"Đừng giận nữa, đưa em dạo nhé? Anh với trai , tối nay em thể về nhà ăn cơm."
Sau khi trở về, về nhà , xác nhận lễ cưới ngày mai hủy bỏ mới thở phào nhẹ nhõm, đó vội vàng đến nơi ở của nhà họ Diệp, chào hỏi ông bà và Diệp Vãn Sinh, đợi Diệp Mộ ở cửa.
Diệp Mộ cũng rút tay , khoảnh khắc thấy , trái tim đang treo lơ lửng cũng thả xuống.
Lại Tống Yến Châu dịu dàng dỗ dành như , sự khó chịu trong lòng sớm tan biến, đó là mím môi một lát, với dáng vẻ tức giận dễ dỗ dành, khẽ hừ một tiếng, : "Thượng tá Tống , khá canh thời gian, mà về muộn thêm chút nữa, ngày mai sẽ kịch xảy ."
Tống Yến Châu nắm tay Diệp Mộ dạo dọc theo con phố, bảo vệ Diệp Mộ theo quá gần, một là phận và thực lực của Tống Yến Châu, hai là cặp vợ chồng son tụ họp, bọn họ theo quá gần, những bản ăn cơm ch.ó, mà cũng thể thoải mái.
Vì , bọn họ chỉ theo họ từ xa, đường phố, hai nhiều nhất là nắm tay , cũng hành động mật nào khác.
Nghe thấy cô gọi là thượng tá, Tống Yến Châu rằng Diệp Mộ hết giận, bây giờ vẫn lạnh lùng, dường như còn nghiêm trọng hơn so với nãy xe, chắc là cố ý trêu chọc .
Anh thức thời c.ắ.n câu, đảm bảo: "Anh hứa nhất định sẽ thất hứa."
Diệp Mộ ánh mắt trầm xuống, đến lượt cô giơ tay véo mặt , giọng điệu của cô hiếm khi chút bất lực: "Với nghề nghiệp của , nhất là đừng hứa hẹn như với em."
Rất nhiều lúc, chuyện trong tầm kiểm soát của , khả năng sẽ thất hứa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ve-thap-nien-70-lam-vo-cua-quan-nhan-uu-tu/chuong-844.html.]
Ánh nắng chiều tắt, chỉ còn những đám mây ráng chiều bầu trời, đèn đường ven đường bắt đầu sáng lên.
Tống Yến Châu nắm lấy tay cô áp má cọ cọ, ánh mắt đột nhiên sâu thêm vài phần, giải thích:
"Lời hứa dành cho em, là điều cho em, nếu , dù là vì lý do cá nhân yếu tố khách quan, em hãy đòi bồi thường, ?"
Không thể cho cô sự đoàn tụ và bầu bạn như bình thường, Tống Yến Châu chỉ thể cố gắng hết sức để bù đắp ở những nơi khác.
Diệp Mộ ánh mắt sáng lên, đưa tay ôm cổ , cả dựa lòng , ngẩng đầu hỏi: "Vậy sẽ bù đắp cho em như thế nào?"
Cơ thể đột nhiên cứng đờ trong nháy mắt, vẻ mặt bình tĩnh, nhưng ánh mắt chút căng thẳng xung quanh, quân nhân theo bảo vệ Diệp Mộ ở cách đó xa đang chỗ khác, qua đường phố nhiều lắm, với vẻ mặt tò mò xem nhưng ánh mắt của Tống Yến Châu dọa sợ, vội vàng thu hồi ánh mắt, cũng hóng chuyện nhưng cũng dám .
Mặc dù lý trí đẩy cô đường phố, nhưng ánh mắt của cô, Tống Yến Châu vẫn đưa tay ôm lấy eo cô, ôm lòng vuốt ve mái tóc đen, nhưng chỉ ba giây , vội vàng kéo dãn cách giữa hai , đổi thành nắm tay, nhỏ giọng với Diệp Mộ:
"Trên đường đông , mắt đừng ôm."
Cái ôm dành cho cô như một lời báo về sự bồi thường, Diệp Mộ sẽ như , thể ôm vài giây đường phố lẽ là vượt qua giới hạn của .