Xuyên Không Về Thập Niên 70, Ta Cuỗm Tiền Bỏ Trốn - Chương 57
Cập nhật lúc: 2025-02-24 21:35:20
Lượt xem: 120
Khẩu vị của Lận Đình và nguyên chủ không khác nhau lắm, đúng là cô rất thích, bèn cất tiếng nói: “Cảm ơn chị dâu.”
Sau đó, cô quay đầu nói với cha mình: “Cha, lúc con ở khu người nhà ở quân đội của Hoắc Tiếu, các chị dâu trong đó đều chăm sóc con. Khi về đi ngang qua thành phố Thượng Hải, con đã mua mấy món quà cho các chị ấy, con định gom thêm chút thổ sản trên núi rồi gửi qua luôn.”
Lận Thắng Lợi gật đầu đáp: “Được thôi, cần gì cứ báo với cha.”
“Thành phố Dung cũng dựa núi, chắc chắn không thiếu thổ sản trên núi, để anh chuẩn bị cho em mấy thứ khác.” Vừa nói chuyện, Lận Vĩ vừa múc cho mình một bát canh gà, sau đó múc mề gà trong bát mình bỏ vào bát em gái.
Mề gà không lớn, lúc bỏ vào nồi bị cắt thành bốn miếng nhỏ.
Một môi của Lận Vĩ đã múc hết ba miếng, ngoại trừ một miếng cho cháu gái, hai miếng khác anh ấy cho chị dâu và cháu gái.
Vân Mộng Hạ Vũ
Thấy em trai ngó đầu lại, anh ấy dừng một lát, rồi đưa một miếng còn lại trong bát canh cho cậu ấy.
Thấy ánh mắt như gặp quỷ của đối phương, anh ấy lườm cậu ấy một cái: “Không ăn à?”
Em trai Lận nhe răng... Có thằng ngốc mới không ăn.
Sau khi ăn xong.
Cha mẹ, anh cả và chị dâu đều đi ngủ trưa.
Lận Đình ăn no nê, nằm xuống thấy không thoải mái, nên ngồi chơi với đứa cháu gái năm tuổi.
Em trai Lận vẫn đang học cấp ba, phải nửa năm nữa mới tốt nghiệp, hôm nay là cuối tuần nên cậu ấy mới được ở nhà.
Chẳng qua chiều nay cậu ấy phải quay về trường rồi, lúc này đang đi đến nhà bí thư thôn, hẹn bạn cùng lên thị trấn.
Về phần anh hai Lận Vĩ, anh ấy đang tựa vào đầu giường để đọc sách, tối nay anh ấy sẽ quay về hợp tác xã mua bán với mấy người em trai Lận.
Chẳng qua thấy em gái thế mà lại đang chơi với đứa cháu gái chưa đầy năm tuổi, anh ấy không giữ được dáng vẻ nhã nhặn nữa, ôm bụng cười lăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ve-thap-nien-70-ta-cuom-tien-bo-tron/chuong-57.html.]
Lận Đình tức giận đạp cho anh ấy vài cái.
“Được rồi, được rồi, sao tính cách càng lúc càng tệ đi thế. Chân em làm bằng sắt đấy à, đau c.h.ế.t mất. Lại đây, anh nói chuyện nghiêm chỉnh với em này.”
Lận Đình khinh khỉnh lườm anh ấy một cái, không muốn để ý đến anh ấy.
Lận Vĩ cũng không giận: “Chuyện nghiêm chỉnh thật.”
Lận Đình chẳng thèm quay đầu lại: “Nói đi.”
Lận Vĩ: “Sau này em có tính toán gì không?”
Không ngờ lại là chuyện nghiêm chỉnh thật, Lận Đình quay đầu lại, thành thật nói: “Em sẽ nghĩ cách tìm một công việc.”
Lận Vĩ không quá bất ngờ: “Muốn tìm công việc thế nào?”
Ban đầu cô vốn nghĩ đi làm giáo viên cũng không tệ, nhưng...: “Còn được chọn cơ à?”
Lận Vĩ sờ cằm: “Có lẽ là không.”
Lận Đình lại trợn trắng mắt, cảm thấy nói chuyện với anh ấy chỉ tổ mất thời gian.
“Anh nghe nói gần đây công xã đang tìm nhân viên phát thanh, anh nhớ tiếng phổ thông của em không tệ mà, nếu không đi thử xem thế nào.”
“Công việc tốt như thế có thể đến lượt em chắc?”
“Trước kia có lẽ không, nhưng bây giờ thì có lẽ có. Nhờ em và em rể, bí thư Vương đã nhận được kha khá ưu đãi, cho nên chỉ cần em đi thi, về cơ bản đã nắm chắc, vả lại còn có bộ trưởng Hồ ở phía sau trông coi nữa cơ mà, chẳng ai dám giành công việc với vợ liệt sĩ đâu.”
Nghe vậy, ý cười trên mặt Lận Đình nhạt đi.
Thấy thế, Lận Vĩ nhướng mày: “Sao hả? Cảm thấy bực vì đó không phải công việc tự kiếm được bằng thực lực à?”