hôn.

Mà có rất nhiều người chờ đợi ngày này vì bình thường mọi người không thể gặp được mấy người thuộc hàng con cháu nhà họ Quý, hơn nữa bình thường đám con cháu nhà họ Quý cũng từ chối gặp mặt mọi người, nhưng mùng một đầu năm, dù cho họ muốn từ chối cũng không từ chối được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ve-thap-nien-80-ga-cho-nguoi-chong-tho-lo/chuong-222.html.]

Ở nhà họ Quý ăn sáng xong, Lý Trình Trình và Bạch Đại Sơn dẫn theo Lý Hiểu Đồng, Quý Bằng đến bệnh viện, tới phòng bệnh nhìn thấy Lục Sơ Hạ, Lý Trình Trình quan tâm hỏi han: "Sơ Hạ, bà nội của Bằng Bằng thế nào rồi?"

Hôm nay là mồng hai, đến lượt con gái thứ hai của Trình Tuyết Dương – Trình Mộ Tuyết ở bệnh viện chăm sóc Trình Tuyết Dương.

Một nhà bốn người Trình Mộ Tuyết trong bệnh viện cả, chỉ có điều không phải ở tất trong phòng bệnh, bây giờ trong phòng bệnh chỉ có mình Lục Sơ Hạ.

"Vẫn y như thế, còn chưa tỉnh lại." Lục Sơ Hạ lắc đầu.

Lý Trình Trình đến bên giường bệnh Trình Tuyết Dương, duỗi tay nắm lấy tay Trình Tuyết Dương: "Bà nội, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Tại sao lâu vậy rồi bà còn chưa tỉnh? Bà nội, bà mau tỉnh lại đi! Mọi người đều rất lo lắng cho bà, hôm nay là mồng một, mọi người đều đợi bà về để cả nhà đoàn tụ đấy!"

Quý Bằng cũng qua đó, cậu bé ngồi bên giường nói: "Bà nội, bà mau dậy đi có được không? Cháu giao hết tiền mừng tuổi cho bà, để bà đi mua đồ bà thích ăn nhé?"

Lý Trình Trình xoa đầu Quý Bằng, dịu giọng: "Bà nội biết Bằng Bằng hiếu thảo như thế, chắc chắn sẽ mau chóng tỉnh lại thôi, chị tin là bà nội không nỡ để Bằng Bằng buồn đâu..."

Lời của Lý Trình Trình còn chưa dứt cô đã thấy Trình Tuyết Dương nằm trên giường kích động, bà ấy không tỉnh lại mà giống như nằm mơ thấy ác mộng, Lý Trình Trình vội đè người bà ấy lại, lớn tiếng hô: "Bà nội, bà nội, Trình Tuyết Dương, Trình Tuyết Dương, bà tỉnh lại đi, chỉ là nằm mơ thôi, đừng sợ, chúng con đều bên cạnh bà, bà sẽ không có chuyện gì đâu, bà nội..."

Lục Sơ Hạ thấy thế thì vội chạy qua giúp: "Bà ngoại, bà ngoại, con là Lục Sơ Hạ, con là Lục Sơ Hạ đây..."

Một lát sau, Trình Tuyết Dương mở mắt ra, há miệng thở dốc, trên trán lấm tấm mồ hôi, Lý Trình Trình đỡ Trình Tuyết Dương, lo lắng hỏi: "Bà nội, bà sao rồi?"

"Trình Trình ở lại, mấy đứa ra ngoài đi." Trình Tuyết Dương vỗ ngực, nghiêm túc nói.

Quý Bằng: "Bà nội."

Lục Sơ Hạ: "Bà ngoại."

Hai người hơi không cam lòng, rõ ràng họ mới là cháu ruột, tại sao đến giây phút quan trọng nhường này mà bà ấy lại chỉ giữ người ngoài như Lý Trình Trình ở lại? Mặc dù Lý Trình Trình là ân nhân cứu mạng của Quý Bằng, là ân nhân của nhà họ Quý, nhưng Lý Trình Trình không hề có quan hệ m.á.u mủ với nhà họ Quý!

Mặc dù không cam lòng nhưng mọi người vẫn ngoan ngoãn rời đi.

"Trình Trình, con khóa cửa phòng bệnh lại đi, đừng để tụi nó vào." Trình Tuyết Dương dặn dò.

Mặc dù Lý Trình Trình không hiểu nhưng vẫn đứng dậy tới khóa cửa phòng bệnh lại, sau đó quay về bên giường Trình Tuyết Dương, lo lắng hỏi: "Bà nội, bà muốn nói gì với cháu ạ?"

Trình Tuyết Dương run rẩy nắm lấy tay Lý Trình Trình, kích động nói: "Trình Trình, tối qua, trong lúc vô ý bà đã mở cuốn sách trận pháp lúc trước sưu tầm được, bà đi vào trong trận pháp, nhìn thấy rất nhiều chuyện chưa từng xảy ra, bà nhìn thấy..."

Lý Trình Trình nghe Trình Tuyết Dương nói thì cả kinh, không ngờ trận pháp lại đưa bà ấy về kiếp trước, để bà ấy trải nghiệm nỗi đau trước kia một lần nữa, đây đúng là đả kích lớn với bà ấy!

Có lẽ đây là đả kích mang tính hủy diệt.

"Bà nội, đều qua cả rồi, bà xem bây giờ tốt biết mấy, bà với ông nội Quý ở cạnh nhau, con cháu đầy đàn, kiếp này sống rất hạnh phúc!" Lý Trình Trình nắm tay Trình Tuyết Dương, nghiêm túc nói.

Trình Tuyết Dương gật đầu: "Trình Trình, tất cả phải cảm ơn con, mỗi lần bà sắp xảy ra nguy hiểm đều là con nhắc nhở bà để bà nhanh chóng rời đi, vì thế bà mới có thể tránh thoát âm mưu của Hà Uyển Xuân và Lý Minh Sơn, vào trận pháp bà mới biết, hóa ra mỗi lần bà sắp xảy ra chuyện,

Loading...